Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 502
Cập nhật lúc: 29/01/2026 10:04
Dương Hạo Văn treo lơ lửng hai cô này, cứ phân vân giữa họ mãi, không biết chọn ai.
Mới mấy hôm trước, cuối cùng hắn cũng nhờ người hỏi thăm được chức vụ của bố Kim Như, hắn phát hiện bố cô ta cũng chỉ là một lãnh đạo nhỏ bình thường, lại chẳng có cơ hội thăng tiến, cả đời chỉ đứng ở vị trí đó, tương lai chẳng ra sao, cũng chẳng giúp được gì cho hắn, thế là Dương Hạo Văn lập tức quyết định.
Hắn muốn bỏ Kim Như, chọn Dương Thụy Kim.
Vì thế mới có màn kịch ngày hôm nay.
Lúc này, thấy hai cô gái cùng đứng trước mặt mình, mặt ai cũng như muốn phun ra lửa, Dương Hạo Văn hoàn toàn đờ đẫn, não bộ tê liệt, nhìn Thụy Kim rồi lại nhìn Kim Như, hắn chẳng thốt lên lời.
"A... a... không phải, hai người... a, sao hai người lại..."
"Chúng tôi cái gì mà chúng tôi! Chắc anh không ngờ những lời vừa rồi đều bị chúng tôi nghe thấy hết rồi chứ?"
"Dương Hạo Văn, đến nước này rồi anh còn gì để nói nữa không?" Dương Thụy Kim lạnh lùng chất vấn.
Cô gái Kim Như đứng bên cạnh thì tính tình còn nóng nảy hơn, cô lao vọt tới: "Chẳng có gì để nói với hắn nữa, mọi chuyện đã rõ rành rành rồi, hắn chính là bắt cá hai tay, coi hai chúng tôi như hai con cá để trêu đùa, anh tưởng mình thông minh lắm chắc?"
Kim Như chẳng nể nang gì, xông lên tát thẳng vào mặt Dương Hạo Văn một cái đau điếng, khiến kính của hắn bay mất tiêu.
Chiếc kính đập vào tường phát ra tiếng "chát", rồi rơi xuống đất.
Dương Hạo Văn không tin nổi nhìn cô: "Cô... cái đồ hổ cái này! Cô là hạng đàn bà chanh chua!"
Kim Như cười lạnh: "Hê hê, tôi không chỉ chanh chua đâu, hôm nay tôi còn muốn đ.á.n.h anh nữa đấy!"
Nói xong, cô lấy đà vung tay tát cho Dương Hạo Văn một cái nảy đom đóm mắt, đầu óc hắn quay cuồng, nhìn mọi thứ cứ như đang chao đảo.
Chưa đợi Dương Hạo Văn kịp phản ứng, cơn giận của Dương Thụy Kim cũng bùng phát, cô cũng xông lên tát cho hắn một cái trời giáng.
Vừa nãy Kim Như tát bên má phải, giờ Dương Thụy Kim tát bên má trái, một trái một phải, vừa vặn đối xứng.
Trên hai bên má Dương Hạo Văn in hằn hai dấu bàn tay, tóc tai bù xù, hắn không giữ nổi vẻ thư sinh nữa: "Các người đây là bạo hành! Các người dùng tư hình! Tôi sẽ ra đồn cảnh sát tố cáo các người."
"Được thôi, anh cứ đi tố cáo đi, xem xem là dùng tư hình bị phạt nặng hơn, hay là tội lối sống không lành mạnh, đầu cơ trục lợi bị phạt nặng hơn! Huống hồ lúc chúng tôi đ.á.n.h anh cũng đã nương tay rồi, anh còn chẳng giám định nổi thương tích nhẹ đâu."
Kim Như nói trúng tim đen, chẳng khách khí chút nào.
"Nếu anh muốn đối đầu cứng với chúng tôi thì cứ việc thử xem, tôi xem xem hạng cặn bã như anh cuối cùng có kết cục tốt đẹp gì."
Dương Hạo Văn trợn mắt, lập tức im bặt.
Đúng rồi, sao hắn lại quên mất là mình có nhược điểm rơi vào tay người ta chứ.
Đáng c.h.ế.t! Đáng c.h.ế.t thật! Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Ban đầu hắn đã nắm thóp rất tốt mà, chỉ cần chia tay với Kim Như là có thể thuận lợi đính hôn với Dương Thụy Kim rồi, sao sự việc lại biến thành thế này?!
Rốt cuộc là ai đứng sau giật dây?
