Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 348
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:57
Không nói cái này còn đỡ, vừa nói đến cái này cô của Diệp Hồng Anh đã nổi giận, trong giọng nói đầy vẻ tức giận, "Cô rốt cuộc định u mê đến bao giờ? Cô tưởng chưa chồng mà chửa nói ra hay lắm chắc? Cô giáo d.ụ.c con cái kiểu gì thế? Sớm biết thế này thà rằng lúc đầu cứ để tôi đưa về dạy bảo! Tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện xấu hổ bôi tro trát trấu vào mặt người nhà thế này!"
Bà nói đoạn lại nhìn sang em trai mình, "Mấy chục năm trước tôi đã nói với cậu rồi, người đàn bà này nhãn giới quá hẹp hòi, không thể cưới về nhà, cậu thì hay rồi, bị cô ta cho uống chút bùa mê t.h.u.ố.c lú mà mê muội hết cả, bây giờ con cái đã lớn thế này rồi, cô ta vẫn còn u mê như thế! Con gái nhà người ta chưa kết hôn mà m.a.n.g t.h.a.i đều giấu nhẹm đi, tuyệt đối không để ai biết, cô ta thì hay rồi, hận không thể rêu rao cho cả thế giới biết."
"Chị à, em..." Cha Diệp Hồng Anh định nói gì đó nhưng bị chị cả ngắt lời ngay lập tức.
"Cậu bớt chen mồm vào, lúc đầu nếu nghe lời chị thì làm gì có nhiều chuyện thế này, vợ hiền chồng ít họa, cậu xem những năm nay, vì cô ta mà gây ra bao nhiêu chuyện rồi? Thật sự không biết nói cậu thế nào nữa, đến giờ này rồi còn cãi với chị! Đợi chuyện của Hồng Anh ảnh hưởng đến việc dạm hỏi của lũ trẻ trong nhà là cậu biết mặt ngay." Cô của Diệp Hồng Anh mắng một tràng, mắng hai vợ chồng cha mẹ Diệp không nói nên lời, cúi đầu im lặng, ngay cả tiếng nức nở của Diệp Hồng Anh cũng nhỏ đi đôi chút, ba người bị cô của Diệp Hồng Anh mắng như chim cút.
Lúc này khí trường của cô Diệp Hồng Anh đúng là cao hai mét tám!
Bà mắng xong gia đình ba người nhà họ Diệp, lúc này mới chú ý tới trong phòng bệnh còn có một người ngoài.
Ánh mắt của cô Diệp Hồng Anh chuyển sang Tiêu Bảo Trân, "Cô là ai?"
Cô của Diệp Hồng Anh vẫn chẳng mấy thiện cảm.
Bà cứ tưởng Tiêu Bảo Trân là tới xem náo nhiệt, giọng điệu tự nhiên chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Tiêu Bảo Trân thản nhiên quét nhìn Diệp Hồng Anh một cái, lúc này mới nói: "Đồng chí Diệp Hồng Anh vừa rồi ngất xỉu ở phân xưởng xưởng thép, tôi là người của phòng y tế, được lãnh đạo cử tới đi cùng chị ấy đến bệnh viện."
"Ồ, vậy thật sự cảm ơn cô quá, vất vả cho cô rồi." Nghe lời này, giọng điệu của cô Diệp dịu lại không ít, sắc mặt cũng hòa hoãn đi nhiều.
Bà lại nhìn ra mấy cái đầu thò ra ngoài cửa, lông mày hơi nhíu lại, "Vậy những người bên ngoài kia là..."
Giọng điệu cô Diệp Hồng Anh có chút ngập ngừng, "Những người này cũng là của phòng y tế à?" Trông không giống lắm.
"Chúng tôi là người nhà công nhân xưởng thép, cũng là giúp đỡ bác sĩ Tiêu đưa cô ấy đến bệnh viện đấy."
"Đúng đúng, chúng tôi chính là nhiệt tình, nghĩ là trên đường giúp một tay gì đó." Kim Tú Nhi và mấy người phụ nữ phía sau xôn xao nói.
Lời thì nói hay đấy, nhưng người tinh mắt nhìn cái là hiểu ngay bọn họ chạy tới để hóng hớt, hay còn gọi là hóng drama.
Sắc mặt cô Diệp Hồng Anh vừa mới hòa hoãn lại cứng đờ đi đôi chút, mặt xanh mét lại, "Vậy bây giờ chuyện đã kết thúc rồi, các vị về nhà sớm đi, trời cũng không còn sớm nữa."
Kim Tú Nhi: "Đúng đúng, chúng tôi về ngay đây, đi thôi đi thôi, chúng tôi về nhà bây giờ."
"Đứa nhỏ nhà tôi còn phải ăn cơm nữa."
"Tôi còn phải đợi về đun nước rửa chân đây, đi, đi thôi."
