Thập Niên 60 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Thức Tỉnh, Vét Cạn Gia Sản Đi Theo Quân - Chương 133: Nữ Chính Cô Có Phá Phòng Không

Cập nhật lúc: 07/04/2026 06:41

“Cô ta ngay cả cây cũng muốn nhổ sao?”

La Thiết Trụ và Mao Thiết Đản đều nhìn đến ngây người.

“Thiết Trụ, cậu nói xem có phải não cô ta có vấn đề rồi không?” Mao Thiết Đản thấp giọng hỏi.

Khóe miệng La Thiết Trụ giật giật: “Bệnh nhân tâm thần nào lại chuyên chọn đồ đắt tiền mà phá hoại chứ?”

Anh ta cẩn thận nhìn chằm chằm Kiều Thuật Tâm một lúc lâu, mới kéo Mao Thiết Đản rụt đầu về.

“Không cần quan tâm, chúng ta tiếp tục ngồi xổm.”

“Ồ.” Mao Thiết Đản thu hồi bàn tay đang ném đá.

Hòn đá trong tay đã ném trúng lưng Kiều Thuật Tâm.

“Cái tay này của cậu!” La Thiết Trụ tức giận đ.ấ.m cậu ta hai cái.

Kiều Thuật Tâm đang điên cuồng nhổ cây động tác chợt khựng lại, cảnh giác nhìn xung quanh.

Đến rồi, cái cảm giác lúc nào cũng bị nhìn chằm chằm bị ngăn cản lại đến rồi!

Cô ta thật sự không tin cái tà này.

“Vận may của tôi tốt như vậy, có thể đào được nhiều đồ như vậy, tôi không tin tôi không mang về được!”

Lúc này trong đầu cô ta toàn là sự bất khuất đối với vận mệnh của mình.

Cô ta cảm thấy từ sau khi mình trọng sinh, tất cả những chuyện gặp phải đều là thử thách của ông trời dành cho cô ta.

“Trời giáng sứ mạng lớn lao cho người này, ắt trước tiên phải…”

Cô ta chỉ học tiểu học vài năm, chữ biết không nhiều sách đọc cũng không nhiều, đoạn văn này cô ta chỉ nghe được phần đầu, phần sau quên mất rồi.

“Mặc kệ, dù sao tôi nhất định phải kiên trì vượt qua thử thách này!”

Kiều Thuật Tâm lau đi vết m.á.u bị đ.á.n.h ra trên mu bàn tay, hung hăng c.ắ.n răng.

“Chỉ cần vượt qua được thử thách này, mọi thứ của tôi đều có thể tốt lên! Vận may siêu tốt ngày hôm nay của tôi chính là minh chứng!”

Lần vào núi này.

Cô ta sống c.h.ế.t cũng phải vớt vài củ nhân sâm trăm năm ra ngoài bán, như vậy cô ta sẽ có tiền rồi!

Không trách Kiều Thuật Tâm lại ma chướng như vậy.

Chỉ trách Lộc Nhiêu b.ắ.n s.ú.n.g cao su thực sự quá nhanh quá dày đặc, viên đá kia lại nhỏ, đ.á.n.h lên người cứ như bị thứ gì đó đốt vậy.

Cô b.ắ.n quá nhanh, mỗi lần Kiều Thuật Tâm đều không kịp đi xem rốt cuộc là thứ gì đốt mình, liền ôm đầu tiếp tục đi chống lại vận mệnh rồi.

Vì vậy, Kiều Thuật Tâm vẫn luôn cho rằng có thứ gì đó thần bí đang ngăn cản mình thu hoạch, căn bản không nghĩ đó chỉ là vài viên đá nhỏ do Lộc Nhiêu b.ắ.n ra mà thôi.

[Chủ nhân, đợi lúc cô ta tuyệt vọng chúng ta sẽ đi nói cho cô ta biết.]

[Đến lúc đó cô ta chắc chắn sẽ tức hộc m.á.u.]

Sự kinh ngạc Lộc Nhiêu chuẩn bị cho Kiều Thuật Tâm, có thể không chỉ có những thứ này.

Cứ như vậy.

Cả một buổi chiều.

Lộc Nhiêu và đồng chí La Hồng Kỳ liền trải qua trong sự vui vẻ nhặt nhặt nhặt.

