Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 14
Cập nhật lúc: 28/01/2026 13:09
Cô ta nói lớn: "Có phải vì chúng tôi mà đến hay không, tự trong lòng em rõ nhất, dù sao em cũng từ bỏ ý định đó đi, chị và anh Phương Viễn sắp kết hôn rồi, em là em họ của chị, không thể tơ tưởng anh rể được đâu."
Cô ta gào lên một cái như vậy, cả sảnh tiệm cơm quốc doanh bỗng chốc im bặt, rất nhiều người lập tức quay đầu nhìn về phía này để hóng chuyện.
Có người đã chứng kiến quá trình xem mắt lúc nãy của Tiêu Bảo Trân, lúc này nghe thấy lời của Tiêu Phán Nhi, nhìn Tiêu Bảo Trân bằng ánh mắt không còn bình thường nữa!
Rất nhiều người trực tiếp ngây người ra, trợn mắt há mồm nhìn Tiêu Bảo Trân.
Vừa rồi họ tận mắt thấy Tiêu Bảo Trân từ chối Cao Tiến, mọi người đều thấy lời Tiêu Bảo Trân nói rất có lý. Cô gái này tuy là hộ khẩu nông nghiệp nhưng là người có khí phách, hơn nữa nói năng có lớp có lang, rõ ràng rành mạch, trông đúng là một cô gái có tư tưởng ngay thẳng.
Thậm chí còn có người sau khi xem xong Tiêu Bảo Trân đi xem mắt đã thầm tính toán xem trong nhà mình có chàng trai nào phù hợp không để giới thiệu cho.
Kết quả họ lại nghe thấy lời của Tiêu Phán Nhi, nhất thời suýt chút nữa rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Cô gái này lúc nãy còn mạnh miệng nói Cao Tiến thế này thế nọ, không nhìn trúng Cao Tiến, kết quả là vì cô ta tơ tưởng anh rể mình sao?
"Tôi thấy cô gái đó xinh xắn, nói năng cũng có lý, không ngờ cô ta lại đi nhìn trúng anh rể mình!"
"Coi như tôi nhìn lầm người rồi, lúc nãy còn định giới thiệu cháu trai nhà mẹ đẻ cho cô ta, cháu trai tôi cũng là người thành phố đấy, nhìn thế này thì thôi vậy! Nhân phẩm không tốt."
Có người lập tức phỉ nhổ, thỏ còn không ăn cỏ gần hang cơ mà.
Tuy nhiên cũng có người nghe thấy cuộc đối thoại lúc nãy của Tiêu Phán Nhi và Tống Phương Viễn, cảm thấy hai người này kẻ thì tơ tưởng vải đỏ của em gái người khác, kẻ thì thật sự dám đồng ý, cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, thế là nói: "Cô ta nói gì thì các người tin nấy à, chưa chắc đâu, cô gái nhỏ này đến tiệm cơm làm gì, chẳng lẽ chúng ta không thấy sao?"
Tiêu Phán Nhi đứng giữa sảnh tiệm cơm, phát hiện vẫn còn người nghi ngờ mình, mắt chớp chớp, lập tức bắt đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Cô ta vừa khóc kiểu hoa lê đái vũ, vừa thêm mắm dặm muối: "Bảo Trân, chị biết em vẫn chưa buông bỏ được anh Phương Viễn, nhưng hiện giờ anh ấy là anh rể của em mà, sao em có thể đối xử với chị như vậy, chị..."
Cô ta nói rồi ôm lấy n.g.ự.c, ra vẻ khóc đến không thở nổi.
Tống Phương Viễn vội vàng đỡ lấy Tiêu Phán Nhi, nhìn Tiêu Bảo Trân bằng ánh mắt đầy chán ghét: "Cô mau đi đi! Đừng có đeo bám tôi nữa! Chúng ta đã không còn quan hệ gì rồi! Cô làm con gái mà chẳng lẽ không có chút liêm sỉ nào sao, còn chạy đến tiệm cơm quấy rầy tôi!"
Tiêu Bảo Trân nhìn hai người này kẻ tung người hứng biểu diễn, bật cười luôn: "Hai người các người không ai hiểu tiếng người à, tôi đã nói là tôi đến đây có việc, tôi đến đây để xem mắt."
"Em đừng tự lừa mình dối người nữa Bảo Trân, em là một cô gái hộ khẩu nông nghiệp, người ta còn giới thiệu người thành phố cho em chắc?" Tiêu Phán Nhi khóc càng thương tâm hơn, kiên quyết cho rằng Tiêu Bảo Trân chính là đến đeo bám họ.
Cô ta cứ đứng lỳ giữa sảnh tiệm cơm mà khóc lóc om sòm, bản thân không đi còn chắn đường không cho người phía sau đi, thế là có người đi tìm phục vụ.
Vừa hay, cô phục vụ chạy tới chính là người lúc nãy được Tiêu Bảo Trân giúp một tay.
