Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 651
Cập nhật lúc: 29/01/2026 11:21
"Các người ở đây trò chuyện, còn hút t.h.u.ố.c à?" Tiêu Bảo Trân thấy nhiều người trong số họ cầm mẩu t.h.u.ố.c lá, chắc chắn là nhặt được ở cửa cửa hàng quốc doanh.
Tô Tiểu Vũ xua tay: "Không hút nữa, không hút nữa, bọn em đi ngay đây."
Tiêu Bảo Trân nhíu mày liếc nhìn những người này một cái rồi đạp xe đi.
Cô vừa đi khỏi, một gã lưu manh ném mẩu t.h.u.ố.c lá xuống, nhổ một bãi nước bọt: "Con mụ này là ai mà gớm thật, vừa đẹp vừa có dáng, tính cách cũng đúng gu tao đấy, Tiểu Vũ, cô ta có đối tượng chưa?"
Lúc nói lời này bộ dạng gã rất lưu manh, vẻ mặt như thể chắc chắn sẽ giành được.
Tô Tiểu Vũ giật mình, mặt mày biến sắc: "Anh, sao anh to gan thế? Chị ấy là bác sĩ ở trạm xá nhà máy chúng tôi đấy, người ta kết hôn lâu rồi, chồng chị ấy là kỹ sư của nhà máy chúng tôi, hai vợ chồng đều là công nhân viên chức, sao anh dám nghĩ đến chuyện đó chứ?"
"Có gì mà không dám nghĩ, nhưng kết hôn rồi thì thôi vậy." Gã lưu manh nói với vẻ thất vọng, nhưng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, chạy đến trước mặt Tô Tiểu Vũ, mở miệng tuôn một tràng nịnh nọt: "Tiểu Vũ vẫn là chú mày lợi hại nhất, trong đám này chú mày trẻ nhất, nhưng chỉ có chú mày là có công việc chính thức, lại còn là việc ở tổ bốc xếp nữa chứ. Nếu không nhờ chú mày có công việc này thì bọn anh làm sao nhặt được mẩu t.h.u.ố.c lá mà hút, cửa nhà hàng quốc doanh lúc nào cũng có người canh, cướp còn không được, lần này chúng ta thông minh, trực tiếp đến chỗ cánh tài xế xe tải canh, quả nhiên là nhặt được mẩu t.h.u.ố.c lá rồi."
Tô Tiểu Vũ cảm thấy lời này hơi kỳ quặc, vả lại nhặt mẩu t.h.u.ố.c lá hút cũng hơi kinh tởm.
Những người khác cũng hùa theo nịnh nọt: "Đúng vậy, quả nhiên vẫn là có ông bố giỏi thì được hưởng phúc mà, người từ thành phố lớn đến kiến thức có khác, bình thường bọn này cũng chẳng nghĩ ra cánh tài xế xe tải mới là những người hút t.h.u.ố.c nhiều nhất, hơn nữa điều kiện họ tốt thật, t.h.u.ố.c lá hút được một nửa là ném đi luôn, để anh em mình vớt được mẻ hời."
"Hầy, đừng nói là bọn mình không nghĩ ra, cho dù có nghĩ ra thì đã sao? Tài xế xe tải là người bình thường có thể gặp được chắc? Chẳng phải là nhờ ké hào quang của Tiểu Vũ sao."
Tô Tiểu Vũ bị họ nịnh hót đến mức lâng lâng, cả người như sắp bay lên trời.
Lúc này, một gã lưu manh khác lại chạy đến trước mặt cậu ta nói: "Tiểu Vũ, điều kiện nhà chú mày tốt, bố chú mày cũng có bản lĩnh, chắc chắn quen biết không ít người, có cô gái trẻ nào nhà điều kiện tốt mà chưa kết hôn không? Hay là giới thiệu cho anh một người đi?"
Tô Tiểu Vũ nhiệt tình nói: "Được chứ, anh nói xem anh muốn tìm người có điều kiện thế nào?"
"Cô gái đó tốt nhất là trẻ một chút, kém anh cũng được, mà hơn anh thì tối đa không quá 3 tuổi, người ta chẳng bảo 'gái hơn ba, rinh vàng nhà' đó sao, nếu hơn nhiều quá người ta lại tưởng anh tìm mẹ đấy."
Những người khác cười rộ lên, ai nấy đều có vẻ cợt nhả.
Tô Tiểu Vũ hơi không thoải mái, lùi lại một bước rồi nói: "Ừm, ngoài tuổi tác ra còn điều kiện gì khác không?"
"Thế thì chú mày phải nghe anh nói cho kỹ đây, ngoài việc xinh đẹp ra thì điều kiện gia đình cũng phải tốt, trong nhà ít nhất phải có một người là công nhân chính thức. Đúng rồi, nếu cô gái đó cũng có một công việc thì càng tốt, làm tạm thời cũng được, còn nếu là công nhân viên chức chính thức thì tuyệt nhất."
