Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 112
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:14
Làm xong việc này, Tiêu Bảo Trân buộc giỏ lên sau xe đạp, đạp xe thật nhanh quay về khu nhà tập thể, ngay bây giờ, về nhà!
Cô dùng sức đạp xe về đến nhà, vì ban ngày lãng phí rất nhiều thời gian, lúc về đến nhà là chập tối, nhà nào nhà nấy đều đang nấu cơm, bà nội Vu cũng đang đợi Tiêu Bảo Trân mang củi về để nấu cơm.
Tiêu Bảo Trân đi thẳng vào trong viện, không để ai thấy trong giỏ mình có đồ, về đến nhà mới lấy gà rừng ra.
Mắt bà nội Vu trợn tròn lên: "Trời đất, cháu kiếm đâu ra thế?"
"Cháu bắt được ở bên ngoài ạ." Tiêu Bảo Trân tươi cười đưa con gà rừng qua, liền nói: "Bà nội Vu, bây giờ trời nóng, mấy thứ này không để lâu được, bà tìm chỗ nào không có người làm thịt đi, một con gà xẻ làm đôi, hôm nay chúng ta ăn một nửa con gà, phần còn lại lát nữa cháu quay lại lấy."
"Quay lại? Cháu còn phải ra ngoài à?" Bà nội Vu vội vàng hỏi.
Tiêu Bảo Trân gật đầu: "Vâng, vẫn còn củi chưa mang về được ạ."
Cô vội vội vàng vàng về nhà, lại vội vội vàng vàng ra khỏi cửa, quay lại con đường cũ đến rìa khu rừng, mang đống củi mình nhặt được về, hôm nay chuyến này đúng là không bõ công!
Về đến nhà, bà nội Vu đã làm thịt gà rừng xong rồi, đang đợi củi để bắt đầu nấu cơm: "Bảo Trân nhìn này, tiết gà bà đã hứng lại rồi, lòng mề gà các thứ cũng đã lôi ra rửa sạch sẽ rồi, mấy thứ này đều có thể hầm chung với gà, nửa con gà còn lại ở đây, cháu xem để đâu?"
"Không cần để đâu cả, cháu tìm tờ giấy dầu bọc lại, rồi đi ra ngoài một chuyến nữa." Tiêu Bảo Trân nói xong, lập tức tìm đồ bọc thịt gà lại, lại đạp xe đi ra ngoài.
Lần này không phải đi đến khu rừng rậm, mà là đạp xe về hướng khu nhà ở của công nhân nhà máy thép, Tiêu Bảo Trân định mang nửa con gà này tặng cho nhà thầy Phương.
Theo lời Cao Kính nói, anh mồ côi cha từ nhỏ, sau khi theo thầy Phương học tập, thầy Phương đã quan tâm chăm sóc anh rất nhiều, thực ra đã là nửa người cha rồi.
Cứ như lần này Cao Kính đi học tập, có lẽ là đã nói một câu trong xưởng, bảo là lo lắng vợ và em trai ở nhà không có cơm ăn, vợ thầy Phương là sư mẫu Giang còn đặc biệt đến nhà hỏi thăm, bảo Tiêu Bảo Trân đưa Cao Sân đến nhà bà ăn cơm.
Tiêu Bảo Trân thấy là, con người phải biết ơn, nên nửa con gà này cô mang đến tặng nhà thầy Phương.
Đến cổng khu ký túc xá nhà máy thép, vừa vặn gặp sư mẫu Giang tan làm về nhà, Tiêu Bảo Trân cũng không vào cửa, cứ thế nhét thịt gà cho bà ở cổng nhà máy thép, nhét xong là đi ngay, sư mẫu Giang muốn đuổi theo cũng không đuổi kịp, đứng ngây ra tại chỗ một hồi lâu, cười rồi lắc đầu đi về nhà.
Tiêu Bảo Trân lại đạp xe quay về khu nhà tập thể, việc của ngày hôm nay cuối cùng cũng bận rộn xong rồi, không cần phải ra ngoài nữa.
Bà nội Vu hầm nửa con gà đó với mộc nhĩ, tiếng "ùng ục" vang lên trong nồi, Tiêu Bảo Trân về đến nhà lập tức đóng c.h.ặ.t cửa sổ, ngăn mùi thơm bay ra ngoài để người khác ngửi thấy, dù sao mùi thơm của con gà này thực sự là quá sức hấp dẫn.
"Ăn cơm thôi ăn cơm thôi, bữa này cứ thoải mái mà ăn, ai cũng đừng khách sáo!" Tiêu Bảo Trân nói xong, tiên phong cầm đũa gắp một miếng thịt.
Ăn thịt gà của "con gái ruột ông trời", thấy ngon hơn bình thường là sao nhỉ?
...
