Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 206
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:32
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Tiêu Phán Nhi tràn đầy sự đắc ý, "Tôi báo danh vào phòng y tế đấy, mau tránh ra, để tôi xem thông báo."
Lần này cô ta chen lên phía trước thuận lợi hơn nhiều, mọi người đều không muốn phí thời gian với cô ta, thấy Tiêu Phán Nhi đi tới là chủ động nhường sang một bên.
Tiêu Phán Nhi lách đến trước bảng thông báo, nheo mắt bắt đầu tìm chữ trên đó, nhìn từ trên xuống dưới, cô ta muốn tìm dòng chữ phòng y tế, tìm tên của chính mình.
Ai ngờ mới nhìn được một dòng chữ, Tiêu Phán Nhi đã ngẩn người ra.
Cô ta phát hiện ra những chữ trên tờ giấy đỏ kia cô ta nhận không hết! Chỉ nhận ra được vài chữ đơn giản như "nhất", "xe", "nhị", những chữ khác nhìn thì thấy quen mắt nhưng cụ thể nghĩa là gì thì lại không nhớ ra được.
Còn về ba chữ phòng y tế, thì mắt cô ta hoàn toàn tối thui.
Tiêu Phán Nhi nhìn những chữ xa lạ trên tờ giấy đỏ, c.ắ.n c.ắ.n môi, lòng dấy lên sự oán hận.
Thực ra cô ta đã từng học tiểu học, hơn nữa còn có cả bằng tốt nghiệp tiểu học, lý ra không phải là kẻ mù chữ.
Nhưng điểm đáng hận chính là, hồi tiểu học cô ta đã không chú tâm nghe thầy cô giảng bài, nghĩ đến chuyện này Tiêu Phán Nhi lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Vốn dĩ gia đình Tiêu Phán Nhi không bằng lòng bỏ tiền cho cô ta đi học tiểu học, cảm thấy con gái sớm muộn gì cũng gả đi, đi học chỉ tổ lãng phí tiền của.
Nhưng Tiêu Phán Nhi nhất quyết không chịu khuất phục, ở nhà thì lăn lộn ăn vạ, trong làng thì khóc lóc om sòm, nói rằng hai anh trai đều được đi học mà nhà lại không cho cô ta đi, thế là không coi cô ta là con người.
Tiêu Phán Nhi náo loạn quá mức, cuối cùng cán bộ làng cũng phải đứng ra nói đỡ cho cô ta, bảo vợ chồng Tiêu lão nhị bỏ tiền cho con gái đi học.
Vợ chồng Tiêu lão nhị sợ bị người ta chê cười, đành phải bỏ tiền đưa Tiêu Phán Nhi đến trường.
Lý ra sau khi đã náo loạn một trận như vậy, Tiêu Phán Nhi ở trường tiểu học nên chăm chỉ học hành, chính cô ta cũng dự định như vậy, học cho giỏi, sau này thi vào cấp hai, rồi lên cấp ba, ít nhất cũng có thể thi vào một vị trí công nhân nào đó để đổi đời.
Nhưng người tính không bằng trời tính, Tiêu Phán Nhi tính toán hay là vậy, không ngờ sau khi vào tiểu học, hai thằng anh vô dụng của cô ta bắt đầu gây chuyện, suốt ngày than vãn mình đang tuổi ăn tuổi lớn nên ăn không đủ no, cứ đến giờ cơm là như c.h.ế.t đói đầu thai, ăn sạch sành sanh mọi thứ trên bàn, chẳng để lại cho Tiêu Phán Nhi lấy một miếng.
Tiêu Phán Nhi ở nhà ăn không no, bụng đói kêu sùng sục, cuối cùng không còn cách nào khác đành phải lên núi tìm đồ ăn.
Ban ngày cô ta phải đi học, tự nhiên không thể trốn học lên núi được, chỉ có thể tranh thủ buổi tối lên núi tìm cái gì đó lót dạ, thỉnh thoảng vẫn không đủ no.
Ban đêm không ngủ được nên ban ngày hay buồn ngủ, ăn không no cũng chẳng có sức mà nghe giảng, thời gian trôi qua, Tiêu Phán Nhi không theo kịp bài giảng của thầy cô nữa, cuối cùng miễn cưỡng thi được cái điểm vừa đủ để tốt nghiệp, lấy được tấm bằng tiểu học cho có lệ.
Cũng chính vì chuyện này mà thím hai đã cười nhạo một trận tưng bừng trong làng, nói con gái mình đúng là không hiểu chuyện, rõ ràng đầu óc tối tăm mà còn đòi học đòi người ta đi học, cuối cùng thi được cái điểm rác rưởi, thật là mất mặt xấu hổ!
Tiêu Phán Nhi sau khi tốt nghiệp tiểu học cũng không còn cơ hội tiếp xúc với kiến thức nữa, thời gian trôi qua những chữ đã học đều trả lại cho thầy cô hết rồi, chính vì thế mới dẫn đến việc cô ta nhìn chữ trên tờ giấy đỏ mà chỉ thấy xa lạ.
