Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Chương 1729: Nghề Khóc Thuê
Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:36
Bà Uông cũng cảm thấy không thoải mái, nhưng lại nói thật: “Trả tiền nhiều lắm, nếu đổi là mẹ, mẹ cũng làm. Ông già họ Lý là người già neo đơn, nhưng ông ấy từng cứu cháu trai nhỏ của xưởng trưởng bọn họ, đứa bé kia năm ngoái rơi xuống nước là do người ta cứu lên. Xưởng trưởng bọn họ đối với ông ấy rất tôn trọng, đây này, người mất rồi còn phải quàn bảy ngày cơ, kèn trống ầm ĩ lại khóc tang, đến lúc đó còn phải làm hiếu t.ử hiền tôn đập chậu dập đầu, tổng cộng trả hai trăm đồng đấy. Bảy ngày mà trả hai trăm, cái này ai mà không làm chứ.”
Uông Xuân Sinh giật giật khóe miệng: “Mùa hè nóng nực thế này mà để bảy ngày, bọn họ không sợ người thối ra à?”
Quản Tú Trân lại mắng: “Đúng là tự tìm đường c.h.ế.t, cái thứ gì không biết!”
Bà Uông tiếp lời: “Cái đó ai mà biết được, mẹ lén đi xem rồi, Tiểu Thuận khóc đạt lắm. Xưởng trưởng bọn họ còn nói sẽ tăng thêm tiền cho nó nữa.”
Uông Xuân Sinh: “...”
Quản Tú Trân: “...”
Bà Uông không nhịn được nói thêm: “Các con biết Trương thọt ở thành bắc không?”
Uông Xuân Sinh hỏi: “Cái người chuyên lo việc hiếu hỉ ấy hả?”
Bà Uông vội vàng gật đầu: “Đúng rồi, đám tang này là do ông ta lo liệu. Ông ta cũng thấy Tiểu Thuận khóc tốt, còn nói với Tiểu Thuận là bên ông ta cũng cần nhân tài như vậy, sau này sẽ thường xuyên tìm Tiểu Thuận.”
Nói đến đây, bà Uông uốn éo một chút, nói: “Mẹ liền bảo với ông ta là mẹ cũng biết khóc, chẳng phải là khóc thôi sao? Mẹ tuổi này không làm được hiếu t.ử hiền tôn thì cũng có thể khóc thuê. Khóc t.h.ả.m thiết, khóc nhiều thì mặt mũi con cái người ta chẳng phải cũng đẹp sao? Ông ta đồng ý với mẹ rồi, sau này có việc này mẹ cũng đi.”
Uông Xuân Sinh và Quản Tú Trân đồng thanh hét lên: “Mẹ!!!”
Bà Uông vặn lại: “Các con cũng không cho mẹ tiền, mẹ còn không thể tự tích cóp chút tiền tiêu vặt à? Chẳng phải khóc một chút thôi sao? Có tiền là được.” Nói đến đây, bà ngược lại ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, trở nên cứng cỏi: “Các con không cho mẹ kiếm tiền, vậy các con đưa tiền cho mẹ à?”
Quản Tú Trân mím môi, không nói gì nữa.
Bà Uông thở dài tiếc nuối: “Tiếc là không làm hiếu t.ử hiền tôn được nên trả không nhiều. Nhưng ông Vu và bà nhà ông ấy ở tầng trên nói bọn họ cũng sẽ làm. Ba chúng tôi bàn rồi, đến lúc đó có việc này thì nhận hết. Chẳng phải khóc tang thôi sao? Kiếm tiền không có gì là mất mặt cả.”
Uông Xuân Sinh day day thái dương, nhất thời không biết nói gì.
Quản Tú Trân gào lên: “Uông Xuân Sinh, ông nhìn mẹ ông kìa! Ông nhìn mẹ ông đi!”
