Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 5

Cập nhật lúc: 28/01/2026 13:06

"Nhưng tôi cảnh báo bà, không được phép bôi nhọ danh tiếng con gái tôi ở bên ngoài nữa, nếu không tôi sẽ liều cái mạng này quyết không để yên cho nhà các người đâu!"

Không đợi mẹ Tống kịp tiếp lời, Lý Tú Cầm trực tiếp kéo bà mối lại, nói thẳng trước mặt bà mối: "Lúc trước hôn sự này là nhờ bà giới thiệu, bây giờ tôi mời bà làm chứng, nhà chúng tôi và nhà họ hủy hôn, hôn sự này hỏng rồi, từ nay về sau không còn quan hệ gì hết!"

Bà mối cũng không ưa nổi tác phong của mẹ Tống.

Cái hạng gia đình gì mà nực cười thế không biết, đổi ý phút ch.ót thì thôi đi, còn vô duyên vô cớ bôi nhọ danh tiếng con gái nhà người ta.

Bà nói con gái người ta không đứng đắn, bà đưa bằng chứng ra đây xem nào?

Không có bằng chứng mà mở miệng nói càn, đúng là vô lý đùng đùng.

Cái nhà này cầm tinh con lợn à, sao mà giỏi trò "vừa ăn cướp vừa la làng" thế không biết!

Bà mối cũng tức đến phát nghẹn, lập tức nói: "Chị cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ làm chứng cho chị, hai nhà hủy hôn, sau này ai nấy dựng vợ gả chồng không liên quan gì đến nhau nữa! Đứa nào ở bên ngoài nói bậy nói bạ, tôi cũng không đồng ý đâu!"

Lý Tú Cầm trong lòng vẫn còn nghẹn hỏa, nhưng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cái loại gia đình này, loại mẹ chồng này, không gả Bảo Trân qua đó là đúng.

Gả vào chẳng khác nào đẩy con bé vào hố lửa sao?

Tiêu Bảo Trân đứng bên cạnh, suốt quá trình không hề lên tiếng.

Thế nhưng cô nhìn nhìn người mẹ đang nổi trận lôi đình, lại nhìn sang mẹ Tống đang thản nhiên tự đắc, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.

Cô khẽ nở một nụ cười.

Mẹ hiền của con ơi, hủy hôn thì phải hủy, nhưng không thể hủy như thế này được.

Điều Tiêu Bảo Trân muốn làm chính là vạch trần những chuyện xấu xa mà nhà họ Tống đã làm, bóc trần bộ mặt thật của bọn họ, khiến bọn họ phải xám xịt mặt mày mà hủy hôn mới đúng.

Chương 3: Tống Phương Viễn đồ không biết xấu hổ!

Tiêu Bảo Trân nóng lòng muốn hủy hôn, nhưng hủy hôn không thể hủy theo cách này.

Cô thầm suy tính trong lòng, ở trong sân mẹ Tống đang làm bại hoại danh tiếng của cô, nói cô không đứng đắn; ngoài sân thì thím hai còn đang chụp mũ cho cô cái mác ham ăn biếng làm.

Cứ như vậy, một khi hủy hôn, dân làng nhất định sẽ bàn tán ra vào, tin đồn bay đầy trời.

Bản thân Tiêu Bảo Trân không quan tâm, nhưng người nhà cô chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng.

Hơn nữa, diễn biến này rất giống với trong nguyên tác, cô phải tìm cách thoát khỏi cốt truyện đó.

...

Quả đúng như Tiêu Bảo Trân dự đoán.

Động thái Lý Tú Cầm gào thét đòi hủy hôn vừa truyền ra khỏi sân, những người đứng ngoài hóng hớt đã bắt đầu xì xào bàn tán.

Một người nói: "Thế là thực sự hủy hôn à? Tại sao nhà họ Tống vừa nói Bảo Trân không đứng đắn là chị Tú Cầm đã buông xuôi rồi?"

"Chẳng lẽ, con bé Bảo Trân thực sự..." Một người khác vẻ mặt phức tạp nói.

"Thực sự tằng tịu với người khác à?" Có người kinh hô một tiếng.

Thím hai lập tức cao giọng, hận không thể để tất cả mọi người trong làng đều nghe thấy: "Không thể nào! Bảo Trân tuyệt đối không phải loại đứa trẻ đó, Bảo Trân không thể nào lăng nhăng được! Các người đừng có nói bậy nói bạ, chị dâu tôi không phải vì chuyện này mới đồng ý hủy hôn đâu!"

Đây rõ ràng là kiểu "giấu đầu hở đuôi", chột dạ mà!

Thím hai vừa la toáng lên như thế, dân làng đều tụ tập lại một chỗ bàn tán xôn xao.

Lúc thì nói Tiêu Bảo Trân cùng người ta chui lùm cây, lúc thì nói Tiêu Bảo Trân ở nhà ham ăn biếng làm, chẳng biết làm gì, cứ như tiểu thư nhà địa chủ thời phong kiến vậy.