Lúc này, Tiêu Phán Nhi thật sự hận đến mức muốn trào m.á.u rồi, cô ta bắt đầu hối hận vì những thứ mình mang về nhà ngoại đón Tết, gia đình mẹ đẻ của cô ta căn bản không xứng với những thứ đó!
Trong mắt Tiêu Phán Nhi, cô ta thông minh hơn hai thằng anh vô dụng kia nhiều, cô ta mới là người nên được hưởng sự thiên vị của cha mẹ và mọi nguồn lực trong nhà, chỉ tiếc là cha mẹ cô ta cũng là một cặp ngu ngốc, đã là kẻ ngu thì không xứng đáng để sau này cô ta hiếu thuận với họ.
Tiêu Phán Nhi nghĩ đến cảnh cha mẹ sau này già rồi, muốn trông cậy vào hai thằng anh vô dụng kia mà không trông cậy được, phải đến cầu xin cô ta, còn cô ta thì đối xử lạnh nhạt với họ, cô ta không kìm được mà cười lạnh thành tiếng.
"Ơ kìa, chính cô cũng đứng đây nửa ngày trời rồi, rốt cuộc cô có thi đỗ không thế? Không đỗ thì mau đứng sang một bên đi, người khác còn phải xem nữa." Tiếng than vãn bên tai làm Tiêu Phán Nhi bừng tỉnh.
Cô ta đột nhiên sực tỉnh, nhìn những chữ trên tờ giấy đỏ, nhíu nhíu mày.
Người bên cạnh càng thêm mất kiên nhẫn, "Vừa rồi chính cô còn làm loạn đòi người ta nhường đường, giờ mình lại đứng ỳ ở đây không đi, có biết xấu hổ không?"
Tiêu Phán Nhi đảo mắt một cái, đã nảy ra ý định, cô ta cố ý áp sát vào tờ giấy đỏ, trợn to mắt nhìn, rồi mới nói: "Giục cái gì mà giục, không phải tôi đang mỏi mắt nhìn không rõ sao? Tôi không phải tìm cho kỹ à?"
"Thế cô tìm nửa ngày trời rồi, mắt cô kém đến mức nào thế hả?"
Tiêu Phán Nhi liền hùng hồn nói, "Chê tôi chậm thì anh tìm giúp tôi đi, anh tìm thấy rồi thì tôi đi ngay."
Người bên cạnh cũng bị hành hạ đến mức hết cả tính khí rồi, nghĩ kỹ lại thì đúng là đạo lý này, bèn gật đầu, "Cô tên gì, báo danh vào xưởng nào?"
"Tôi không phải vào xưởng, tôi là vào phòng y tế, Tiêu Phán Nhi! Anh cứ tìm Tiêu Phán Nhi là được." Tiêu Phán Nhi biết mình đã nộp tiền rồi, mình chắc chắn là công nhân thời vụ rồi nên bắt đầu đắc ý sớm.
Cô ta mang theo vài phần tự đắc nhìn người bên cạnh, "Anh mau tìm giúp tôi đi, tìm thấy rồi tôi sẽ nhớ ơn anh giúp đỡ, anh cứ nhớ tôi là Tiêu Phán Nhi của phòng y tế là được."
Thế là có người giúp cô ta tìm, nhìn qua từng cái tên một, "Tiêu Phán Nhi... phòng y tế... phòng y tế... Tiêu Phán Nhi, tìm thấy rồi! Tôi tìm thấy phòng y tế rồi."
"Mau xem giúp tôi, tên tôi có phải ở dưới phòng y tế không!" Tiêu Phán Nhi phấn phấn suýt nữa thì nhảy dựng lên, nôn nóng hỏi.
Người giúp cô ta tìm tên lại đột nhiên im lặng một lúc, rồi phát ra tiếng nghi vấn, "Cô chắc chắn cô tên là Tiêu Phán Nhi chứ? Cái tên dưới phòng y tế này không phải là cô đâu?"
"Cái gì?"
"Phòng y tế chỉ tuyển một người thôi, cũng họ Tiêu, nhưng không phải cô đâu Tiêu Phán Nhi, có phải cô nhầm rồi không?"
Trong khoảnh khắc này, toàn bộ m.á.u trong người Tiêu Phán Nhi như đông cứng lại, lạnh từ đầu đến chân, lông tơ sau gáy dựng đứng cả lên.
Tiêu Phán Nhi: "Có phải anh nhìn nhầm rồi không?"
Cô ta còn chẳng đợi được người ta trả lời, trực tiếp đẩy người đó ra, ghé sát mặt vào tờ giấy đỏ để nhìn, cô ta nhìn không chớp mắt một cách không cam lòng.
Ba chữ phòng y tế cô ta không nhận ra, nhưng cô ta biết cái tên dưới ba chữ đó không phải là mình, không phải là Tiêu Phán Nhi.
Nói cách khác, cô ta đã bỏ tiền ra nhưng không có được công việc công nhân thời vụ!