Bà Uông đáp trả: “Con không cho mẹ tiền, mẹ còn không thể ra ngoài kiếm chút đỉnh à? Con cũng lắm chuyện quá đấy.”
Quản Tú Trân: “A! A a a!”
Uông Xuân Sinh cạn lời, hồi lâu sau mới nói: “Thôi thôi, mẹ lớn tuổi rồi, bà cứ để mẹ làm đi.”
Quản Tú Trân lại hét lên như con chuột chũi: “A! A a a!”
Bà Uông hào hứng: “Chúng tôi nếu làm tốt, cũng có thể tự mình tổ chức nhân sự làm, đến lúc đó kiếm được nhiều hơn nữa...”
Quản Tú Trân: “A a a a a a a~”
Người trong tòa nhà đều dừng động tác trong tay: “Ai phát điên thế nhỉ?”
“Quản Tú Trân chứ ai.”
“Bà ta lại sao thế? Con trai bà ta lại thi đứng bét lớp à?”
“Cái này không được nói đâu nhé.”
Chị hai Đỗ giật giật khóe miệng, chị nói: “Bác lớn tuổi thế rồi, khóc dữ quá cơ thể chịu không nổi đâu. Bác xem con rể bác ngày nào cũng đi khắp hang cùng ngõ hẻm bán kem, về nhà đều hơi mệt. Các bác lớn tuổi càng không được đâu. Hay là đừng tham gia nữa. Nào nào, ăn cơm thôi.”
Chồng chị bây giờ mùa hè thì bán buôn kem, mùa đông tự làm hồ lô ngào đường, rang hạt dưa, bán cũng rất chạy. Điều này khiến chị hai Đỗ cảm thán, quả nhiên vẫn là thành phố nhiều cơ hội hơn. Ở thành phố kiếm được nhiều hơn ở quê nhiều. Chính vì vậy, khi mấy đứa trẻ đến, bọn họ đều đồng ý. Vốn dĩ chúng nó còn định tự mang lương thực theo, nhưng chị hai Đỗ đều từ chối hết. Nhà chị sống khá giả hơn ở quê nhiều.
Hôm nay vì bọn trẻ mới đến nên chị hai Đỗ mua thịt, chị nói: “Rửa tay ăn cơm thôi.”
Cuộc sống này ấy mà, mọi người đều sống như thường lệ, mỗi nhà có việc của mỗi nhà. Tuy nói có chút chuyện lông gà vỏ tỏi, nhưng cuộc sống các nhà vẫn rất tốt. Chị hai Đỗ lại viết thư cho Đỗ Quốc Cường, không tránh khỏi kể một số chuyện nhà chuyện cửa trong đại viện. Ừm, bố mẹ già của bọn họ suýt nữa cũng đi khóc tang thuê cho người ta rồi.
Đỗ Quốc Cường xem thư mà dở khóc dở cười. Tuy nhiên khi nhận được thư, ông lại kể cho con gái nghe về những diễn biến mới nhất trong đại viện. Cả nhà ăn xong cơm tối, Tiểu Nguyệt Lượng và mấy đứa nhỏ đều đi xem tivi, mấy người lớn thì ngồi trong sân hóng mát, không tránh khỏi nói về chuyện quê nhà.
Đỗ Quốc Cường nói: “Tôn Đình Mỹ đi rồi, bây giờ nhà họ Hồ loạn cào cào. Cả nhà mười miệng ăn chỉ dựa vào đồng lương của một mình bố Hồ.”
Đỗ Quyên lập tức hỏi: “Vậy công việc trước kia của Hồ Tương Minh thì sao? Anh ta bị đuổi việc rồi ạ?”
“Cái đó thì không, anh ta cho con trai tiếp quản rồi. Chỉ là thằng Đại Tráng giữ tiền không chịu nộp lên, nghe nói nhà đó vì chuyện này ngày nào cũng đ.á.n.h nhau, Đại Tráng còn không thèm về nhà ở nữa.”