Mấy người vì để điều hòa không khí nên nói vài câu vô thưởng vô phạt, chậm rãi quay người đi ra ngoài bệnh viện.
"Nếu chuyện đã xong, tôi cũng đi đây." Tiêu Bảo Trân chào hỏi người nhà họ Diệp, sau đó bước ra khỏi phòng bệnh.
Vừa mới đi tới góc hành lang, đã bị Kim Tú Nhi kéo lại.
Tiêu Bảo Trân ngẩng đầu nhìn.
Hay thật, mấy người phụ nữ này vẫn chưa đi đâu.
"Tú Nhi chị không phải nói về sao? Đây là làm gì thế?"
"Suỵt, đừng nói chuyện đừng nói chuyện. Tôi đoán chuyện này vẫn chưa yên đâu."
"Cái gì gọi là chưa yên?" Tiêu Bảo Trân hỏi.
"Tôi cứ cảm thấy Diệp Hồng Anh không phải cái tính nhịn nhục như vậy, vừa rồi cô ta ở phân xưởng náo thành thế kia, không thể vì một người cô mà trở nên ngoan ngoãn thế được." Kim Tú Nhi vừa nói vừa suy tính, cứ như kẻ trộm vậy, kéo Tiêu Bảo Trân lặng lẽ trốn sau hành lang nghe ngóng động tĩnh.
Ấy vậy mà, Kim Tú Nhi lại đoán đúng thật.
Tiêu Bảo Trân bọn họ trốn ở đây nghe chưa được bao lâu, đã nghe thấy trong phòng bệnh của Diệp Hồng Anh truyền ra một tiếng động cực lớn, ngay sau đó là tiếng gào thét thê lương của Diệp Hồng Anh vang lên, "Cô có thể bớt nói vài câu không? Chuyện thành ra thế này là cháu muốn sao? Chẳng lẽ cháu muốn loại chuyện này xảy ra à? Đã xảy ra rồi, cô ở đây vuốt đuôi thì có ích gì chứ? Bây giờ quan trọng nhất là nghĩ cách làm sao để dìm chuyện này xuống cho cháu! Nếu không cháu sẽ bị hạ phóng mất!"
Lại qua một lúc nữa, Diệp Hồng Anh bỗng nhiên suy sụp thét ch.ói tai, "Cô mà còn mắng cháu một câu nữa, cháu sẽ ném cái quần dính m.á.u này vào mặt cô đấy."
Kim Tú Nhi: !!!
Tiêu Bảo Trân: !!!
Dũng sĩ!! Đúng là cô rồi!!
Kim Tú Nhi và đám phụ nữ cuối cùng cũng hóng xong toàn bộ drama, mang theo vẻ mặt thỏa mãn quay người chuẩn bị về nhà.
Kim Tú Nhi bỗng nhiên quay đầu lại, "Bảo Trân, sao em không đi? Em không về à? Còn ở lại đây làm gì?"
"Chị dâu em sắp sinh rồi, cũng nằm ở bệnh viện huyện, lát nữa em đi thăm chị ấy." Tiêu Bảo Trân giải thích.
Tiêu Bảo Trân để bọn Kim Tú Nhi đi trước.
Bởi vì anh hai Tiêu Kiến Viễn lúc tới hôm nay không hề nói cho Tiêu Bảo Trân biết chị dâu ở phòng bệnh nào, giường số mấy, nên Tiêu Bảo Trân chạy tới quầy y tá hỏi thăm, sau khi có được đáp án mới tìm thấy phòng bệnh của chị dâu.
Đến đó nhưng chỉ thấy mỗi anh hai.
"Chị dâu đâu! Mẹ đâu! Sao chỉ còn mỗi mình anh thế này?" Tiêu Bảo Trân đầy vẻ kinh ngạc.
Tiêu Kiến Viễn đang ngồi trên ghế chợp mắt, giật mình ngẩng đầu lên, thấy là Tiêu Bảo Trân thì thở phào nhẹ nhõm, kỳ lạ hỏi: "Bảo Trân sao em lại tới đây? Chẳng phải bảo em tối nay cứ về trước sao?"
Tiêu Bảo Trân có một thoáng do dự, nghĩ xem có nên kể chuyện của Diệp Hồng Anh cho anh hai nghe không.
Nhưng nghĩ lại, cũng thật sự không cần thiết.
Trong nhà bên này chị dâu còn đang sinh đẻ, hà tất phải đem những chuyện này ra làm phiền anh hai, dù sao hai người họ cũng đã chia tay rồi, Diệp Hồng Anh thế nào cũng chẳng liên quan gì đến nhà mình.
Thế là Tiêu Bảo Trân giải thích: "Trong xưởng có chút chuyện, có người bị thương, lãnh đạo cử em đưa người ta đến bệnh viện, em nghĩ chẳng phải chị dâu cũng ở đây sao? Nên tiện đường qua thăm luôn, chị dâu đâu rồi?"
