Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 438
Cập nhật lúc: 29/01/2026 08:07
"Cái gì? Cậu với anh trai mình rốt cuộc là thế nào? Anh trai mình không bắt nạt cậu chứ?" Tiêu Bảo Trân giật mình, vội vàng hỏi.
Dương Thụy Kim lắc đầu, "Thế thì không có, anh hai cậu rất tốt, cũng rất chăm sóc mình, thú thật mình từ nhỏ đến lớn vẫn luôn thích anh ấy, đại khái là thích được hơn năm năm rồi, lúc đầu biết anh ấy yêu đương sắp kết hôn, mình còn ở nhà khóc một trận đấy. Sau đó mẹ mình lại bảo sắp xếp cho mình xem mắt với anh hai cậu, trong lòng mình rất vui, nhưng sau khi xem mắt xong mới phát hiện hoàn toàn không phải chuyện như vậy."
"Rốt cuộc là chuyện gì? Cậu nói làm mình rối hết cả não rồi, anh hai mình rốt cuộc bị làm sao? Anh ấy đã làm gì cậu? Nếu anh ấy thực sự bắt nạt cậu, mình bảo tiểu Cao về đ.á.n.h anh ấy một trận."
Dương Thụy Kim lắc đầu, "Cậu đừng gấp, để mình thong thả nói cho nghe, anh hai cậu không bắt nạt mình, hơn nữa lúc xem mắt anh ấy đã nói rất rõ ràng với mình, từ trước đến nay anh ấy vẫn luôn coi mình như em gái ruột thịt, anh ấy không có tình cảm yêu đương với mình. Ban đầu mình không tin, cứ quấn lấy anh ấy mãi, sau này mình mới phát hiện cứ quấn lấy anh ấy mãi cũng khá là làm phiền người ta, anh ấy thực sự không có tình cảm đó với mình, nên mình từ bỏ rồi. Nhà hai đứa mình ở gần nhau như vậy, ra vào chạm mặt, nếu thực sự vì chuyện này mà cãi nhau một trận thì không tốt chút nào."
"Nên cậu với anh mình hỏng rồi." Tiêu Bảo Trân nói.
Dương Thụy Kim nhún vai, "Không hỏng thì biết làm sao bây giờ? Anh ấy không có ý đó với mình thì mình cũng không thể ép buộc được, cậu nói đúng không? Nên mình đã nói rõ với anh ấy rồi, sau đó vừa hay anh trai mình sắp xếp xem mắt thì mình đồng ý gặp người ta thôi."
Tiêu Bảo Trân thở dài, "Xem ra chuyện duyên phận đúng là không thể cưỡng cầu, mình vốn còn tưởng hai người biết gốc biết rễ, lại cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nếu ở bên nhau thì khá là phù hợp."
"Đúng vậy, mình cũng nghĩ thế, nhưng anh ấy không có tình cảm với mình thì thôi vậy, mình cũng đâu phải chỉ có mình anh ấy, cho dù là giây trước hỏng với anh ấy thì giây sau mình cũng có thể gả đi được, mình đâu phải là không có ai thèm." Dương Thụy Kim mang theo mấy phần tức tối nói.
Tiêu Bảo Trân vỗ vỗ vai cô, "Vậy bây giờ người đang xem mắt này là người cậu thực sự bằng lòng không? Cậu không được vì giận dỗi anh mình mà tùy tiện tìm đại một người gả đi đâu đấy."
Chương 173 Đánh cho tơi bời tên đeo kính
Nhắc đến chuyện này, Dương Thụy Kim c.ắ.n môi hồi lâu không nói lời nào, chính cô trong lòng cũng không biết có bằng lòng hay không.
Chuyện với Tiêu Kiến Viễn hỏng rồi, trong lòng cô rất khó chịu, cứ cảm thấy nghẹn một cục tức, nên mới nghĩ đến chuyện nhanh ch.óng tìm người xem mắt kết hôn, để chứng minh với Tiêu Kiến Viễn rằng mình vẫn có người thèm, chứ không phải gả không đi.
Thế là anh trai cô giới thiệu xem mắt, cô liền đồng ý gặp mặt nam đồng chí kia.
"Đồng chí Dương, không giới thiệu một chút sao? Vị này là..." Tên đeo kính đang xem mắt với Dương Thụy Kim chẳng biết từ lúc nào đã đi tới, vừa qua tới là đặt tay lên vai Dương Thụy Kim, trên mặt nở một nụ cười rồi hỏi.
Khoảnh khắc cánh tay anh ta đặt lên vai Dương Thụy Kim, lông mày Dương Thụy Kim nhíu c.h.ặ.t lại, nhưng cô cố kìm nén không mắng người, chỉ khách sáo dời tay tên đeo kính ra khỏi vai mình.
Thời đại này phong khí bảo thủ, nam đồng chí đặt cánh tay lên vai nữ đồng chí, hành động này thực chất là có phần thân mật.
