Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 494

Cập nhật lúc: 29/01/2026 10:02

Tiêu Bảo Trân: "Thế mà họ vẫn bắt cậu ở bên gã, không sợ sau này cậu bị gã đ.á.n.h sao?"

Dương Thụy Kim cười khổ một cái: "Hôm đó về nhà mình đã kể cho cha mẹ nghe chuyện xảy ra ở tiệm cơm rồi, lúc đó họ cũng rất giận, anh trai mình thậm chí còn định đi đ.á.n.h gã một trận, ai cũng bảo không cho mình gặp gã nữa, nhà mình còn nhờ bà mai nhắn với gã là đừng liên lạc nữa."

"Ai mà ngờ vài ngày sau gã đột nhiên mang bao lớn bao nhỏ đến tận nhà hỏi tại sao nhà mình đột nhiên không liên lạc nữa, có phải gã làm gì không tốt không? Cha mẹ mình bèn nói chuyện hôm đó ra, kết quả cậu biết gã nói gì không? Gã nói hôm đó là do gã bốc đồng, thực ra không hề muốn động thủ với cậu thật, chỉ là dọa cậu chút thôi."

"Gã lại nói là đã nhìn trúng mình từ cái nhìn đầu tiên, kết hôn với mình gã chắc chắn sẽ đối tốt với mình, việc nhà không cần mình động tay vào, tiền gã kiếm được cũng để mình giữ hết, tóm lại gã nói bản thân mình vô cùng tốt đẹp. Nói qua nói lại cha mẹ mình cũng xiêu lòng, thấy gã này cũng được, hơn nữa có anh trai mình trấn giữ thì gã chắc chắn không dám đ.á.n.h mình đâu, nên lại ép mình đính hôn với gã, hai hôm trước là qua bàn bạc chuyện đính hôn đấy."

Tiêu Bảo Trân nghe mà đầu óc ong ong, cảm thấy như đầu to ra gấp đôi: "Không phải chứ, sao cha mẹ cậu lại hồ đồ thế? Nếu gã thực sự có khuynh hướng bạo lực thì anh cậu trấn giữ được một lúc chứ sao trấn giữ được cả đời? Sau này cậu có con cái thì con cái chính là con tin, dù anh cậu có ép thì gã cũng sẽ ra tay với cậu và con thôi. Nhất định phải nghĩ cho kỹ, đừng vì vài câu nói của cha mẹ mà chôn vùi cả đời mình."

Dương Thụy Kim nãy giờ vẫn bình thường, nghe thấy câu này của Tiêu Bảo Trân nỗi uất ức trong lòng bỗng dâng trào, cô sụt sùi nói: "Bảo Trân, mình hiểu ý cậu, mình cũng nghĩ như thế, nhưng mình không nói lại được người nhà. Họ đều bảo đồng chí nam này công việc tốt lại dẻo miệng, đối với mình thì ngoan ngoãn nghe lời, bảo mình đừng kén chọn nữa, kén đi chọn lại cuối cùng chẳng chọn được gì, chi bằng cứ kết hôn với gã, sau này mới biết cái hay."

"Nhưng trong lòng mình biết làm thế là sai, mình hoàn toàn không có ý gì với gã cả, hơn nữa mình thấy gã này cũng chẳng phải thích gì mình đâu. Mình biết không thể gả cho gã, nhưng cha mẹ mình cứ ép mình đính hôn, mình cũng không biết phải làm sao nữa."

Môi Tiêu Kiến Viễn mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, anh nhịn không nói gì nhưng nắm đ.ấ.m đã siết c.h.ặ.t lại.

Chương 189 Trị gã tồi

Dương Thụy Kim vừa nói vừa đỏ hoe mắt, c.ắ.n môi nhịn khóc.

Nếu cô ấy trực tiếp khóc ra thì còn đỡ, cô ấy càng nhịn không khóc thì lòng Tiêu Kiến Viễn lại càng khó chịu, vừa đau xót vừa phiền muộn.

Tiêu Kiến Viễn cũng không biết mình rốt cuộc bị làm sao, lúc trước mẹ vun vén cho anh và Dương Thụy Kim xem mắt, anh thực sự không mấy mặn mà vì đúng là không có cảm tình gì đặc biệt.

Lúc đó anh nhìn Dương Thụy Kim chỉ cảm thấy cô ấy giống như Bảo Trân nhà mình, đều là em gái.

Nhưng chuyện dần dần trở nên khác đi, anh phát hiện chỉ cần nhìn thấy Dương Thụy Kim là tâm trạng anh vui vẻ hẳn lên, tim đập nhanh hơn bình thường, nếu thấy Dương Thụy Kim ủ rũ không vui thì lòng anh cũng thấy phiền não theo, tâm trạng của anh bắt đầu bị Dương Thụy Kim dắt mũi.

Tiêu Kiến Viễn còn chưa kịp hiểu rõ bản thân mình rốt cuộc là thế nào thì đã nghe tin Dương Thụy Kim sắp đính hôn.

