Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 227

Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:36

Tiêu Bảo Trân: "Trước đây khi em đến báo danh có hỏi qua sư mẫu Giang, em hỏi bà ấy tính cách của mọi người trong văn phòng thế nào, bà ấy chỉ nói với em rằng tâm tư của mọi người đều không đặt vào công việc. Lúc đó em cứ tưởng là nói quá lên, ai ngờ là thật. Họ đổ xô vào chuyện yêu đương, tình hình khá là phức tạp."

Đợi khi rửa xong bát đũa vào nhà, Tiêu Bảo Trân xòe ngón tay đếm cho anh nghe: "Trạm y tế của bọn em hiện giờ tính cả em là có sáu người. Chỉ có duy nhất một bác sĩ Triệu là nam, còn lại bác sĩ Giang và y tá Chu đều có chút ý tứ với bác sĩ Triệu. Chắc là vì sớm chiều ở bên nhau, lại là bác sĩ nam duy nhất nên thấy quý hiếm chăng, tóm lại là hai người họ rất nhiệt tình với bác sĩ Triệu."

"Bác sĩ Triệu? Người chị nói có phải tên là Triệu Học Văn không?" Cao Kính bỗng nhiên chen ngang một câu.

Tiêu Bảo Trân có chút bất ngờ: "Anh quen anh ta à?"

Cao Kính mỉm cười lắc đầu: "Anh không quen, nhưng có nghe danh. Hồi còn đi học cậu ta là nhân vật nổi tiếng, danh tiếng khá lớn, nghe nói có rất nhiều nữ sinh thích cậu ta nhưng chưa bao giờ nghe nói cậu ta thích ai."

"Ừm, vậy giờ thì nghe nói rồi đấy." Tiêu Bảo Trân thản nhiên nói: "Em thấy anh ta thích Diệp Hồng Anh."

"Cái gì?" Cao Kính sững sờ.

Trên lò đang đun một ấm nước, lúc này đã sôi sùng sục, anh đang định nhấc lên để cả nhà rửa ráy, giây phút ngẩn người này khiến nước nóng suýt chút nữa đổ ra ngoài.

Tiêu Bảo Trân vội vàng chộp lấy ấm nước, đỡ lấy để rót vào phích.

Cao Kính cau mày hỏi: "Anh thấy cái tên Diệp Hồng Anh này nghe hơi quen quen."

"Sao lại không quen được chứ? Đối tượng của anh trai em chính là họ Diệp, tên là Diệp Hồng Anh đấy." Tiêu Bảo Trân nói.

Cao Kính nghe mà ngẩn ngơ: "Vậy sao chị biết Triệu Học Văn thích Diệp Hồng Anh?"

Nhắc đến chuyện này, biểu cảm của Tiêu Bảo Trân càng thêm phức tạp.

Cô cũng không ngờ tới, lai lịch của Diệp Hồng Anh còn chưa điều tra ra mà đã tra ra được đào hoa của cô ta trước rồi.

Chuyện phải bắt đầu từ sự việc xảy ra lúc tan làm hôm nay.

Mùa đông ngày ngắn đêm dài, trạm y tế sáu giờ tan làm thì năm giờ năm mươi tâm trí mọi người đã không còn ở vị trí làm việc nữa. Họ thi nhau dọn dẹp đồ đạc, ngồi tại chỗ ngóng trông tan làm.

Tiêu Bảo Trân đương nhiên cũng không ngoại lệ, cô cất một cuốn sách về y học định mang về nhà đọc trước khi ngủ.

Vừa thu dọn cô vừa nghe y tá Chu và những người khác tán gẫu. Những lúc này Tiêu Bảo Trân thường không xen mồm vào, một là chưa đủ thân thiết, đột ngột lên tiếng cũng kỳ cục, hai là chủ đề họ nói Tiêu Bảo Trân không mấy hứng thú.

Đang thu dọn thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng trò chuyện bên ngoài im bặt, căn phòng bên ngoài đột ngột trở nên yên tĩnh.

Tiêu Bảo Trân thắc mắc ngẩng đầu lên thì thấy bác sĩ Triệu có chút ngập ngừng đi đến trước mặt Diệp Hồng Anh, mở miệng nói: "Tiểu Diệp, cô có thể ra ngoài với tôi một lát được không?"

Lời này vừa thốt ra, ngoại trừ cô y tá nhỏ Dương vẫn đang nhai bánh quy thì hai người kia sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ánh mắt nhìn Diệp Hồng Anh có chút khó chịu.

Diệp Hồng Anh đương nhiên nhận ra ánh mắt của những người khác đang nhìn mình, cô hất b.í.m tóc, vẫn là bộ mặt dịu dàng đó: "Có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng đi bác sĩ Triệu, mọi người đều không phải người ngoài, nếu anh có chuyện gì cần tôi làm, tôi tuyệt đối không nề hà."