Đặt vào giữa đôi tình nhân nam nữ đã xác định quan hệ thì cũng không tính là quá đáng, nhưng nam đồng chí này với Dương Thụy Kim hôm nay mới gặp mặt lần đầu mà anh ta đã đặt tay lên vai cô gái thì tỏ ra con người này vô cùng suồng sã.
Bản thân tên đeo kính vẫn không cảm thấy gì, cũng không biết mình đã chọc giận Dương Thụy Kim, anh ta chẳng hề nhận ra, sau khi bị Dương Thụy Kim đẩy tay ra thì còn tưởng là Dương Thụy Kim xấu hổ, một vẻ mặt "tôi hiểu em mà".
Ngay sau đó anh ta đi tới phía sau Dương Thụy Kim, đứng rất gần cô, Tiêu Bảo Trân nhíu mày nhìn nam đồng chí này, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở, "Vị đồng chí này, hai người hôm nay là đến xem mắt đúng không? Hai người vẫn chưa xác định quan hệ đâu, đứng gần như thế e là không tốt, người khác sẽ nói ra nói vào đấy, vả lại Thụy Kim cũng không thích người khác đứng gần như thế."
Dĩ nhiên, người khác sẽ không nói ra nói vào nam đồng chí, mà chỉ nói ra nói vào Dương Thụy Kim thôi.
Tên đeo kính nhướng mày, cười rất suồng sã, anh ta cúi đầu nhìn Dương Thụy Kim, "Tiểu Dương, tôi đứng gần em thế này em không vui sao? Tôi thấy hai chúng ta rất hợp nhau, trò chuyện cũng rất ăn ý."
Dương Thụy Kim không muốn làm hỏng cuộc xem mắt này, cô nắm tay Tiêu Bảo Trân lắc đầu, Tiêu Bảo Trân cũng không nói gì nữa.
Tên đeo kính càng lấn tới, tiếp tục nhìn chằm chằm Tiêu Bảo Trân hỏi: "Vị này là ai? Lúc nãy tôi nghe các người nói gì mà nhà máy, cô ấy là nhân viên chính thức à?"
"Đúng vậy, đây là bạn nối khố của tôi, cậu ấy đúng là nhân viên chính thức của nhà máy." Dương Thụy Kim trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhạt nhẽo, nhưng trong lòng đã phiền đến mức như gì, nén cục tức giận với Tiêu Kiến Viễn nên không muốn làm mất lòng đối tượng xem mắt này, vì vậy vẫn luôn nhẫn nhịn.
Nghe nói Tiêu Bảo Trân là nhân viên chính thức, ánh mắt nam đồng chí này lóe lên, giả vờ vô ý tiếp tục hỏi: "Nhân viên chính thức à, bình thường tôi ở trong xưởng sao không thấy cô ấy nhỉ? Chắc không phải người trong xưởng chúng tôi rồi? Đồng chí này, tôi là người của xưởng đồ hộp Thần Hi, cô là xưởng nào?"
Trong huyện chỉ có một xưởng lớn là nhà máy thép, số còn lại là mấy xưởng quy mô nhỏ hơn, trong đó quy mô tương đối là xưởng đồ hộp.
Địa phương này sản sinh nhiều đào vàng, đến mùa đào chín thì đào nhiều ăn không hết, thế là xưởng đồ hộp thu mua về làm đào đóng hộp, đồ hộp sản xuất ra khá có tiếng tăm trong cả tỉnh.
Tiêu Bảo Trân cực kỳ ghét loại đàn ông này, cô dời mắt đi trực tiếp giả vờ như không nghe thấy.
Dương Thụy Kim thì phải giữ lễ độ, cô nén sự bực bội nói, "Bạn nối khố của tôi ở nhà máy thép, vị đồng chí này tôi chỉ là đến ôn chuyện cũ với bạn thôi, anh có thể đợi ở bàn của chúng ta một lát được không? Tôi nói vài câu với cậu ấy rồi quay lại tìm anh. Từ khi bạn tôi vào thành phố, hai đứa mình đã lâu lắm rồi không gặp nhau, thực sự chỉ là nói vài câu ôn chuyện cũ thôi."
"Tiểu Dương em đừng vội, tôi có ý gì khác đâu, chỉ là thuận miệng hỏi vài câu thôi, đúng rồi, bạn nối khố của em có đối tượng chưa?" Lời này anh ta vừa thốt ra, cả ba người trên bàn đồng loạt sầm mặt xuống.
Dương Thụy Kim nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chỉ suýt chút nữa là nhảy dựng lên đ.á.n.h người, một câu mắng mỏ còn chưa kịp thốt ra thì Tiêu Bảo Trân đã nổi giận trước.
"Anh mù à, không thấy bụng tôi đã to lên rồi sao? Đây là chồng tôi, tôi đã m.a.n.g t.h.a.i được ba bốn tháng rồi." Tiêu Bảo Trân trước đó vẫn luôn nhẫn nhịn.
