Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 305

Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:50

Chương 123 Đi từng nhà đòi tiền

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của con trai cuối cùng cũng kéo lý trí của bà Vương trở lại.

Bà giật nảy mình: "Đúng đúng đúng, con trai tôi còn đang nằm đó, không phải, rốt cuộc các người muốn thế nào, rốt cuộc muốn tôi nói cái gì thì mới chịu đưa nó đi bệnh viện?"

Mọi người khoanh tay đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn, nghe bà Vương nói thế, có người bĩu môi: "Bà nói cái gì thì có ích gì, bà Vương bà vẫn chưa hiểu sao? Điểm mấu chốt hiện giờ không phải bà nói gì, mấu chốt là chúng tôi làm việc này chẳng có lợi lộc gì, lại còn có rủi ro nữa."

Những người khác gật đầu theo, đối với bản tính của bà Vương thì coi như đã nhìn rõ rồi.

"Đúng thế, Bạch Căn Cường nhà bà bây giờ trên người bẩn thỉu hỗn độn, làm bẩn áo bông của chúng tôi không nói, quay lại mà tra ra vấn đề gì, bà nhất định sẽ đổ lỗi cho chúng tôi, nói không chừng còn bắt chúng tôi đền một khoản tiền, việc không có lợi lộc gì thế này, ai mà muốn làm."

Bà Hứa trực tiếp kéo con trai mình, giữ c.h.ặ.t lấy anh ta, mặt hằm hằm nói: "Đại Phương con đừng có mà hồ đồ, loại người này chúng ta giúp không nổi, bây giờ con tốt bụng mù quáng đưa Bạch Căn Cường đến bệnh viện, lát nữa nó mà khám ra chân gãy hay xương nứt gì đó, theo cách nói của bà Vương, không bắt nhà mình đền đến phá sản thì bà ta sẽ không thôi đâu, mẹ không cho con đi, con mà thật sự muốn đi thì bước qua xác mẹ đây."

"Mẹ." Hứa Đại Phương bất lực.

Bà Hứa: "Gọi gì cũng vô ích, đứng lại cho mẹ."

Đám đông xem náo nhiệt nhao nhao lắc đầu, mở miệng ra là đòi lợi lộc, nói năng chẳng chút nể tình.

Lúc đầu mặt bà Vương đen lại, há miệng nửa ngày không thốt ra được chữ nào.

Thấy Bạch Căn Cường nằm dưới đất sắc mặt ngày càng khó coi, ngày càng tái nhợt, bà Vương cũng sốt ruột, bà do dự nửa ngày, nghiến răng, cuối cùng hạ quyết tâm nói: "Đã như vậy, tôi bỏ tiền thuê các người giúp đỡ còn không được sao?"

"Bà trả bao nhiêu tiền?"

Có tiền mua tiên cũng được, câu nói cũ này thật chẳng sai chút nào, vừa nghe thấy có tiền, lập tức có người động lòng.

"Ba hào." Bà Vương nói.

"Hừ, bà tự giữ lấy mà dùng đi, đi thôi đi thôi, chúng ta cũng đừng ở đây xem náo nhiệt nữa, mau về đi ngủ."

"Đúng thế, ba hào thì thà đi đuổi ăn mày còn hơn. Không được tôi buồn ngủ rồi, mai còn phải đi làm, tôi không làm đâu."

Mấy thanh niên đứng hàng đầu cười lạnh mấy tiếng, khoác vai nhau đi về.

Bà Vương thấy thế liền cuống lên, bắt đầu tăng giá: "Chờ chút đừng đi mà, năm hào?"

Mọi người vẫn không quay đầu lại, không chỉ có mấy thanh niên phía trước, mà những người xem náo nhiệt xung quanh cũng khinh khỉnh nhìn bà Vương, ngáp một cái, đi thành tốp hai tốp ba về nhà.

"Các người thật là! Một tệ! Một tệ được chưa!"

Một tệ! Hiện giờ lương của công nhân bình thường một tháng cũng chỉ có hơn ba mươi tệ, một tệ là tiền lương một ngày của họ rồi.

Cõng người ta đến bệnh viện mà lấy được một ngày lương, xem ra cũng khá hời đấy chứ.

Có một thanh niên ở ngõ bên cạnh quay đầu lại: "Một tệ thì được."

Tề Yến lạnh lùng nhìn anh ta một cái: "Thanh niên cậu đừng có hồ đồ, trên người Bạch Căn Cường bây giờ vừa có bãi nôn, vừa có nước tiểu, vạn nhất làm bẩn áo bông của cậu, một tệ có bù đắp nổi không?"

"Chị nói cũng đúng... Áo bông của tôi là mới may năm ngoái, một tệ thì không được rồi." Thanh niên hơi do dự.