Lúc đó anh chỉ cảm thấy trái tim nhói lên một cơn đau âm ỉ.

Biết đối tượng Dương Thụy Kim tìm được có điều kiện rất tốt, lại còn rất tri thức, lẽ ra anh nên mừng cho cô ấy, nhưng anh không tài nào cười nổi.

Sau đó nghe Bảo Trân nói gã đối tượng đó chính là một tên cặn bã thì Tiêu Kiến Viễn càng không cười nổi nữa.

Anh cảm thấy hạng người đó căn bản không xứng với Dương Thụy Kim! Anh không thể trơ mắt nhìn Dương Thụy Kim ở bên loại tạp chủng đó, nhưng cha mẹ Dương Thụy Kim lại nhất quyết vun vén cho hai người, anh có thể làm gì? Anh phải làm gì mới ngăn cản được?

Lúc này nắm đ.ấ.m của Tiêu Kiến Viễn siết c.h.ặ.t, sa sầm mặt không nói lời nào.

"Anh Cao." Tiêu Bảo Trân liếc nhìn anh hai mình một cái, khẽ gọi chồng.

Cao Kính lập tức hiểu ý Tiêu Bảo Trân, vội vàng bước tới kéo Tiêu Kiến Viễn lại, sợ anh nhất thời nóng nảy làm chuyện dại dột.

Tiêu Kiến Viễn nới lỏng nắm đ.ấ.m: "Không cần ngăn cản tôi, tôi biết mình đang làm gì."

Anh ngẩng đầu lên, giọng nói có chút khàn đặc: "Suy nghĩ của cô là đúng đấy, gã đàn ông đó không gả được đâu. Bảo Trân vừa mới hỏi thăm được vài chuyện nên bọn tôi đặc biệt chạy qua đây nói với cô."

"Chuyện gì thế?" Dương Thụy Kim lau nước mắt ở khóe mi.

Tiêu Bảo Trân thấy một người giọng khàn đặc, một người đang lén lau nước mắt, trong lòng cũng thở dài: "Đối tượng của cậu, gã đeo kính ấy, có phải tên là Dương Hạo Văn không?"

Dương Tuyết làm việc rất chu đáo, cô ấy ra ngoài một buổi sáng không chỉ hỏi thăm được quan hệ của gã đeo kính và nữ đồng chí kia, mà còn hỏi ra được cả tên và hoàn cảnh gia đình của gã, cũng như đơn vị công tác. Có những thứ này thì càng dễ xác định xem gã có thực sự bắt cá hai tay hay không.

Dương Thụy Kim có chút thắc mắc: "Đúng thế, Bảo Trân sao cậu biết?"

"Chính vào sáng cái hôm các gia đình bàn chuyện đính hôn ấy, tôi tình cờ đi cùng đồng nghiệp lên tòa nhà bách hóa thành phố mua đồ, ở tầng một đã nhìn thấy Dương Hạo Văn rồi. Lúc đó gã đang đi cùng một nữ đồng chí mua hạt hướng dương và bánh kẹo, hai người họ cư xử rất thân mật. Sau đó tôi có đi hỏi thăm một chút, gã và nữ đồng chí đó là do người ta giới thiệu xem mắt, hiện tại vẫn đang tiếp xúc với nhau." Tiêu Bảo Trân nhắc nhở: "Cậu hiểu ý tôi chứ? Buổi sáng gã vẫn còn đang tiếp xúc với đối tượng xem mắt, buổi chiều đã đến nhà cậu bàn chuyện đính hôn rồi. Người này không thành thật, không thẳng thắn, nói trắng ra là bắt cá hai tay. Nếu cậu thực sự không muốn gả cho gã thì chi bằng đem chuyện này nói với cha mẹ cậu xem sao, cứ bảo là nghe bạn bè nói, rồi gọi gã qua đối chất, biết đâu cha mẹ cậu lại đổi ý."

"Cái gì... Hóa ra gã vẫn còn lựa chọn khác cơ à?" Dương Thụy Kim vừa nghe tin này thì cả người ngây ra.

"Tôi đoán gã vốn dĩ định đứng núi này trông núi nọ, một mặt thì nói chuyện với cậu, mặt khác lại tiếp xúc với người ta." Tiêu Bảo Trân nói.

"Thế mình phải làm sao bây giờ? Mình không muốn gả cho hạng người như thế! Mình không muốn sống cả đời với hạng người như thế, như vậy là mình tiêu đời rồi, ai có thể giúp mình với, ai có thể giúp mình một tay với!"

Dù sao cũng là một cô gái trẻ tuổi, cũng không có những trải nghiệm như Tiêu Bảo Trân ở thời mạt thế, phản ứng đầu tiên của Dương Thụy Kim là hoảng loạn, sợ cha mẹ thực sự ép mình gả cho hạng người như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 494: Chương 494 | MonkeyD