Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 21
Cập nhật lúc: 28/01/2026 13:11
Cao Tân vừa rồi còn kích động phát điên, lúc này lại bình tĩnh trở lại.
Cậu nghĩ đến số tiền mẹ để lại trước đây đã tiêu hết cho việc chữa bệnh của cậu rồi, hiện tại trong nhà còn chút tiền tiết kiệm thì đó đều là do anh trai làm lụng vất vả kiếm được, để dành để kết hôn lấy vợ, nếu cậu cứ mặc kệ mà tiêu hết thì anh trai chẳng phải sẽ trở thành kẻ cô độc sao?
Nhất thời Cao Tân nảy sinh ý định lùi bước: "Phải tốn nhiều tiền như vậy, hay là thôi đi ạ, thực ra em cũng quen với việc như hiện tại rồi."
"Không được, không thể thôi được." Cao Kính trực tiếp ngắt lời cậu, giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: "Trước đây là không có cách, bây giờ đã có cách chữa thì cho dù tốn bao nhiêu tiền cũng phải thử, chẳng lẽ em không muốn ra ngoài đi dạo, em không muốn được sống như một người bình thường sao?"
Làm sao Cao Tân lại không muốn cho được, cậu có nằm mơ cũng không dám mơ đến cảnh tượng này, bây giờ cơ hội đang bày ra trước mắt, bảo cậu từ bỏ thì cậu đau lòng hơn bất cứ ai.
Cao Kính bước tới, định xoa đầu em trai nhưng thấy mắt cậu đỏ hoe thì chuyển sang vỗ vai cậu, nghiêm túc nói: "Trước khi mẹ mất anh đã hứa với mẹ là sẽ chăm sóc tốt cho em, bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội chữa khỏi bệnh cho em, vì chút tiền mà từ bỏ thì sau này anh làm sao đối mặt với mẹ được. Mẹ hỏi đến anh biết trả lời thế nào? Chuyện này em đừng lo, anh quyết định rồi, chúng ta chữa!"
Mắt anh cũng hơi đỏ, quay sang nhìn Tiêu Bảo Trân, trực tiếp bắt đầu móc tiền ra: "Lần khám bệnh này chi phí là bao nhiêu, tôi đưa cho cô trước, bệnh này chúng tôi chữa, sau này còn phải làm phiền cô nhiều rồi."
"Lần này thì thôi đi, chẳng phải anh nói chúng ta là bạn sao? Sau này đưa cũng không muộn." Tiêu Bảo Trân khá tán thưởng sự hào sảng của anh, cảm thấy có một người bạn như vậy cũng không tệ, bèn mỉm cười từ chối: "Còn về việc điều trị bệnh thế nào, đợi hai người chuẩn bị xong tiền có thể nhờ người về làng báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ kê đơn t.h.u.ố.c, thỉnh thoảng lại đến tái khám là được."
Dẫu sao cũng là đi xem mắt, Tiêu Bảo Trân cũng không ở lại nhà họ Cao lâu, xem bệnh xong, xác nhận có thể điều trị được là cô liền đề nghị quay lại tiệm cơm.
Cao Kính đương nhiên đồng ý, dặn dò cậu em trai đang kích động khôn nguôi một lát rồi mới đưa Tiêu Bảo Trân ra khỏi cửa đại tạp viện.
Hai người một trước một sau, theo đường cũ đi về hướng tiệm cơm quốc doanh.
Dọc đường, Tiêu Bảo Trân cảm thấy dường như Cao Kính có lời muốn nói với mình nhưng cứ ngập ngừng mãi không nói ra được.
Thấy sắp đi đến cửa tiệm cơm, Tiêu Bảo Trân tăng tốc đuổi kịp Cao Kính, đi song hành cùng anh, nhìn vào mắt anh, đang định hỏi anh.
"Bảo Trân! Tiểu Cao! Mau qua đây, thời gian không còn sớm nữa." Giọng bà mai bỗng nhiên vang lên.
Tiêu Bảo Trân nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy bà mai vẻ mặt có chút lo lắng đứng ở cửa tiệm cơm quốc doanh, sau khi nhìn thấy hai người đi tới thì biểu cảm lập tức thả lỏng hơn rất nhiều.
Tiêu Bảo Trân đi nhanh tới: "Dì à, sao dì lại đứng ở cửa thế?"
"Dì ra đợi hai đứa đấy, hú vía, hai đứa chạy đi đâu mất tiêu vậy?" Bà mai lau mồ hôi đầm đìa trên đầu.
Bà để hai đứa này ra ngoài trò chuyện một chút, tìm hiểu lẫn nhau xem có "vừa mắt" nhau không, ai ngờ chớp mắt một cái là hai đứa chạy biến đi đâu không thấy tăm hơi.
