Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 215
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:34
Tiêu Phán Nhi cũng không ngờ bà già này lại hổ báo như thế, dám ra tay trực tiếp luôn, cô ta vội vàng né tránh.
Nhưng vẫn chậm một bước, cánh tay bị bà Tống cào cho một vết m.á.u dài.
Cánh tay đau rát, m.á.u bắt đầu rỉ ra, Tiêu Phán Nhi cũng nổi khùng, chẳng màng gì đến danh tiếng con dâu hiếu thảo nữa, trực tiếp vung tay táng cho bà Tống một phát: "Dẫu lúc nãy con có ý đó thì đã sao, chẳng phải con cũng vì cái nhà này mà nghĩ sao? Bà ngày nào cũng rêu rao là đóng góp cho cái nhà này bao nhiêu, chẳng lẽ chút chuyện cỏn con này bà cũng không chịu làm?"
Bà Tống bị Tiêu Phán Nhi đ.á.n.h một cái, liền giậm chân gào khóc ầm ĩ: "Mọi người mau lại mà xem này, con dâu đ.á.n.h mẹ chồng rồi, con dâu nghịch ngợm bất hiếu với mẹ chồng già này rồi!"
"Bà khóc đi, cứ khóc tiếp đi, gào to lên nữa, sợ người ta không nghe thấy phải không?"
Khoảng thời gian bà Tống đi tỉnh, Tiêu Phán Nhi đã nắm gọn cả cái nhà trong tay rồi, lúc này lá gan cũng lớn hẳn lên, lạnh lùng nhìn bà Tống làm loạn: "Bà cứ tiếp tục làm loạn đi, xem có làm hỏng luôn công việc của tôi không, xem lúc đó ai là người chịu hậu quả! Ai lo nuôi cháu nội cho bà."
Đánh rắn phải đ.á.n.h vào bảy tấc, lời này trúng ngay tim đen của bà Tống.
Công việc của Tiêu Phán Nhi tốn tận ba trăm tệ, làm loạn một trận mà mất việc thì ba trăm tệ cũng coi như đổ xuống sông xuống biển.
Tiếng khóc của bà Tống nghẹn lại nơi cổ họng, muốn khóc mà không khóc được, trừng mắt nhìn Tiêu Phán Nhi, chỉ muốn lao lên c.ắ.n cho cô ta một miếng.
Hai mẹ con người này người kia lườm nguýt nhau, trông không giống mẹ chồng nàng dâu mà giống như kẻ thù vậy.
Họ đều im bặt, nhìn chằm chằm đối phương, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn nhiều.
Lúc này, Tiêu Bảo Trân cũng đã xem đủ trò hề của họ, thấy sắp đến trưa rồi, phải tranh thủ về nấu cơm.
Cô dứt khoát nói: "Tiêu Phán Nhi, mấy trò cô diễn hôm nay tôi đã ghi tạc vào lòng rồi. Sau này cô không cần phải đến đây mà nhận họ hàng gì nữa, quan hệ hai nhà chúng ta vốn đã không tốt, sau này cô đừng có vác mặt đến nhà tôi, tôi cũng sẽ không đặt chân vào nhà cô lấy một bước, hai chúng ta coi như vạch rõ ranh giới từ đây."
"Sau này nhà cô có ốm đau bệnh tật gì tôi cũng sẽ không xem cho nữa, tránh cho sau này có chuyện gì lại đổ lên đầu tôi, tôi gánh không nổi."
Tiêu Phán Nhi có chút ngẩn người: "Không phải, Bảo Trân à, tôi thật sự biết lỗi rồi mà, hơn nữa chẳng phải tôi cũng đã xin lỗi và bồi thường cho chị rồi sao?"
Tiêu Bảo Trân: "Cô xin lỗi thì tôi nhất định phải chấp nhận à? Bây giờ tôi nói cho cô biết, tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cô, từ giờ chúng ta không còn quan hệ gì nữa, chỉ là người lạ thôi."
Tiêu Phán Nhi há miệng, nhất thời không biết nói gì.
Cô ta cảm thấy không đến mức phải nói vạch rõ ranh giới, có cần thiết vậy không?
Dẫu cô ta có lúc tức giận mà nói vài lời không đâu thì cũng chỉ là lời nói lúc nóng nảy, chỉ là thuận miệng nói vài câu thôi mà.
Tiêu Bảo Trân cũng quá chi li rồi!
Nghĩ vậy, trên mặt Tiêu Phán Nhi cũng lộ ra vài phần không phục.