Đội săn b.ắ.n cũng có không ít thu hoạch, ngoài con mồi đ.á.n.h được trên đường, dọc đường còn thiết lập không ít bẫy rập.

Theo kinh nghiệm những năm trước, lúc bọn họ quay về, trong những bẫy rập này cũng có thể thu hoạch được không ít con mồi.

Trong núi khắp nơi tràn ngập nguy cơ.

Dọc đường đi, bọn họ cũng gặp phải nguy cơ vài lần, may mà đội tuần sơn kinh nghiệm phong phú, đều bình an đi vòng qua.

Trời vừa nhá nhem tối, mọi người liền không hành động nữa, đi tới hang động đã tìm xong từ trước.

Phó Chiếu Dã dẫn người tìm hai hang động lớn, thôn dân Đại Sơn Áo một cái, Tiểu Sơn Áo một cái.

Sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn đặc biệt phái hai đội viên tuần sơn đến hang động của thôn dân Đại Sơn Áo canh gác.

Bữa tối cũng ăn riêng, tự đào bếp nấu cơm.

Lộc Nhiêu phát hiện, có hai đội viên lén lút chạy về phía khu rừng phía sau.

Nơi đó, Kiều Thuật Tâm đang rúc ở đó đấy.

Hai quân nhân trước đó cứ ngồi xổm phía sau Kiều Thuật Tâm.

Chắc là đi đổi ca rồi.

[Chủ nhân, bọn họ đi đường cứ như mèo vậy, đều không có tiếng động gì.]

[Chắc chắn là có luyện tập qua nhỉ?]

Lộc Nhiêu vừa ngồi xổm ở lối ra của hang động, vừa từ trong gùi lấy lương khô và túi nước mang theo ra, vừa nhìn các đội viên của đội tuần sơn.

Mỗi người bọn họ đều chân tay có lực, được huấn luyện bài bản.

Trước đó đã nghe ông nội bí thư giới thiệu qua, dưới sự giúp đỡ của nhị thúc công Lộc Chấn Thanh của cô, thế hệ trước của Tiểu Sơn Áo đều từng học qua quyền cước võ thuật.

Những bản lĩnh này truyền lại cho hai thế hệ sau, cho nên thanh niên của Tiểu Sơn Áo đều là người luyện võ.

Trưởng bối rất nhiều người đều từng ra chiến trường, đối với tiểu bối cũng là quản lý theo kiểu quân sự hóa.

Đồng chí Phó Thiết Ngưu nhìn qua, liền rất có tác phong quân nhân.

Giống như nhà họ Lộc bọn họ, ngoài Cố Ngọc Thành không chịu được khổ, những người nhà họ Lộc khác cũng toàn bộ đều luyện võ.

Nhưng nhà họ Lộc là khí chất bang phái, lại không giống với tác phong quân nhân trong Tiểu Sơn Áo.

“Lộc thanh niên trí thức, buổi tối cô muốn ăn con nào?”

Tô Đức Thành xách một con thỏ và một con hoẵng ngốc hỏi Lộc Nhiêu.

Đây đều là bọn họ săn được trên đường tới đây.

Lộc Nhiêu chỉ vào con hoẵng ngốc: “Ăn nó đi.”

Thịt thỏ hôm kia mới ăn qua.

Đầu thỏ cay tê ngon thì ngon thật, nhưng không đủ cho nhiều người như vậy chia nhau.

Cô không muốn để mọi người phải chiều theo cô.

“Được.” Tô Đức Thành cười híp mắt xách con hoẵng ngốc đi xử lý.

Mùi m.á.u tanh sẽ thu hút mãnh thú, cho nên xử lý con mồi phải đến gần nguồn nước ở xa hơn, xử lý xong phải nhanh ch.óng dọn sạch nước m.á.u.

“Tôi đi chẻ củi.” Lộc Nhiêu không giỏi nấu cơm, xách một cây rìu đi ra khỏi hang động, sau đó lại đi vào.

Bên ngoài, đã có đội viên đang chẻ củi rồi.

Con d.a.o chẻ củi đó vung lên uy phong lẫm liệt, căn bản không cần đến cô.

May mà.

Không qua bao lâu, Phó Chiếu Dã dẫn theo La Hồng Kỳ cõng nồi trở về.

Phó Chiếu Dã đưa tới một ánh mắt.

