Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 224: Tiểu Binh Trương Ca, Ba Cõng Con Gái Về

Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:45

Có không ít người là bà con thân thích của người trong thôn, biết hôm nay có chiếu phim, chuyên môn đi thông báo người tới xem.

Còn có một bộ phận là người các thôn lân cận rủ nhau tới xem.

Lâm Lão Tứ cùng Lý Xuân Hạnh sợ chỗ ngồi bị người ta chiếm mất, nói chuyện với người quen một lúc, xem sắc trời không sai biệt lắm, liền vội vàng quay lại chỗ ngồi chờ.

Theo một đạo khẩu hiệu cực vang dội, tiếng nói chuyện của mọi người lập tức ngắt quãng, màn ảnh chiếu phim kéo ra.

Chỉ dựa vào khẩu hiệu mở đầu, Lâm Nam liền đoán được hôm nay chiếu phim gì: “Là Tiểu Binh Trương Ca!”

Chỉ cần nghe độ thuần thục này, liền biết Lâm Nam đã xem rất nhiều lần.

Không chỉ Lâm Nam xem đều nhớ kỹ, không ít người đều giống Lâm Nam, quen thuộc đến mức biết cả cốt truyện tiếp theo, rốt cuộc mặc kệ là phim nào đều đã chiếu đi chiếu lại rất nhiều lần, tới tới lui lui chỉ có mấy bộ này để xem.

Mặc dù xem rất nhiều lần, mỗi lần nhiệt tình vẫn như cũ không giảm.

Từ Tiểu Tình cũng thật cao hứng: “Tớ cũng rất thích xem Tiểu Binh Trương Ca.”

Bộ phim này so với các phim khác càng được bọn trẻ yêu thích.

Lúc này cũng chưa có ai nỡ nói chuyện, sợ làm chậm trễ xem phim.

Mấy hàng phía trước đều là trẻ con, trừng mắt to chớp cũng không chớp, đều bị tình tiết phim hấp dẫn.

Bên trái Lâm Tây Tây là Lâm Nam, bên phải là Từ Tiểu Tình, hai người bọn họ xem rất nghiêm túc, bị bọn họ ảnh hưởng, Lâm Tây Tây cũng nghiêm túc xem theo.

Phim chiếu đến một nửa, Lâm Tây Tây chậm rãi hoạt động một chút, m.ô.n.g lại tê lại dại, hiện tại dưới m.ô.n.g ngồi chính là băng ghế dài, đặc biệt hẹp, cũng chỉ rộng bằng một bàn tay, còn đặc biệt cộm m.ô.n.g, thời gian ngắn còn đỡ, thời gian dài ngồi cực không thoải mái.

Bên ngoài nhiều người như vậy, lớp trong lớp ngoài, muốn đi ra ngoài đều rất khó, người đông đến mức chen cũng không chen ra được.

Lâm Tây Tây kiên trì đến cuối cùng, thật vất vả chờ đến khi phim chiếu xong, đã là một giờ sau đó.

Từ Tiểu Tình chào tạm biệt Bé Tây, vội vàng đi tìm mẹ mình, Lâm Đông chen qua đám người trở về.

Lâm Tây Tây m.ô.n.g đau không muốn đi, triều ba ba duỗi tay, muốn ba bế.

Tuổi còn nhỏ làm nũng càng dễ dàng được người lớn coi trọng.

Chờ lớn lên, lại muốn cho người bế, nhưng bế không nổi nữa rồi.

Cho nên làm nũng phải tranh thủ lúc còn sớm.

Lâm Lão Tứ đối với ai đều có biện pháp, duy độc đối với con gái út đó là một chút tính tình đều không có.

Có cách nào đâu, con đẻ mà, bảo bế thì bế thôi.

Cũng chính là con gái út mềm mụp có thể làm hắn ra cái sức lực này, so với hắn làm việc còn tốn sức hơn.

Hai thằng con trai mà dám nói như vậy, hai bàn tay hắn đã sớm vả qua rồi.

Xem xong phim lộ thiên, dẫm lên ánh trăng sáng ngời, trên đường trở về, người trong thôn còn đều đang thảo luận cốt truyện.

Lâm lão đầu Lâm lão thái không đi, tuổi lớn, thích thanh tĩnh, không yêu thấu cái náo nhiệt này, ở trong sân dưới ánh trăng đan chiếu.

Lâm lão thái nhìn thấy Lão Tứ cõng cháu gái nhỏ, nhỏ giọng nói: “Bé Tây ngủ rồi à?”

Lâm Lão Tứ bất đắc dĩ cười nói: “Lúc đến còn chưa ngủ, kêu ngồi băng ghế đau m.ô.n.g, bế cả đường, có thể là mệt mỏi, buồn ngủ rồi.”

“Để mẹ xem cánh tay Bé Tây.” Lâm lão thái không yên tâm, nắm cánh tay nhỏ mềm mụp của cháu gái, tỉ mỉ kiểm tra xong một lần, liền bảo con trai út nhanh ch.óng đem cháu gái đặt lên giường đất ngủ.

Lâm lão thái đi trở về lẩm bẩm vài câu với ông lão, oán giận phim như thế nào chiếu lâu như vậy, làm hại cháu gái nhỏ của bà ngồi lâu đau cả m.ô.n.g.

Bên kia nhà Thím Hai đã trở lại.

Thím Hai còn đang dư vị: “Phim này nhanh như vậy liền chiếu xong rồi, còn chưa xem đã đâu, thật vất vả chiếu một lần cũng không chiếu nhiều thêm một lần, muốn xem lại phải chờ tới thu hoạch vụ thu.”

Lâm lão thái nghe xong không vui, lại chiếu một lần kia sao được, còn không đem cháu gái nhỏ của bà mệt c.h.ế.t rồi?

“Xem một lần là được rồi, làm một ngày việc không mệt à? Mau đi rửa ráy nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi làm.”

Thím Hai không chú ý hai ông bà ở kia, đột nhiên nghe tiếng còn hoảng sợ: “Ôi chao, mẹ ơi, mẹ cùng cha còn chưa ngủ ạ?”

“Ừ, chúng tôi đi ngủ ngay đây, các anh chị cũng mau nghỉ ngơi đi thôi!” Lâm lão thái nói.

Lâm lão đầu trong tay lập tức liền phải kết thúc, đan xong chỗ này liền ngừng.

Lâm lão thái về phòng nằm xuống thật lâu, nghe nhà chính có động tĩnh, cũng không thấy ông lão qua đây, liền hô một tiếng: “Ông lão ngày mai còn phải đi làm đâu, sao ông còn chưa ngủ?”

“Nhanh thôi nhanh thôi, bà nó ngủ trước đi, tôi qua ngay đây.”

Lâm lão thái lười đứng dậy qua xem. Một ngày xuống dưới bà cũng mệt mỏi, nằm trên giường đất không bao lâu liền ngủ rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.