Tô Tiểu Vũ ngẩn người: "Vậy là anh muốn tìm một người xinh đẹp, tuổi nhỏ hơn anh, tốt nhất là có công việc chính thức, ý anh là vậy sao?"
Gã lưu manh gật đầu, một tay đút túi quần: "Đúng vậy, thế nào? Chú mày có quen ai như vậy không? Giới thiệu cho anh đi. Tuy anh chưa có công việc chính thức, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ có thôi, chú mày cứ bảo cô ấy là gả cho anh thì chẳng phải làm gì cả, ở nhà thay anh chăm sóc bố mẹ là được."
Tô Tiểu Vũ gãi đầu, cứ gãi mãi không thôi. Cậu ta há miệng định nói gì đó thì đột nhiên tai đau nhói, chỉ thấy một bàn tay lành lạnh vươn tới véo c.h.ặ.t tai cậu ta.
Ngay sau đó, giọng nói của chị cậu ta là Tô Tiểu Văn vang lên.
"Con gái người ta điều kiện tốt như vậy, sao phải tìm anh? Anh là cái thá gì chứ? Thật là nực cười, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, với điều kiện của anh mà đòi tìm nữ công nhân viên chức chính thức à, mau về nhà soi gương xem lại mình đi." Tô Tiểu Văn khinh miệt liếc nhìn kẻ vừa nói, không khách khí chút nào.
Những người khác cuống lên: "Cô là cái thá gì, sao lại nói anh Lưu như vậy?"
"Tôi là ai à? Tôi là chị của Tô Tiểu Vũ! Tiểu Vũ, theo chị về nhà, giờ này lẽ ra em phải đang làm việc chứ, có phải lại trốn việc về sớm không? Xem chị về nhà có đ.á.n.h em không."
"Chị, trước mặt bạn bè chị có thể cho em chút mặt mũi được không?" Tô Tiểu Vũ bị véo tai kêu oai oái.
Tô Tiểu Văn hung hăng nói: "Mặt mũi gì chứ, em trốn việc về nhà còn dám đòi mặt mũi với chị à? Mau về nhà cho chị! Xem chị về xử lý em thế nào, về ngay!"
Tô Tiểu Vũ còn định nói thêm gì đó, cứ liên tục nhìn về phía đám lưu manh, cuối cùng bị Tô Tiểu Văn lôi đi, vừa kêu la vừa về nhà.
Sau khi hai chị em về nhà, Tô Tiểu Văn đóng cửa lại, sắc mặt trầm xuống: "Tiểu Vũ, chị đã nói với em những gì em còn nhớ không?"
"Chị nói gì với em vậy chị?" Tô Tiểu Vũ ôm tai có tật giật mình nói.
Sắc mặt Tô Tiểu Văn càng khó coi hơn: "Từ hôm chị từ Hồng Chuyên trở về đã bảo em rồi, đám lưu manh mà em tiếp xúc không phải hạng người tốt lành gì đâu, họ chỉ là một đám vô nghề nghiệp, suốt ngày chọc mèo ghẹo ch.ó, có đứa còn trêu ghẹo con gái nhà lành, em cứ lún sâu với hạng người đó, em cũng muốn biến thành lưu manh luôn có phải không?"
"Tiếng xấu của họ đã lan xa rồi, em cũng muốn như vậy sao?"
Tô Tiểu Vũ hơi nghi hoặc: "Chị, chắc không nghiêm trọng như chị nói đâu, em thấy đám người đó đều khá tốt mà, nói chuyện lại dễ nghe."
"Nói chuyện dễ nghe thì có ích gì, bởi vì em có công việc chính thức nên họ mới nói chuyện dễ nghe với em, nếu em không có việc làm, không có cha thì em xem họ có thèm đếm xỉa đến em không, nói không chừng còn chặn đường trấn lột tiền của em đấy, em hãy suy nghĩ kỹ những lời chị nói đi!"
Tô Tiểu Vũ nhíu mày trầm tư, nửa ngày không nói lời nào.
Thấy vậy, trong mắt Tô Tiểu Văn xẹt qua một tia thất vọng, cô dứt khoát xua tay nói: "Chị đã nói đến mức này rồi, còn việc có tiếp tục qua lại với họ hay không là do em tự quyết định. Chị chỉ là chị của em chứ không phải mẹ em, nếu em vẫn cứ muốn đi chung đường với họ thì chị cũng chẳng còn cách nào. Có điều nếu em thực sự biến thành hạng người như họ, suốt ngày chầu chực ở cửa nhà hàng quốc doanh để nhặt mẩu t.h.u.ố.c lá của người ta thì lúc đó chị cũng sẽ không thèm quan tâm đến em nữa, em cũng đừng làm em trai chị nữa, chúng ta cứ thế đi."