Hôm nay chạy đi chạy lại vất vả, đạp xe bốc dỡ hàng hóa mấy lượt, Tiêu Bảo Trân sau khi ăn cơm xong mới thấy mệt lử, khắp người đều đau nhức.
Trời còn chưa tối hẳn, cô đã nóng lòng đun nước tự tắm rửa cho mình, sau đó nằm lên giường dùng dị năng xoa dịu cơn đau nhức.
Nằm trên giường, nhìn chằm chằm mặt trăng trên trời, đầu óc Tiêu Bảo Trân mơ màng, sắp ngủ thiếp đi rồi.
Ngay lúc Tiêu Bảo Trân sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng nghe thấy tiếng "rầm rầm rầm" gõ cửa nhà mình.
"Ai đấy?" Cô hỏi.
"Là tôi, Tiêu Phán Nhi đây, cô mở cửa trước đi." Tiêu Phán Nhi hạ thấp giọng nói.
Đêm hôm thế này, Tiêu Phán Nhi cư nhiên lại đến.
Tiêu Bảo Trân thấy lạ, dậy mở cửa, Tiêu Phán Nhi vừa thấy Tiêu Bảo Trân liền lập tức móc từ trong túi ra mấy quả mơ vàng ươm.
"Mơ đây, ngọt lắm, tặng cô ăn đấy." Giọng điệu Tiêu Phán Nhi lúc nói chuyện đầy vẻ đắc ý.
Tiêu Bảo Trân nhìn kỹ mấy quả mơ đó, không hiểu đầu đuôi: "Chị đây là...?"
Tiêu Phán Nhi bí mật ghé lại gần: "Ngày mai chúng ta có thể cùng đi rừng rậm nữa không, tôi không dám đi một mình, chúng ta cùng đi tìm đồ tốt đi."
Hôm nay Tiêu Phán Nhi mang về một giỏ mơ, làm Tống Phương Viễn và ba đứa trẻ kinh ngạc đến ngây người, ba đứa trẻ lập tức nhào tới ăn, những quả mơ vừa mềm vừa ngọt lại mọng nước, ba đứa trẻ ăn đến mức không ngẩng đầu lên được, hai đứa lớn còn coi như giữ kẽ một chút, nói tiếng cảm ơn dì, con bé Tiểu Nha trực tiếp nhào tới gọi Tiêu Phán Nhi là mẹ, bảo mẹ thật tốt, cho nó ăn mơ.
Tống Phương Viễn, cái tên bệnh nhân bị thương đang nằm trên giường đó, còn bò dậy ăn hai quả mơ, hơn nữa còn không ngớt lời khen ngợi Tiêu Phán Nhi, khen cô ta đảm đang, khen cô ta biết thu vén gia đình, còn đem số tiền riêng mình giấu bấy lâu nay ra giao cho Tiêu Phán Nhi, bảo giao việc nhà cho cô ta anh rất yên tâm!
Tống Phương Viễn thậm chí còn nói mình cưới được một bảo bối, một bảo bối có phúc khí! Nói năng sến súa hết sức.
Nhưng Tiêu Phán Nhi không thấy sến nha, cô ta bẩm sinh đã thích cái kiểu này, được ba đứa trẻ và Tống Phương Viễn khen đến mức sướng rơn cả người, hận không thể ngày mai lại đi tìm một giỏ mơ về, mỗi ngày được nghe họ khen mình.
Nhưng theo Tiêu Phán Nhi thấy, hôm nay tìm được mơ không phải do mình có phúc, mà là vì Tiêu Bảo Trân đã cướp mất vận may của mình.
Cô ta nhất thời không biết làm sao để cướp lại vận may, nhưng cô ta có thể mặt dày mày dạn đến cầu xin Tiêu Bảo Trân cùng đi nha, tiếp tục hớt tay trên!
Thế là, Tiêu Phán Nhi nhét đầy mơ ngọt vào túi, liền đến tìm Tiêu Bảo Trân thương lượng.
Nhưng Tiêu Phán Nhi đứng ở cửa, nhìn Tiêu Bảo Trân, sao cứ thấy trên người đối phương phảng phất mùi dầu mỡ thơm phức, một mùi thịt thơm lừng, ngửi đến mức bụng cô ta bắt đầu kêu rồi.
"Nhà cô hôm nay ăn thịt à? Sao mà thơm thế?" Cô ta lẩm bẩm nói.
Tiêu Bảo Trân cất mấy quả mơ đi, cười híp mắt: "Không có, nhưng tôi có thể đi rừng rậm cùng chị, sáng mai chúng ta đi luôn?"
"Được! Sáng mai tôi qua gọi cô." Tiêu Phán Nhi thấy mình vớ bở rồi, vội vàng lại móc thêm mấy quả mơ từ trong túi ra, nhét hết cho Tiêu Bảo Trân, rồi cô ta quay người đi về nhà.
