Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 119: Thanh Niên Trí Thức Hài Lòng Với Áo Mới, Xưởng Dây Thừng Thắng Lớn

Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:26

Sau đó liền bắt đầu "miêu đông" (trú đông).

Cũng may trước khi tuyết rơi, Lâm lão thái có dự kiến trước, bảo Lâm Lão Tứ lúc đi công xã đưa dây cỏ, đem nhu yếu phẩm trong nhà đều mua mang về.

Thời tiết này lạnh như vậy, việc bện dây rơm cũng càng thêm khó làm, mấy người làm việc tay đều bị nứt nẻ.

Bện dây rơm phải dùng đến rơm rạ, phải nhúng nước ướt đẫm sau mới có thể đưa lên máy, cho nên trời đại hàn mà tay đặt ở rơm rạ lạnh băng không phải chuyện dễ dàng gì.

Tại điều kiện cực kỳ gian khổ này, người làm việc cũng đều không có oán giận.

Đại đội trưởng cùng lão bí thư chi bộ đều nhìn ở trong mắt.

Kế toán tính toán thu nhập từ việc bện dây rơm trong khoảng thời gian này.

Không tính không biết.

Tính ra giật mình.

Tính đâu ra đấy làm được ba tháng.

Việc bện dây rơm sau khi gặt gấp gieo trồng gấp qua một đoạn thời gian mới bắt đầu làm.

Ngắn ngủn thời gian thế nhưng kiếm được 300 đồng.

Bình quân mỗi tháng kiếm được một trăm đồng, ngay từ đầu máy móc chưa thuận tay, thành phẩm ra ít.

Đại đội trưởng cùng lão bí thư chi bộ thương lượng.

Xã viên làm việc vất vả như vậy, công điểm kiếm được trong khoảng thời gian này quy đổi thành tiền phát xuống.

Lâm Lão Tứ được chia mười sáu đồng, mấy người làm việc khác chia tiền cũng không sai biệt lắm, trừ bỏ ai xin nghỉ giữa chừng sẽ bị khấu trừ.

Lĩnh được món tiền lương đầu tiên trong cuộc đời, cùng với tiền lương một tháng của công nhân ăn lương thực hàng hoá không sai biệt lắm.

Mỗi người đều che giấu không được tâm tình kích động, miễn bàn có bao nhiêu thỏa mãn.

Bình thường làm ruộng kiếm công điểm, đại đa số đều đổi thành lương thực, quanh năm suốt tháng cũng chỉ hỗn cái ấm no.

Đừng nói ăn tết được chia tiền, không nợ lương thực trong đội đã là thực tốt rồi.

Hơn nữa bọn họ còn chỉ là vừa mới bắt đầu làm cái nghề này, ngay từ đầu máy móc mới chưa dùng tốt, chậm rãi dùng thật nhiều ngày mới thuận tay, hơn nữa lúc đầu còn ngượng tay, không giống hiện tại đ.á.n.h ra dây cỏ nhiều hơn.

Cứ như vậy các nàng mỗi người thế nhưng được chia mười mấy đồng.

Về sau các nàng quen tay, làm ra sản phẩm càng nhiều, kia chẳng phải là còn sẽ phát nhiều tiền lương như vậy nữa sao.

Ông trời a, sao có chuyện tốt như vậy.

Đặt ở trước kia các nàng là tưởng cũng không dám tưởng.

Biết tìm đâu ra chuyện tốt như vậy.

Thế nhưng có thể lấy nhiều tiền như vậy.

Cái mệt cùng khổ các nàng chịu đều bị xem nhẹ.

Có nhiều tiền như vậy lấy, khổ chút mệt chút tính là gì.

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, dưới mái hiên treo những dải băng dài.

Gió lạnh thổi tới khuôn mặt đỏ bừng, lỗ tai đông cứng, vết nứt nẻ trên tay lại ngứa lại đau, nhưng tại giờ khắc này, hết thảy đều là đáng giá.

Sống trên đời nào có ai không khổ.

Muốn kiếm tiền nào có ai không mệt.

Ngày tháng tuy mệt chút khổ chút, nhưng cuộc sống này có cái để mà phấn đấu.

Mọi người nắm c.h.ặ.t tiền, khóe miệng đều toét tới tận mang tai.

Mẹ của Từ Tiểu Tình là Chu Yến nói: “Chúng ta đại gia đã phát nhiều tiền như vậy, chúng ta chính mình biết là được, đều cùng người trong nhà dặn dò một tiếng, đừng đi ra ngoài tuyên dương. Chúng ta làm cái nghề này chịu bao nhiêu tội người khác không nhìn thấy, nhưng chúng ta phát số tiền này, khó bảo toàn sẽ không có người đỏ mắt, chúng ta làm cho tốt, đừng quay đầu lại cho người ta chơi xấu đẩy chúng ta xuống, mất đi cái nghề hái ra tiền này, khóc cũng không có chỗ mà khóc.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.