Ngược lại bà Tống thì gào lên một tiếng, tức đến điên người, lao lên đ.á.n.h Tiêu Phán Nhi: "Cái đồ xúi quẩy nhà cô, ngày nào cũng chỉ biết mồm loa mép giải, giờ thì hay rồi, nó không xem bệnh cho nhà mình nữa, sau này biết làm thế nào! Cô có biết đi bệnh viện một chuyến tốn bao nhiêu tiền không? Cô có biết đi bệnh viện một chuyến vất vả thế nào không? Nhà họ Tống chúng tôi đúng là vô phúc tám đời mới rước cô về!"
Tiêu Phán Nhi vốn đã bực, bị bà Tống lải nhải như vậy càng thêm cáu tiết, trực tiếp quay lại bồi cho bà Tống một phát vào cánh tay: "Giờ bà nói mấy lời này thì có ích gì, lúc nãy chẳng phải bà cũng cãi nhau với chị ta sao. Bà ngày nào cũng chỉ biết nói vuốt đuôi, bà mà thật sự hối hận thì lúc nãy đừng có gào thét với chị ta, giờ xảy ra chuyện rồi lại đổ hết lên đầu tôi!"
"Tôi nói cho bà biết bà già ạ, bây giờ là xã hội mới rồi, tôi không phải nàng dâu thấp cổ bé họng của nhà bà, bà cũng không phải bà mẹ chồng ác độc có thể hành hạ con dâu như ngày xưa đâu, bà ăn nói với tôi cho t.ử tế vào! Tôi là thật lòng muốn đến đây chung sống t.ử tế với anh Phương Viễn nhưng tôi không thể chịu đựng sự quá quắt của bà được, bà cũng có sinh có dưỡng tôi đâu."
"Tôi mắc gì phải t.ử tế với cô! Cô đúng là đồ tai họa, đồ hồ ly tinh!"
"Nếu tôi là hồ ly tinh thì cũng phải là người đàn ông của tôi bằng lòng, chính con trai bà tự nguyện đấy thôi!"
"..."
Hai mẹ con lời qua tiếng lại, nói không được mấy câu lại bắt đầu cãi vã ầm ĩ.
Lời của Tiêu Bảo Trân đã nói xong, cô cũng chẳng buồn ở lại xem náo nhiệt, quay người bước ra ngoài để về nhà mình.
Đi được vài bước, Tề Yến từ phía sau đuổi theo: "Đợi chút, Bảo Trân em đợi chút."
"Chị Tề Yến, có chuyện gì vậy ạ?"
Tề Yến: "Chị vừa nghe Tiêu Phán Nhi nói em được vào làm ở phòng y tế, chuyện này là thật hay giả vậy?"
Tiêu Bảo Trân cười: "Thật ạ, hôm trước nhà máy thép tuyển nhân viên tạm thời, em cũng có đi, không ngờ may mắn lại được nhận, sáng nay vừa biết tin qua bảng thông báo xong."
Tề Yến vừa nghe tin này vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nhanh ch.óng cảm thán: "Em vào được phòng y tế là một chuyện tốt đấy, tài năng của em mà vào phòng y tế thì có thể đóng góp cho xưởng mình rồi, phòng y tế bây giờ, ôi..."
"Chị, phòng y tế bây giờ không ổn ạ?" Tiêu Bảo Trân hỏi.
Tề Yến nhắc đến chuyện này, giọng điệu nhàn nhạt: "Cũng không hẳn là không ổn, người ta chắc cũng có tài thật sự nên mới vào được nhà máy thép, nếu thật sự không có năng lực thì đã có người tố cáo với hội phụ nữ, với công đoàn lâu rồi. Đợt Thiết Đầu cảm lạnh chị có đến đó một lần, chị chỉ có thể nói là mấy người ở phòng y tế không hề để tâm vào công việc."
Tiêu Bảo Trân còn định hỏi thêm về phòng y tế thì Tề Yến hốt hoảng: "Thôi c.h.ế.t, chị mải xem náo nhiệt mà quên mất con đang phát sốt ở nhà, chị phải về xem bé thế nào ngay đây!"
Phong cách làm việc của chị cứ như một cơn gió, đến vội vàng mà đi cũng vội vã, nhanh ch.óng chạy về nhà sau.
Còn Tiêu Bảo Trân thì đứng lại suy nghĩ một hồi rồi cũng trở về nhà mình.
Vào đến nơi nghe thấy tiếng động trong bếp, tiếng lạch cạch lạch cạch, Tiêu Bảo Trân còn tưởng nhà có chuột, vào xem thì bật cười: "Anh về rồi à?"
Chương 89 Thịt ba chỉ kho cá mặn
Tiêu Bảo Trân vừa về đến nhà, nghe thấy tiếng động trong bếp liền vội vàng đi vào, vào tới nơi thấy một anh chàng cao lớn đứng trước lò than, đang cúi người xào nấu, trên vòng eo thon gọn thắt một chiếc tạp dề, trông có chút đối lập nhưng lại mang hơi ấm của gia đình.