Nói cứ như đúng rồi, giống như tận mắt chứng kiến không bằng.

Thấy tin đồn ngày càng đi quá xa, ngay lúc này, Tiêu Bảo Trân bỗng nhiên lên tiếng: "Bác Tống này, có phải bác thấy sáu mươi sáu đồng tiền sính lễ đắt quá nên mới tới đây đòi hủy hôn không?"

Thời buổi này, sính lễ ở nông thôn đa phần chỉ mười đồng, hai mươi đồng, nhà nào giàu có lắm thì đưa ba mươi đồng đã là ghê gớm lắm rồi.

Sáu mươi sáu đồng tiền sính lễ!

Đừng nói dân làng sợ tới mức hít sâu một hơi, ngay cả trên mặt mẹ Tống cũng hiện ra vẻ ngơ ngác.

"Sáu mươi sáu đồng gì cơ?" Mẹ Tống theo bản năng nói: "Cô đừng có nói xằng nói bậy, lúc trước đã thỏa thuận là tám đồng tiền sính lễ, đào đâu ra sáu mươi sáu đồng."

Lý Tú Cầm cũng nghệt mặt ra, ngơ ngác nhìn con gái mình.

Tại hiện trường chỉ có Tiêu Bảo Trân là vẫn giữ được bình tĩnh, không những bình tĩnh, cô còn lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt, nhấp một ngụm trà: "Bác Tống, bác lú lẫn rồi à, rõ ràng là sáu mươi sáu đồng sính lễ mà."

Cô nói chắc như đinh đóng cột, hoàn toàn không có vẻ gì là chột dạ khi nói dối, cô liếc mẹ Tống một cái rồi hỏi ngược lại: "Nếu chỉ có tám đồng sính lễ, tôi mắc gì phải gả cho con trai bác? Hơn tôi tận năm sáu tuổi thì chớ, lại còn là một người đàn ông góa vợ, dắt theo ba đứa con nhỏ. Tôi là một cô gái trẻ trung thế này, cớ gì phải đi làm bảo mẫu không công cho người ta chứ?"

Dân làng lúc nãy còn đang hóng hớt nhiệt tình, nghe Tiêu Bảo Trân nói vậy, luồng suy nghĩ lập tức bị cô dắt đi mất.

Thuận theo lời này mà suy ngẫm, mọi người gật đầu: "Nói cũng đúng, Bảo Trân tuổi tác cũng không lớn, thực sự muốn tìm một đám tốt hơn cũng không khó."

"Đúng vậy, người kia còn mang theo ba đứa con cơ mà, một đồng lương nuôi mấy miệng ăn, đưa sính lễ nhiều như vậy mới hợp lẽ chứ."

Không đợi mọi người kịp phản ứng, Tiêu Bảo Trân lại nhún vai, hào phóng nói: "Thực ra sính lễ bao nhiêu không quan trọng, nhà bác không nỡ chi thì cứ việc nói thẳng, không cần thiết phải nhận lời xong rồi lại lật lọng. Lật lọng thì thôi đi, còn tạt nước bẩn lên người tôi, như thế là không t.ử tế đâu. May mà giờ sính lễ bao nhiêu cũng không còn quan trọng nữa, hôn sự này nhà chúng tôi không kết."

Mẹ Tống bị cô đ.á.n.h cho trở tay không kịp, đứng đó với vẻ mặt đầy nực cười, đầu óc quay cuồng.

Tiêu Bảo Trân cười như không cười nhìn bà ta: "Tôi chỉ hy vọng sau này nhà các bác làm việc đừng có thất đức như vậy, muốn làm gì thì cứ nói thẳng ra, đừng có tạt nước bẩn lên người con gái nhà người ta. Ai cũng là cha sinh mẹ đẻ cả, dựa vào cái gì mà bị nhà các bác chà đạp như thế."

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, Tiêu Bảo Trân đã chuyển dời sự chú ý của mọi người, lại còn hắt ngược nước bẩn về phía mẹ Tống.

Mẹ Tống bị mấy câu này làm cho tức đến váng đầu, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Bà ta chằm chằm nhìn Tiêu Bảo Trân, đang tính xem nên c.h.ử.i mắng con bé này thế nào để cho nó biết mặt!

Đúng lúc này, "đồng đội heo" của bà ta lại nhảy ra giúp một tay... nhưng là giúp theo kiểu phản tác dụng!

Mẹ Tống còn đang ấp ủ những lời c.h.ử.i rủa trong miệng thì đột nhiên, một giọng nói ch.ói tai vang lên từ ngoài sân!

Đầu tiên là một tiếng "rầm", cánh cổng gỗ bị người ta đ.â.m sầm vào, xông vào là thím hai Tiêu đang đùng đùng nổi giận, vẻ mặt đầy bất bình!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.