Dương Hạo Văn đầu óc rối bời suy nghĩ, hắn còn chưa nghĩ ra kết quả thì Dương Thụy Kim lại bồi thêm một đạp, khiến hắn ngã gục xuống đất.
Dương Thụy Kim xông tới đ.ấ.m đá túi bụi vào người Dương Hạo Văn: "Tôi cho anh lừa tôi này, tôi cho anh dám nói xấu sau lưng tôi này, tôi cho anh dám nói nhăng nói cuội trước mặt bố mẹ và anh trai tôi này! Để xem lúc này anh còn nói gì được nữa? Đúng rồi, chắc anh không biết đâu nhỉ? Những lời anh vừa nói anh trai tôi nghe thấy hết rồi, chúng tôi sẽ không bao giờ bị anh lừa nữa đâu."
Dương Hải Siêu – anh trai Dương Thụy Kim – đang đứng ngay cạnh đó, mặt mày u ám, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, cả cánh tay run rẩy, dường như sắp không kiềm chế nổi cơn giận mà xông lên đ.á.n.h người.
Sắc mặt Tiêu Kiến Viễn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nhưng anh vẫn giữ được vài phần lý trí, kéo Dương Hải Siêu lại nói: "Cậu bình tĩnh chút đi, Thụy Kim và cô gái tên Kim Như kia đ.á.n.h hắn là hắn đáng đời, nhưng nếu chúng ta ra tay thì lại thành ra bắt nạt người khác, lúc đó có khi chúng ta còn bị liên lụy đấy."
Nghe thấy thế, Tiêu Bảo Trân lập tức nhìn anh trai mình bằng con mắt khác xưa, người này là đã thông suốt rồi hay sao? Thời điểm mấu chốt này mà anh lại không mù quáng xông lên, đây là chuyện tốt.
Tiêu Bảo Trân gật đầu: "Đúng thế anh Hải Siêu, Thụy Kim và cô ấy là nạn nhân, đ.á.n.h hắn một trận cũng chẳng sao, hơn nữa hai người họ là phụ nữ, dù có đ.á.n.h nặng tay chút cũng không sao, anh mà ra tay nhỡ có thương vong thì sao, anh định vì hạng cặn bã này mà đi tù sao?"
Anh em nhà họ Tiêu mỗi người một câu khuyên nhủ, Dương Hải Siêu dần bình tĩnh lại, anh hừ lạnh một tiếng qua mũi, trầm giọng nói: "Thụy Kim, tát cho hắn thêm cái nữa đi, không ngờ tôi lăn lộn bao năm nay lại bị thằng nhãi này lừa gạt."
"Được thôi anh cả, anh cứ yên tâm, em không khách khí đâu."
Bên phía Kim Như cũng đưa một người đàn ông tới, lúc này cũng u ám nhìn chằm chằm Dương Hạo Văn, không hề có ý ngăn cản, cứ trơ mắt nhìn hắn bị đ.á.n.h.
Dương Thụy Kim và Kim Như một trái một phải, dần cho Dương Hạo Văn một trận tơi bời.
Kim Như vừa đ.á.n.h vừa hỏi: "Cô tên là Dương Thụy Kim đúng không, tôi hỏi cô, cô quen hắn từ bao giờ? Bắt đầu tìm hiểu từ lúc nào? Tôi nghi ngờ thằng khốn này cùng lúc tìm hiểu cả hai chúng ta, treo lơ lửng cả hai đứa mình đấy."
Dương Thụy Kim nghĩ một lát: "Chừng ba tháng rưỡi trước, tôi cũng qua người giới thiệu mới biết hắn, đúng rồi, vừa gặp lần đầu xong hắn đã tới nhà tôi ngay, nói với bố mẹ tôi là ưng tôi rồi, sau đó cứ thỉnh thoảng lại chạy tới nhà tôi. Thời gian gần đây thì lại không nhiệt tình như trước nữa, khoảng một tháng không thấy tới, tôi cứ tưởng chuyện này thôi rồi chứ, ai dè tuần trước hắn lại chạy tới, vừa tới đã đòi đính hôn."
Kim Như nương theo lời Dương Thụy Kim mà suy nghĩ, cô nhẩm lại mốc thời gian trong đầu, nhẩm hồi lâu, Kim Như bỗng c.h.ử.i thề một tiếng.
Cái cô Kim Như này, tuy trông gầy gò nhỏ bé nhưng sức bộc phát cực mạnh, trông cũng chẳng phải hạng dễ bắt nạt.
