Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 128
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:17
Người phụ nữ rụt rè lắc đầu: "Không có, lúc tôi về thì trong ngõ nhà nào nhà nấy đều tắt đèn hết rồi, ngoài đường chẳng còn một mống người nào cả."
Hứa Đại Phương thở dài một tiếng: "Thế thì khó giải quyết rồi đây. Chứng tỏ hắn ra tay vào ban ngày, giờ này chắc đã chạy mất hút rồi, muốn đuổi theo cũng chẳng biết đuổi đằng nào. Chẳng biết lần này kẻ trộm quần lót là ai, là cái tên đã gây án ở sân mình hồi chiều? Hay là vì chiều nay thấy người khác trộm nên cũng thừa cơ ra tay để đổ tội cho tên trộm hồi chiều?"
Tống Phương Viễn vừa nãy tức muốn hộc m.á.u, giờ thì cứ oang oang cái mồm: "Thế còn phải hỏi nữa sao? Chắc chắn là cái tên trộm hồi chiều rồi, trộm của Tề Yến xong lại sang trộm của nhà này, cái thằng đó đúng là một tên đại biến thái chính hiệu."
"Vậy theo suy luận hồi chiều, kẻ này chắc chắn cũng trèo tường vào thôi. Chúng ta ra bờ tường xem có dấu chân của hắn không."
Hứa Đại Phương dẫn theo hai người đàn ông chạy ra bờ tường tìm manh mối, xem xét từng li từng tí. Tìm hồi lâu bỗng thấy lạ lùng: "Sao ở đây không có dấu chân nhỉ?"
"Không chỉ không có dấu chân mà ngay cả dấu vết cọ xát của chân cũng không thấy, bộ hắn bay vào à?"
Mấy người họ sục sạo kĩ lưỡng quanh bờ tường một vòng, đúng là gặp ma rồi, chẳng thấy dấu chân nào mà cũng chẳng tìm được manh mối gì hết.
Gãi gãi đầu, Hứa Đại Phương lại bác bỏ ý nghĩ vừa nãy: "Hay không phải tên trộm hồi chiều, mà là người trong sân mình thừa nước đục thả câu? Hoặc là có mèo hoang lẻn vào tha đi rồi?"
"Không thể nào, người trong sân mình cũng đâu có mọc cánh, muốn vào cũng phải để lại dấu chân chứ." Tống Phương Viễn lập tức lắc đầu. Vì quá căm ghét tên "đại đạo quần lót" nên lúc này anh ta phân tích cực kỳ tỉnh táo: "Bảo mèo hoang thì cũng có khả năng, nhưng tôi nhớ trước khi chúng ta qua đây, trường học có tổ chức cho tụi nhỏ bắt chuột trong kỳ nghỉ hè mà, chuột ở mấy con phố ngõ hẻm quanh đây bị tụi nhỏ bắt sạch sành sanh rồi, mèo thấy phố là né xa cả cây số, mắc mớ gì phải chạy tới đây trộm hai cái quần lót?"
"Thế anh bảo là chuyện gì đây, mớ quần áo này đâu có tự dưng bay mất được?" Hứa Đại Phương cũng sốt ruột theo.
Sự việc nhất thời cứ thế bế tắc. Ai nấy đều nghi là tên trộm hồi chiều làm nhưng tìm mãi chẳng ra manh mối, lại bắt đầu nghi sang người khác nhưng cũng chẳng có đầu đuôi gì.
Vụ trộm quần lót giờ đây như một tảng đá đè nặng lên tâm trí mọi người.
Ngay lúc đám đông đang vắt óc suy nghĩ, bà Hứa ướm lời: "Chúng ta đứng đây nghĩ mãi cũng chẳng có cách nào, hay là đi gọi tiểu Tân qua đây đi, biết đâu thằng bé lại phát hiện ra điều gì đó?"
"Chỉ là một đứa trẻ thôi, phát hiện ra cái gì cơ chứ?" Câu này là Trương Tiếu nói.
"Thế chẳng phải chuyện hồi chiều là do Cao Tân phát hiện ra sao, nếu không thì giờ các người vẫn còn tưởng là Tống Phương Viễn làm đấy thôi."
"Thôi được rồi, gọi tiểu Tân qua đây xem sao." Hứa Đại Phương thấy đau đầu, bèn nhìn sang Tiêu Bảo Trân: "Em dâu, tiểu Tân giờ này đã ngủ chưa? Nếu chưa ngủ thì để anh qua đón thằng bé qua đây xem thế nào."
Tiêu Bảo Trân: "Chắc là vẫn đang đọc sách thôi, anh cứ qua hỏi xem em ấy có muốn sang không."
Hứa Đại Phương đi ra cửa hướng về phía sân nhà mình. Một lát sau, anh dắt Cao Tân qua.