Bà mai lúc đó cuống quýt cả lên, là bà giới thiệu đối tượng cho Tiêu Bảo Trân, giờ người mất tích, vạn nhất ở ngoài bị bắt nạt, hoặc bị đội trị an coi là lưu manh bắt đi thì bà biết ăn nói thế nào với Lý Tú Cầm!
Bây giờ thấy hai người thong thả đi tới, bà mai mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chúng cháu..."
Tiêu Bảo Trân tạm thời chưa muốn cho người khác biết chuyện mình biết chữa bệnh, không tiện giải thích nên vội vàng ngắt lời Cao Kính: "Chúng cháu chỉ đi dạo quanh đây thôi, không cẩn thận đi hơi xa, dì đợi lâu rồi phải không, ngại quá ạ."
Nói đoạn, cô nháy mắt với Cao Kính, Cao Kính lập tức hiểu ý cô, gật đầu ra hiệu mình cũng sẽ không nói nhiều.
"Chuyện nhỏ mà, Bảo Trân cháu đừng khách sáo với dì thế, nhưng mà hai đứa trò chuyện thế nào rồi?" Trên mặt bà mai lại mang theo vài phần ý cười, trêu chọc hỏi.
Bà làm mai bao nhiêu lần rồi, nam nữ có ý với nhau hay không chỉ cần nhìn qua là biết ngay. Vừa rồi bà thấy Tiêu Bảo Trân và Cao Kính đang "nháy mắt đưa tình" với nhau, lập tức hiểu ra ngay.
Hai người này một người ra mệnh lệnh, người kia giống như chú ch.ó nhỏ nhận được xương vậy, nghe lời không chịu được, nhìn qua là biết đã "vừa mắt" nhau rồi.
"Trò chuyện cũng khá tốt ạ." Tiêu Bảo Trân chủ động nói.
Nụ cười trên mặt bà mai càng sâu hơn, thực ra không hẳn là vì số tiền làm mai đó, mà nhiều hơn là cảm giác thành tựu.
"Chuyện nam nữ xem mắt này không có mục đích nào khác chính là để kết hôn, nếu hai đứa đã nói trò chuyện khá tốt thì chúng ta bàn chuyện tiếp theo nhé." Bà mai suy nghĩ một lát, hỏi Cao Kính trước: "Cháu thấy Bảo Trân nhà dì thế nào? Tuy là hộ khẩu nông nghiệp nhưng Bảo Trân có đi học, biết chữ, quan trọng nhất là con bé này lòng dạ lương thiện, không để tâm chuyện em trai cháu, sau này chắc chắn cũng sẽ không đối xử tệ bạc với nó. Nếu cháu đã ưng con bé rồi thì dì sẽ giúp cháu hỏi xem con bé có đồng ý không."
Cao Kính nhìn Tiêu Bảo Trân một cái, mặt hiện rõ vẻ đỏ ửng.
Anh nghiêm túc suy nghĩ một lát, cân nhắc xem điều kiện hiện tại của mình có thể mang lại hạnh phúc cho con gái nhà người ta hay không, lúc này mới lắp bắp nói: "Đồng chí Tiêu Bảo Trân rất tốt."
"Đừng có chỉ khen người ta tốt, cháu cứ nói xem có ưng hay không thôi." Bà mai cười trêu chọc.
Cao Kính: "Ưng ạ."
Anh bình thường ít nói như vậy, hầu như không nói chuyện với phụ nữ bao giờ, lúc này ép mình nặn ra một nụ cười ôn hòa, mang theo vài phần thấp thỏm nhìn về phía Tiêu Bảo Trân: "Đồng chí, cô có sẵn lòng kết hôn với tôi không?"
Tốc độ nói của anh hơi nhanh, dường như nôn nóng muốn thề thốt: "Những thứ khác tôi không dám đảm bảo, nhưng chắc chắn tôi sẽ đối xử tốt với cô cả đời, tôn trọng ý nguyện của cô, luôn đứng bên cạnh cô, chăm sóc cô, bảo vệ cô. Nói với cô những lời này không liên quan đến bất cứ chuyện gì khác, chỉ là cảm thấy cô rất tốt, muốn được ở bên cô."
Lúc anh nói những lời này, hầu như không dám nhìn vào mắt Tiêu Bảo Trân.
Thành kính, thấp thỏm.
Giống như một chú ch.ó lớn làm sai chuyện.
Tiêu Bảo Trân không ngờ buổi xem mắt thời đại này lại tiến triển nhanh ch.óng như vậy, trực tiếp tỏ tình cầu hôn luôn!
Cô trấn tĩnh lại, nhất thời chưa nói gì.
Thời gian yên lặng kéo dài khiến bầu không khí có chút gượng gạo.