Lộc Nhiêu hiểu ngay.

Xách gùi lên liền đi theo ra ngoài.

“Tiểu Loa Tử, đội trưởng dẫn Lộc thanh niên trí thức đi đâu vậy?” Các đội viên lén lút hỏi La Hồng Kỳ.

La Hồng Kỳ gãi gãi đầu: “Tôi không biết a.”

“Ây, hỏi cậu bằng thừa.”

Những người khác đều lắc đầu.

Trong số bọn họ thì La Hồng Kỳ là ngốc nhất, hỏi gì cũng không biết, thì đừng hòng từ trong miệng cậu ta hỏi ra được một câu rõ ràng.

Nếu không sao đội trưởng lại cứ thích gọi cậu ta đi chạy vặt chứ.

“Các cậu nói xem, đội trưởng sẽ không lén lút bắt nạt Lộc thanh niên trí thức chứ?”

Mấy người bắt đầu sầu não, nấu cơm cũng không có sức lực.

“Chủ yếu là, danh tiếng của đội trưởng chúng ta quá thối rồi, nếu như bắt nạt nữ đồng chí người ta làm người ta khóc thì phải làm sao? Ai biết dỗ chứ?”

“Đúng vậy, cứ cái bộ dạng khỉ đột đó của đội trưởng, trước đây đã dọa khóc bao nhiêu cô vợ nhỏ rồi.”

“Đội trưởng huấn luyện chúng ta thì hung dữ một chút, nhưng đối với cô gái nhỏ chắc không đến mức như vậy chứ?”

Tô Đức Thành cầm con hoẵng đã lột da trở về, nghe thấy lời của các đội viên, trực tiếp tức đến bật cười.

“Đừng có nói bậy bạ, đội trưởng bắt nạt phụ nữ bao giờ?”

Mọi người trừng mắt.

“Đội phó, anh quên năm ngoái đội trưởng một cước đá bay một người đàn bà đanh đá trên trấn rồi sao? Lúc đó một câu chào hỏi cũng không đ.á.n.h, trực tiếp một cước đá người ta hộc m.á.u.”

Tô Đức Thành: “…”

Anh ta giật giật khóe miệng nói: “Đó là đ.á.n.h bọn buôn người!”

“Ây.”

Mọi người thở dài.

Tô Đức Thành nhìn nhìn hướng Phó Chiếu Dã và Lộc Nhiêu rời đi, trong lòng lặng lẽ nói.

Danh tiếng Phó Chiếu Dã đ.á.n.h phụ nữ đ.á.n.h trẻ em đ.á.n.h người già, đã sớm truyền khắp mười dặm tám thôn rồi, bọn họ muốn giấu cũng không giấu được.

Mặc dù đ.á.n.h đều là người đáng đ.á.n.h.

Nhưng không chịu nổi quần chúng nhân dân tam sao thất bản a.

Lộc Nhiêu mặc dù đã đi ra ngoài một đoạn đường, vẫn nghe rõ mồn một tình hình ở đây.

Hết cách rồi, ai bảo trái tim hóng hớt của hệ thống nhỏ nổi lên, cứ nằng nặc đòi nghe câu chuyện của đồng chí Thiết Ngưu chứ.

Nghe xong, trái tim của phế vật nhỏ đều vỡ vụn rồi.

[Chủ nhân, cô nghe thấy chưa?]

[Đại đội trưởng anh ta, anh ta đ.á.n.h phụ nữ?]

[Cô nói xem anh ta hung dữ thành như vậy, có đ.á.n.h sinh vật phi sinh học không?]

Lộc Nhiêu nghiêm túc an ủi nó.

[Vậy anh ta lấy không khí ra trút giận thì làm sao?]

Lộc Nhiêu trầm mặc rồi.

Vừa hoàn hồn, liền thấy Phó Chiếu Dã dẫn cô đi tới bên cạnh một bụi rậm cách hang động khoảng hai trăm mét.

Anh lật lá cây và cỏ khô phủ bên trên ra, khom lưng bắt đầu từ bên trong móc đồ ra ngoài.

Hết món này đến món khác.

Hết bó này đến bó khác.

Cho dù Lộc Nhiêu đã quen nhìn thấy đồ tốt, đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc một chút.

“Một buổi chiều, Kiều Thuật Tâm tìm được nhiều như vậy sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.