"Không phải có chuyện nhờ cô, mà là tôi muốn nói với cô một hai câu, có được không?" Bác sĩ Triệu vốn kiêu ngạo nhưng khi nói chuyện với Diệp Hồng Anh, giọng điệu cũng vô thức trở nên dịu dàng hẳn đi.

Anh vừa nói, khuôn mặt trắng trẻo đã nhuộm một tầng sắc đỏ.

Lần này ánh mắt của y tá Chu như muốn g.i.ế.c người đến nơi, ánh mắt của bác sĩ Giang cũng lạnh lùng buốt giá.

Tại hiện trường dường như chỉ có Diệp Hồng Anh là không nhận ra ý đồ của bác sĩ Triệu, cô cau mày: "Anh muốn nói gì với tôi? Nam nữ thụ thụ bất thân mà đi ra ngoài nói chuyện riêng thì không hay lắm đâu?"

Bác sĩ Triệu cuống lên, mặt đỏ tía tai: "Cô yên tâm, không phải chỗ hẻo lánh gì đâu, tôi chỉ muốn tìm một chỗ không có người để nói với cô một hai câu thôi. Hơn nữa cô hãy tin vào nhân phẩm của tôi, tôi sẽ không làm gì cô đâu. Nếu tôi có làm gì, cô hoàn toàn có thể kêu cứu hoặc đưa tôi đến phòng bảo vệ nhà máy. Tôi chỉ là... Tôi chỉ là..."

"Được rồi được rồi, sao tôi có thể không tin nhân phẩm của anh chứ." Diệp Hồng Anh bật cười "phì" một tiếng, cười tươi rạng rỡ nói: "Nhưng rốt cuộc anh muốn nói gì với tôi vậy?"

Bác sĩ Triệu: "Chính là chuyện giữa hai chúng ta."

"Giữa hai chúng ta chẳng có chuyện gì cả, chúng ta là đồng nghiệp, anh không được nói bừa đâu." Diệp Hồng Anh trực tiếp từ chối.

"Tôi không có ý đó, là cá nhân tôi muốn nói với cô vài câu, có được không?" Vì giằng co quá lâu, thu hút sự chú ý của toàn bộ người trong trạm y tế, trong ánh mắt bác sĩ Triệu đã mang theo chút khẩn cầu.

Lời này nói ra, Diệp Hồng Anh cuối cùng cũng nới lỏng: "Vậy được rồi."

Hai người một trước một sau đi ra ngoài, y tá Chu lập tức đuổi theo xem thử, xem một lúc thì hậm hực quay lại: "Hai người họ không biết đi đâu rồi, tôi không theo kịp."

Bác sĩ Giang thì không đuổi theo nhưng cả người như bị đóng băng, ngồi bất động trên ghế, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Nghe thấy lời y tá Chu, bác sĩ Giang bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: "Tiểu Diệp thật là thú vị, ngày nào cũng nói mình còn nhỏ, không muốn yêu đương. Tôi cứ tưởng cô ta treo câu đó trên miệng là thật sự không muốn yêu đương, ai ngờ người ta đã sớm nhắm trúng Triệu Học Văn rồi."

"Chẳng thế sao?" Y tá Chu cũng mỉa mai: "Thủ đoạn của Tiểu Diệp cũng cao tay thật đấy, suốt ngày bác sĩ Triệu thế này bác sĩ Triệu thế nọ, lại còn bảo mình không muốn yêu đương, treo người ta lơ lửng như thế."

Đang nói thì tiếng chuông vang dội truyền đến, đó là chuông tan làm.

"Chị Chu, chị Giang, hai chị đang nói gì thế, sao em nghe không hiểu gì cả?" Y tá Dương cuối cùng cũng ăn xong túi bánh quy thơm phức, lau sạch vụn bánh trên miệng rồi mới hỏi một câu.

Bác sĩ Giang và y tá Chu lời ra tiếng vào nãy giờ, đang tức giận vì không có ai tiếp lời, câu này của Tiểu Dương thật đúng lúc.

Y tá Chu cười lạnh, vạch trần: "Còn nói gì nữa, nói Tiểu Diệp thủ đoạn cao tay đấy, treo bác sĩ Triệu như treo cá vậy, tay câu cá lão luyện cũng chẳng bằng cô ta. Suốt ngày rót trà bưng nước cho bác sĩ Triệu, bác sĩ Triệu tặng đồ gì cô ta cũng nhận hết nhưng lại không chủ động cũng chẳng từ chối, cứ treo người ta như thế thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.