Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Chương 1671: Không Khí Ngày Tết
Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:29
Đỗ Quyên cảm nhận được có người đang nhìn mình, cô quay đầu lại thấy Uông Chiêu Đệ liền mỉm cười chào: “Chúc mừng năm mới nhé, Uông Chiêu Đệ!”
Uông Chiêu Đệ đáp: “Chúc mừng năm mới.” Cô do dự một chút rồi bước lại gần đứng cạnh Đỗ Quyên, cùng ngắm nhìn Tề Triều Dương đang chơi đùa với các con. Cô liếc nhìn Đỗ Quyên, thầm nghĩ cô ấy thực sự rất cao ráo và rạng rỡ.
Đỗ Quyên lại nổi m.á.u hóng hớt, hỏi nhỏ: “Tôi nghe nói Lý Tú Liên có bạn trai mới rồi à?”
Uông Chiêu Đệ ngạc nhiên: “Hả? Chuyện này lan nhanh vậy sao?”
Đỗ Quyên gật đầu: “Đúng vậy.” Vì là do chính anh trai Lý Chí Cương giới thiệu nên tin tức lan đi như diều gặp gió. Tuy nhiên, không ai nói lời cay nghiệt về chuyện này, vì mọi người đều hiểu Lý Chí Cương vẫn còn hận Viên Hạo Ngọc thấu xương nên mới muốn em gái nhanh ch.óng dứt tình với kẻ đã c.h.ế.t. Dù sao thì Lý Chí Cương cũng là nạn nhân đáng thương nhất trong vụ đó.
Đỗ Quyên hỏi tiếp: “Lý Chí Cương giờ sao rồi?”
Thấy vẻ mặt hăng hái hóng chuyện của Đỗ Quyên, Uông Chiêu Đệ khẽ nhếch môi: “Anh ấy đi làm lại rồi, nhưng chưa khỏi hẳn đâu, vẫn phải tĩnh dưỡng thêm.” Cô không nhịn được mà hỏi: “Cô không thấy chuyện Lý Tú Liên tìm người mới nhanh như vậy là rất kỳ lạ sao?”
Đỗ Quyên ngạc nhiên đáp: “Có gì mà lạ? Hồi trước cô ấy chia tay Hồ Tương Vĩ xong chẳng phải cũng đi xem mắt ngay đó sao? Giờ cũng thế thôi.”
Làm công an nhiều năm, Đỗ Quyên hiểu rằng mỗi người có một logic sống riêng, không ai giống ai. Chỉ cần mình sống tốt là được, không cần phải quá khắt khe với người khác. Lý Tú Liên có “não yêu đương” là việc của cô ta, cô ta thấy hạnh phúc là được. Cát Trường Linh có cuồng em trai cũng là cô ta tự nguyện. Hay như hai ông bà già keo kiệt trên lầu, họ thích bủn xỉn thì đó là niềm vui của họ. Ngay cả Tôn Đình Mỹ, đẻ liên tù tì bảy đứa con, người ta cũng thấy mãn nguyện. Thế gian muôn hình vạn trạng, không nên dùng thước đo của mình để phán xét hạnh phúc của người khác.
Đỗ Quyên liếc nhìn chiếc túi trên tay cô, hỏi: “Sao về sớm thế? Còn chưa ăn cơm trưa mà.”
Uông Chiêu Đệ đáp: “Tôi không ăn nữa, đằng nào họ cũng chẳng chào đón mình. Tôi đi đây.”
Đỗ Quyên nhướng mày đầy ẩn ý.
Uông Chiêu Đệ lấy hết can đảm nói một câu: “Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa. Sau này tôi sẽ học cách yêu thương bản thân mình nhiều hơn.”
Đỗ Quyên thực sự bất ngờ, lời này không giống phong cách thường ngày của Uông Chiêu Đệ chút nào, nhưng nghe được như vậy cô cũng thấy mừng cho cô ấy. Đỗ Quyên cười rạng rỡ: “Vậy thì tốt quá, làm người thì trước hết phải biết yêu chính mình.”