Cô phục vụ này đi tới, vừa vặn nghe thấy lời Tiêu Phán Nhi nói, lập tức bực mình bảo: "Cô không nghe người ta nói à, cô ấy đến để xem mắt, cô ấy vào đây là tôi đã thấy rồi, tôi làm chứng cho cô ấy, chính xác là đến xem mắt."
Cô ấy đang bận tối tăm mặt mũi còn phải đến quản mấy cái chuyện tào lao này, chỉ tay vào Tống Phương Viễn mắng luôn: "Hai người các người bớt dát vàng lên mặt mình đi, còn liêm sỉ, còn đeo bám, tưởng mình là cái miếng mồi ngon chắc mà ai cũng thích anh? Đồng chí nữ kia đích thực là đến xem mắt, ngược lại là cái anh đồng chí này này, tự mình ăn xong không biến đi còn đứng đây chắn đường, anh coi tiệm cơm quốc doanh là nhà mình chắc? Ăn xong thì mau cút ra ngoài cho tôi! Đứng đây diễn kịch à?"
Thời này phục vụ tiệm cơm quốc doanh thái độ kiêu ngạo lắm.
Tiêu Phán Nhi dù sao cũng không dám đắc tội, mặt trắng bệch, c.ắ.n môi, bị Tống Phương Viễn kéo sang một bên.
Sắc mặt Tống Phương Viễn cũng không khá khẩm gì: "Phán Nhi, em đừng giận, cẩn thận tức giận hại thân."
"Em không sao, anh Phương Viễn." Tiêu Phán Nhi nói.
Cô ta không những không giận, mà sau khi nhận ra nhân vật chính của buổi xem mắt vừa rồi là Tiêu Bảo Trân, trong lòng Tiêu Phán Nhi còn có chút phấn khích.
Lúc nãy Cao Tiến gào thét rất to, họ ngồi ở bàn khác cũng nghe thấy, còn nghe thấy người bên cạnh bàn tán, nói Cao Tiến ở nhà máy số 1 là một kẻ lười biếng nổi tiếng, chỉ muốn tìm vợ về làm osin cho nhà mình, mọi người đều nói Cao Tiến cực kỳ phế vật.
Tiêu Phán Nhi nghĩ đến việc Tiêu Bảo Trân được người ta giới thiệu xem mắt với cái loại như Cao Tiến, trong lòng không khỏi có chút hả hê.
Nói thật với tư cách là chị em họ, quan hệ giữa Tiêu Phán Nhi và Tiêu Bảo Trân lúc nhỏ vẫn khá tốt, hai người thường hẹn nhau lên núi hái quả dại đào rau dại, có đồ gì cũng chia nhau ăn. Nhưng theo tuổi tác càng lớn, càng hiểu chuyện hơn, Tiêu Phán Nhi không còn thích chơi với Tiêu Bảo Trân nữa, trong lòng cô ta rất không cân bằng.
Chẳng vì lý do gì khác, Tiêu Phán Nhi cảm thấy ông trời thật không công bằng.
Cô ta và Tiêu Bảo Trân điều kiện gần như nhau, cô ta có hai anh trai, Tiêu Bảo Trân cũng có hai anh trai, nhưng cảnh ngộ của hai người đúng là một trời một vực.
Hai anh trai của Tiêu Bảo Trân một người đi lính, thỉnh thoảng lại gửi đặc sản địa phương về, còn đặc biệt mua những thứ con gái thích cho Tiêu Bảo Trân, anh hai của Tiêu Bảo Trân tuy ở nhà làm ruộng nhưng cũng cưng chiều cô hết mực, gia đình thậm chí còn sẵn sàng cho Tiêu Bảo Trân đi học cấp ba.
Tiêu Phán Nhi nghĩ đến mình mà hận không chịu nổi. Hai anh trai của cô ta đều là hạng vô tích sự, học hành không vào đầu, ở trường thì quậy phá, về nhà làm ruộng cũng lười biếng không chịu làm lụng hẳn hoi, hai người đó thậm chí còn tính toán đợi cô ta lớn lên gả đi lấy tiền sính lễ để cưới vợ cho mình, đúng là bán em gái.
So sánh hai bên như vậy, bảo Tiêu Phán Nhi làm sao mà cam tâm cho được.
Khi biết Tiêu Bảo Trân được người ta giới thiệu xem mắt với công nhân thành phố, sắp được gả vào thành phố, Tiêu Phán Nhi khó chịu đến mức cả đêm không ngủ được, cô ta cảm thấy ông trời đối xử với mình quá tệ bạc, tại sao mọi điều tốt đẹp đều dành hết cho Tiêu Bảo Trân? Ngay cả người chồng thành phố cũng là của Tiêu Bảo Trân.
Suy đi tính lại, Tiêu Phán Nhi tự mình tìm đến Tống Phương Viễn, cô ta nhận ra Tống Phương Viễn dường như có chút ý tứ với mình, bản thân cô ta cũng nảy sinh một thứ tình cảm khác lạ với Tống Phương Viễn.
