Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 109: Lâm Lão Tứ Chia Vải May Áo Mới, Các Chị Dâu Đỏ Mắt Ghen Tị
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:25
Lúc này vải dệt cũng chỉ có màu đen, lam, xám, vải màu sắc tươi sáng khác là không có.
“Còn có mẹ và cha con?” Lâm lão thái trong lòng ấm áp, vẫn là con trai út tốt, không uổng công thương nó, biết thương cha mẹ.
Lâm Lão Tứ: “Kia đương nhiên là có mẹ cùng cha rồi, hai người có thì con mới may quần áo mới, không có vải cho hai người, con không may quần áo mới cũng phải may cho hai người.”
Lâm lão thái liền cao hứng thu lại, con trai út hiếu kính, càng cảm thấy con trai út là người có bản lĩnh, thế nhưng ở Cung Tiêu Xã đều có người quen.
Lại đưa cho con trai út một đồng tiền, bảo hắn quay đầu lại nếu đụng tới đồ vật không cần phiếu thì cứ việc mua.
Lâm Lão Tứ liền nhận lấy.
Trong tay hắn mua xong vải xác thật không còn tiền.
Lâm Lão Tứ từ bên ngoài trở về, Lâm Đại bá nương, Lâm Nhị bá nương đều nghe được thanh âm.
Từ cửa sổ nhìn thấy Lão Tứ thế nhưng ôm thật nhiều vải, nháy mắt không bình tĩnh, sôi nổi từ trong phòng mình đi ra, đứng ở cửa phòng, qua một lát lại nhìn thấy Lâm Lão Tứ lại ôm vải từ nhà chính đi ra.
Lâm Nhị bá nương thiếu kiên nhẫn, hỏi: “Lão Tứ, chú lấy đâu ra nhiều phiếu vải như vậy? Mẹ cho chú à?”
So sánh ra thì Lâm Đại bá nương càng trầm ổn chút, nghe được lời này, ánh mắt nàng ta cũng nhìn về phía Lâm Lão Tứ, ý tứ rõ ràng đang nói khẳng định là bà mẹ chồng cho, không chỉ cho phiếu, còn cho cả tiền.
Bằng không Lão Tứ như thế nào mua được nhiều vải như vậy, bà mẹ chồng này cũng quá bất công! Đại phòng vẫn là trưởng t.ử trưởng tôn đâu, một chút đều không nhớ tới, chỉ thương con trai út.
Lần này bà mẹ chồng hồ đồ như thế, nàng ta quyết định không nhịn nữa, con trai con gái đều lớn như vậy, liền một bộ quần áo ra hồn đều không có, nói cái gì cũng phải xin bà mẹ chồng một tấm vải may quần áo cho con, không cho thì làm ầm lên, dù sao bà mẹ chồng bất công không chiếm lý.
Lâm Lão Tứ cười một cái: “Nhị tẩu chị cũng thật biết nói đùa, mẹ tôi lấy đâu ra phiếu vải cho tôi? Là trên trời rơi xuống phiếu vải, hay là trong đất có thể đào ra được?
Mấy tấm vải này các chị đừng có nhớ thương, đây là tôi từ chỗ bạn bè ở Cung Tiêu Xã mua được vải giá đặc biệt, để may quần áo cho con tôi, rẻ mà còn không cần phiếu.”
“Bạn bè ở Cung Tiêu Xã? Chú ở Cung Tiêu Xã còn có bạn bè, tôi như thế nào không nghe nói qua.” Lâm Nhị bá nương không cam lòng, đây chính là vải a, nàng ta chỉ có năm kết hôn mới xé vải may một bộ quần áo mới, đã mặc thật nhiều năm, năm trước bộ quần áo kia bị nàng ta sửa lại cho con gái mặc.
Lâm Lão Tứ nguyên bản liền không chuẩn bị giấu, giấu không được, chờ đến ăn tết con cái mặc quần áo mới, các nàng giống nhau sẽ nhìn thấy, cùng với đến lúc đó Tết nhất lại làm ầm ĩ lên, không bằng hiện tại trực tiếp làm các nàng biết, dù sao có thể từ trong tay Lâm Lão Tứ hắn moi ra đồ vật, người đó còn chưa sinh ra đâu, trừ phi hắn chủ động cho, còn không thì không có cửa đâu, mơ cũng đừng hòng mơ.
“Nhị tẩu, chị quản hơi rộng rồi đấy, tôi kết bạn còn phải báo cáo với Nhị tẩu chị hay sao, tôi nhiều bạn bè như vậy tổng không thể từng người đều nói cho chị, nguyện ý quản thì đi quản Nhị ca tôi ấy, quản chú em làm cái gì.” Nói xong, Lâm Lão Tứ xoay người vào phòng.
Lâm Nhị bá nương tức giậm chân, thở hổn hển.
Lâm Đông, Lâm Nam, Lâm Tây Tây ba anh em tan học trở về nhìn thấy mẹ đang ở trên giường đất cao hứng ướm thử vải dệt.
Sau lại nghe nói đây là ba bọn họ mua về để may quần áo mới cho bọn họ, kinh ngạc miệng há to như quả trứng gà.