Uông Chiêu Đệ mím môi, gật đầu mạnh một cái: “Đúng vậy! Thôi tôi về đây, về sớm cho kịp bữa cơm. Mọi năm về ngoại tôi toàn phải nhịn đói đi về. Ông Lý nhà tôi chắc chắn đang để phần cơm cho tôi ở nhà. Tôi phải về ăn bữa cơm nóng sốt mới được.” Cô cười tươi tắn: “Chào cô nhé!”
“Được, đường trơn đi cẩn thận!”
Nhìn bóng dáng Uông Chiêu Đệ vui vẻ chạy đi, Đỗ Quyên khẽ mỉm cười. Uông Chiêu Đệ đã thực sự thoát khỏi sự kìm kẹp tinh thần của nhà họ Uông, đó là một tín hiệu tốt.
“Đỗ Quyên, lại đây, anh kéo em đi một vòng!” Tề Triều Dương vẫy tay gọi.
“Đến đây!” Đỗ Quyên giòn giã đáp, chạy lại gần hỏi: “Em cũng được ngồi xe trượt sao?”
“Tất nhiên là được rồi.”
Lúc này Đỗ Quốc Cường cũng xuống sân xem náo nhiệt. Tề Triều Dương bảo: “Bố trông hộ con mấy đứa nhỏ một lát, con kéo Đỗ Quyên đi chơi tí.”
Đỗ Quốc Cường cười đáp: “Được thôi! Nhưng trong sân này chật chội quá, trượt không đã đâu. Hai đứa đưa bọn trẻ ra hồ chứa nước ngoại ô mà chơi, ngoài đó rộng rãi lắm.”
Đỗ Quyên hào hứng: “Ý hay đấy! Chúng ta đi trượt băng đi!”
Ba đứa nhỏ mặc đồ bông tròn xoe như chim cánh cụt cũng lảo đảo chạy lại, đồng thanh reo hò: “Bố mẹ ơi, cho chúng con đi với! Con cũng muốn đi!”
Đỗ Quyên vung tay: “Đi hết! Cả nhà cùng đi!”
Cả khu tập thể bỗng chốc trở nên xôn xao. Đám trẻ con khác nghe thấy cũng chạy về nhà đòi bố mẹ cho đi theo. Nhà thì đồng ý, nhà thì không, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn đầy tiếng cười.
Trong khi đó, Tôn Đình Mỹ ở trong nhà lại đang c.h.ử.i đổng: “Cái con Đỗ Quyên c.h.ế.t tiệt đó đúng là đồ phá đám! Chỉ giỏi bày trò. Trong sân chơi không được hay sao mà phải ra tận hồ chứa nước? Trời lạnh thế này đi xa thế làm gì? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Không được đi đâu hết, tất cả ở nhà cho tôi!”
“Mẹ ơi, con muốn đi! Các bạn đều được đi mà, sao con không được đi? Mẹ thật là ích kỷ, mẹ không phải người mẹ tốt! Chúng con muốn đi trượt băng!”
Bảy đứa con nhà bà ta đồng thanh gào thét khiến Tôn Đình Mỹ muốn nổ tung đầu: “Phiền c.h.ế.t đi được! Thật là phiền c.h.ế.t đi được!”
Thường Cúc Hoa từ trong phòng xông ra c.h.ử.i bới: “Con tiện nhân kia làm cái gì thế? Sao mày dám quát mắng cháu ngoan của tao? Đầu năm đầu tháng mà mày cứ kêu phiền với xui, đúng là đồ vô dụng, nhà tao thật vô phúc mới cưới phải loại như mày.”
Thường Cúc Hoa mắng nhiếc không tiếc lời, dù bà ta luôn miệng nói Tết nhất không nên c.h.ử.i người cho xui xẻo nhưng chính bà ta lại là người c.h.ử.i hăng nhất.
Nhà họ Uông cũng chẳng kém cạnh, Quản Tú Trân đang l.ồ.ng lộn: “Con ranh đó cứng cánh rồi, dám cãi lời mẹ nó. Đúng là sinh con gái chỉ tổ tốn cơm, ích kỷ hết phần thiên hạ. Tao thật uổng công nuôi nấng nó bấy lâu nay.”