Bà Vương trừng mắt nhìn Tề Yến một cái, tim gan đều đang run rẩy, giơ hai ngón tay ra: "Hai tệ! Chốt giá!"

Thanh niên này cũng thông minh đột xuất: "Không được, con trai bà bẩn thỉu như vậy, hơn nữa tôi còn phải dùng sức người cõng nó đi."

Cũng không biết có phải lúc nãy nhà họ Bạch đắc tội với mọi người quá nặng, hay là chuyện Bạch Căn Cường gặp ma quá xui xẻo, nói nửa ngày trời mà người sẵn sàng đứng ra cõng người thật sự chỉ có mỗi thanh niên này.

Bà Vương đau lòng muốn c.h.ế.t: "Hai tệ rưỡi, cậu mà tăng giá nữa là tôi không thuê nữa đâu, tôi sẽ kéo cái thân già này lôi nó đến bệnh viện."

"Hai tệ rưỡi, được thôi, nhưng tôi phải lấy tiền trước rồi mới đưa đi bệnh viện, tránh cho đến bệnh viện bà lại quỵt nợ." Thanh niên cực kỳ cảnh giác nhìn bà Vương, đưa tay đòi tiền.

Nghĩ một lát, anh ta lại bồi thêm một câu: "Đúng rồi, lát nữa ở bệnh viện mà khám ra bệnh gì, bà không được đổ lỗi cho tôi, lúc nãy tôi có ra tay, nhưng là để cứu người, để đuổi quỷ, bà mà đổ lỗi cho tôi là tôi không để yên cho cả nhà bà đâu, dù sao tôi cũng là kẻ độc thân, chẳng sợ gì hết."

Nhục nhã quá, nghĩ lại bà Vương đã đóng vai người tốt trong sân này bao lâu nay, chỉ vì cái chuyện ma quái c.h.ế.t tiệt này mà sụp đổ hoàn toàn.

Bà Vương tức đến váng đầu, lúc móc tiền tay còn đang run rẩy, móc trong túi nửa ngày trời mới móc ra được ba hào, bà khó xử nhìn thanh niên: "Hiện giờ trong túi tôi không có tiền, đưa trước ba hào có được không?"

"Tất nhiên là không được, vạn nhất bà quỵt nợ thì sao, tôi muốn trả đủ, hai tệ rưỡi, thiếu một xu tôi cũng không làm." Thanh niên lập tức lắc đầu nói.

Bà Vương: "Nhưng bây giờ tôi chỉ có ba hào, cậu bảo tôi phải làm sao?"

"Chẳng phải con dâu cả của bà còn ở đây sao? Bà đòi chị ta đi, hơn nữa, nhà bà chẳng phải ngay phía sau à, về nhà mà lấy, bà Vương bà đừng có nghĩ chuyện quỵt nợ nhé, hôm nay dù bà nói gì tôi cũng không tin đâu."

Bà Vương c.ắ.n c.h.ặ.t môi, chằm chằm nhìn thanh niên này nửa ngày, trong lòng cũng c.h.ử.i rủa nửa ngày, cuối cùng vẫn nắm lấy tay Trương Tiếu: "Trương Tiếu, cô mau về nhà lấy tiền, hai tệ rưỡi."

"Lấy ở đâu ạ?" Trương Tiếu hỏi.

Bà Vương: "Đầu giường của tôi, cô biết để ở đâu mà."

Trương Tiếu sững người mất hai giây, đột nhiên nhảy dựng lên: "Đó chẳng phải là tiền của nhà mình sao? Tiền này không phải vợ chồng Căn Cường tự bỏ ra à?"

Nãy giờ chị ta nghe mãi rồi, sở dĩ nghe thấy mẹ chồng đòi bỏ tiền mà không nói gì là vì chị ta cảm thấy tiền này lẽ ra phải do vợ chồng Bạch Căn Cường bỏ ra, bây giờ chợt nghe thấy mẹ chồng muốn lấy tiền từ trong nhà, chị ta có thể đồng ý sao?

"Căn Cường tháng nào cũng nộp lương cho tôi rồi, hai vợ chồng nó làm gì có tiền, tiền này gia đình bỏ ra."

"Nói là tháng nào cũng nộp lương, ai biết được chú ấy có giấu quỹ đen hay không, nếu thật sự nộp hết rồi thì Bạch Căn Cường lấy đâu ra tiền nhàn rỗi đi mời lãnh đạo uống rượu? Lừa quỷ à! Bà già thật là thiên vị, chỉ biết thiên vị con trai út." Trương Tiếu thầm mắng một câu trong lòng, nghĩ đến việc trong nhà bỗng dưng mất đi hai tệ năm hào, tim như đang rỉ m.á.u.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.