Đỗ Quyên: “Vậy nó không lo thương tật của bố nó sao?”
“Hầy, con nhìn nhà đó là biết có thể nuôi dạy con cái thành dạng gì rồi.” Đỗ Quốc Cường tiếp tục: “Nghe nói nhà đó bây giờ sống rất chật vật, Hồ Tương Minh ngày nào cũng làm loạn, mấy đứa con ngày nào cũng đ.á.n.h nhau. Thường Cúc Hoa mệt đến mức gầy rộc đi, nhưng nhà bọn họ ngược lại rất đồng lòng trong việc ngày ngày nguyền rủa Tôn Đình Mỹ.”
Đỗ Quyên nhất thời không biết nói gì cho phải.
Đỗ Quốc Cường nói thêm: “Nghe nói vụ nổ lần này Tôn Đình Mỹ cũng bị thương, cô ta thường xuyên đau đầu buồn nôn, vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn đâu. Vì trốn tránh nhà họ Hồ nên mới phải bỏ đi.” Ông thấm thía nói: “Bố nghe nói, trí nhớ của cô ta có vấn đề.”
Đỗ Quyên ngạc nhiên: “Trí nhớ ạ?”
Đỗ Quốc Cường gật đầu: “Ừ.” Thực ra chị hai Đỗ chỉ viết lướt qua, nhưng Đỗ Quốc Cường lại phát hiện ra điểm bất thường. Bởi vì chị hai Đỗ nói Tôn Đình Mỹ quên mất tại sao lại thu mua Lan quân t.ử. Theo lý mà nói, cô ta tùy tiện tìm một lý do là được, nhưng cô ta trực tiếp nói là quên, chuyện này rất không đúng.
Ông nói: “Không chừng vụ nổ lần này thực sự ảnh hưởng đến não bộ của cô ta rồi.”
Đỗ Quốc Cường chỉ là thuận miệng đoán mò, ngược lại cũng không nghĩ nhiều hơn, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan đến bọn họ. Hơn nữa Tôn Đình Mỹ trước kia có nhớ rõ thì cũng chẳng thấy cô ta làm được chuyện gì lớn lao.
Ngược lại Tề Triều Dương nghiêm túc nói: “Bố, sau này chúng ta đừng dính vào vụ Lan quân t.ử nữa. Chuyện này đúng là đáng sợ thật. Những người này đúng là cần tiền không cần mạng rồi.”
Đỗ Quốc Cường: “Bố biết mà.”
Đỗ Quyên: “Đúng vậy, chúng con ở trong ngành nên có nghe nói, bên đó vì Lan quân t.ử mà xảy ra rất nhiều vụ án. Vụ Hồ Tương Minh này coi như là lớn nên mới truyền đến đây. Còn có cả vụ đột nhập cướp hoa g.i.ế.c người nữa, thật sự rất đáng sợ.”
Đỗ Quốc Cường cảm thán: “May mà chúng ta ra tay sớm đấy.” Ông thở phào vài câu rồi lập tức nói: “Đúng rồi, gần đây bố với cậu con đi câu cá, nghe nói ở phố Tiền Môn có cái mặt tiền cửa hàng muốn bán, bọn bố định mua lại, các con thấy sao?”
“Mặt tiền cửa hàng ạ? Mua cái đó làm gì bố?”
Đỗ Quốc Cường trợn trắng mắt: “Con nói xem còn có thể làm gì? Đây chẳng phải là ba người bọn bố đều rảnh rỗi không có việc gì làm, Tiểu Nguyệt Lượng mấy đứa đi học cũng không cần bọn bố lo, bọn bố rảnh rỗi buồn chán quá. Liền nghĩ mở cái quán cơm, vừa hay cậu con và mẹ con đều là đầu bếp. Đến lúc đó nhà là của mình, khách ít cũng chẳng sao, các con nói có phải không?”