Đưa qua rồi, anh lại dắt Cao Tân đi quanh xem xét khắp nơi, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, xem xét cực kỳ cẩn thận.
Xem xong, Cao Tân nói chắc như đinh đóng cột: "Vẫn là cái người hồi chiều làm thôi."
【📢 Tác giả có lời muốn nói】 Vẫn còn chương nữa.
Chương 49 Người đàn ông ấy đã trở lại
◎Chương 2◎
"Ý em là, kẻ trộm quần lót của Tề Yến và nhà này là cùng một người sao?" Hứa Đại Phương cau mày hỏi.
Cao Tân nói cực kỳ quả quyết, không hề có chút do dự: "Đúng thế."
Hứa Đại Phương cau mày trầm ngâm, suy nghĩ về khả năng này.
"Không thể nào đâu, chúng tôi vừa nãy đã tìm khắp trong ngoài rồi, bờ tường bên này làm gì có dấu chân." Trương Tiếu oang oang cái miệng.
Những người khác tuy không nói gì nhưng cũng đồng loạt cau mày theo.
Họ vừa nãy đã sục sạo khắp nơi rồi, chẳng thấy dấu chân nào cả, giờ Cao Tân lại bảo là cùng một người làm, chuyện này nghe sao mà hoang đường thế.
Lại có người thầm nghĩ trong bụng, Cao Tân đúng là vẫn còn trẻ con, cứ mở miệng là phán bừa. Hồi chiều chắc là nó may mắn đoán trúng thôi, chứ giờ cái vận may đó hết linh rồi.
Cao Tân nghe họ bảo bờ tường không có dấu chân liền bật cười, chỉ vào bờ tường hỏi: "Mọi người có nhận ra không? Bờ tường nhà này với bờ tường sân sau của mình có gì khác biệt?"
"Khác biệt? Nếu bảo là khác biệt thì chắc là tường nhà họ cao hơn một chút, tường nhà mình thấp hơn một tí, cũng chỉ cao hơn tầm nửa mét thôi chứ mấy, thì đã sao?" Tống Phương Viễn không cho là đúng.
Cao Tân nhìn đám người lớn trước mặt, bỗng dưng nảy sinh một cảm thán: xem ra người lớn cũng chẳng phải là vạn năng. Cậu đã đưa sẵn đáp án đến trước mặt họ rồi mà họ vẫn chẳng nhìn ra.
Nhìn quanh một lượt, Cao Tân cũng cảm nhận được, mặc dù họ gọi cậu qua đây nhưng không hoàn toàn tin lời cậu nói, cũng chẳng tin cậu có thể giúp gì được cho họ.
Mặc dù cậu còn nhỏ tuổi nhưng đã quá quen với thói đời nóng lạnh nên cực kỳ nhạy bén nhận ra sự khinh miệt của một số người trong đó dành cho mình.
Ánh mắt vừa chuyển, Cao Tân liền bắt gặp cái nhìn đầy khích lệ từ Tiêu Bảo Trân, ra hiệu cho cậu phát hiện ra điều gì thì cứ nói ra.
Cao Tân hít sâu một hơi, nói thẳng thừng: "Tên trộm là một kẻ lùn. Chiều cao của hai bên tường chỉ chênh nhau nửa mét, nhưng hắn lại không thể với tới bức tường bên này. Mọi người tìm dấu chân trên tường tất nhiên là không thấy rồi."
"Thế chúng tôi phải tìm ở đâu?" Tống Phương Viễn trong chuyện này đầu óc cứ đơ ra như khúc gỗ, chẳng biết vận chuyển gì cả.
Cao Tân nhìn người phụ nữ đang ngồi bên bàn khóc sướt mướt: "Nhà cô ngoài bờ tường ra thì còn chỗ nào có thể từ bên ngoài lẻn vào được không?"
"Hai cái cửa sổ trong nhà đều trổ ra sân cả, nếu bảo từ bên ngoài lẻn vào... thì chỉ có cái cửa sổ nhỏ ở bếp thôi."
"Dẫn cháu ra cửa sổ nhỏ xem thử."
Hứa Đại Phương bế Cao Tân hướng về phía bếp, những người khác đều lẹt quẹt đi theo sau. Có một phần là thực sự quan tâm đến vụ trộm, còn một phần là muốn xem Cao Tân làm trò cười. Một đứa nhóc con mà thật sự tìm được manh mối sao?
Thật sự tìm được.
Cao Tân được Hứa Đại Phương bế tới đó, cậu đứng cạnh bệ bếp ngắm nghía hồi lâu, lại mở cái cửa sổ nhỏ của bếp ra, soi xét cực kỳ tỉ mỉ một hồi, rồi thò tay sờ một cái: "Tìm thấy rồi, mọi người xem này, dấu chân ở đây, chỗ này còn có dấu vết bàn tay hắn từng chạm vào nữa."
