Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 248: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân, Lục Khi Ra Tay Bắt Rắn

Cập nhật lúc: 06/01/2026 12:44

“Anh cả, em gái, chúng ta đừng ở chỗ này nữa, đáng sợ quá, mau đi thôi.”

Lâm Đông và Lâm Tây Tây đồng ý.

Chất nốt chỗ củi còn lại lên, ba anh em liền chạy nhanh xuống núi.

Một đường đi rất nhanh.

Mới vừa xuống núi đi được không bao xa, liền nhìn thấy hai thằng nhóc mười hai mười ba tuổi đang giằng co với cậu bé bắt rắn vừa rồi.

“Giao ra đây, mày là cái thá gì, đây đều là của thôn chúng tao, mày là cái đồ con hoang ngoại lai cũng xứng ăn sao?”

“Mau, chủ động giao ra đây, bằng không tao động thủ đấy.”

Cậu bé kia lạnh nhạt hung ác nhìn hai người bọn họ, rất có tư thế nếu bọn họ dám động thủ cướp đồ, cậu sẽ liều mạng.

“Không giao ra cũng được, em trai, chúng ta đi chuồng bò giáo huấn cái lão già kia thế nào? Dù sao lão ta cũng sẽ không đ.á.n.h trả.”

“Đúng vậy, không phải cứng đầu sao? Tao bỏ qua cho mày, tao đi giáo huấn cái lão bất t.ử kia.”

Cậu bé kia gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y, hung ác nhìn hai anh em kia, hận không thể lao lên c.ắ.n xé bọn họ một miếng thịt mới hả giận.

Nhưng cậu không thể làm như vậy, cậu còn có ông nội, ông nội sẽ bị những người này bắt nạt, thân thể ông nội chịu không nổi những người này hành hạ.

“Cho các người.”

“Nha, lại nỡ cho à? Không phải rất cứng đầu sao? Tao đổi ý rồi, trừ phi ——”

“Trừ phi quỳ xuống nói, cầu xin các ông nhận lấy.”

Ba anh em ở phía sau nghe đều nghe không nổi nữa, sao lại có người đáng ghét như vậy, hai kẻ xấu xa này.

Vừa rồi cậu bé kia mới cứu ba anh em bọn họ, để cho bọn họ gặp phải chuyện này, về tình về lý việc này liền không thể mặc kệ.

Bên kia hai người còn đang sỉ nhục cậu bé kia.

“Nói đi, quỳ xuống cầu xin các ông nhận lấy, bằng không, hừ!”

Lâm Đông và Lâm Nam giấu cái gùi đi, mới đi qua ngăn lại: “Dừng tay, các người đang làm gì đấy!”

Hai thằng nhóc kia nhìn thấy Lâm Đông và Lâm Nam xuất hiện, cũng không sợ hãi: “Muốn lo chuyện bao đồng à, không liên quan đến chúng mày, mau cút đi, bằng không đừng trách tao không khách khí.”

Lâm Đông nhận ra hai người bọn họ, chính là hai anh em nhà họ Hoàng dạo trước làm ầm ĩ, đại nghĩa diệt thân, lửa thiêu chính mẹ ruột mình, tiếng hiếu thảo vang xa.

Hiện giờ mẹ bọn họ cũng đi rồi, mới biết được có mẹ ở nhà sướng biết bao nhiêu.

Hiện tại chỉ có một bà nội mù lòa, một ngày ba bữa liền dựa vào uống nước cầm hơi, nếu không thì xem nhà ai không đóng cửa, trộm cắp chút đồ ăn.

Đói đến hoa mắt, vừa lúc nhìn thấy đứa nhỏ ở chuồng bò xách con rắn đi qua, liền động tâm tư.

Bọn họ bị người khác bắt nạt như vậy, bọn họ lại đi bắt nạt người yếu hơn mình, lấy đó làm hả giận.

Nghe lời bọn họ vừa nói, liền biết không thiếu lần bắt nạt hai ông cháu ở chuồng bò.

Hai người này không đi học, trong nhà ăn bữa hôm lo bữa mai, không đi học, tự nhiên cũng không biết Lâm Đông đ.á.n.h nhau lợi hại thế nào.

Lâm Đông thong thả ung dung xắn tay áo, làm học sinh ngoan khiến cậu đều quen thói rồi. Cậu thật sự đã lâu không đ.á.n.h nhau, đang ngứa tay đây, hôm nay vừa lúc thử xem có bị lụt nghề không.

Luận đ.á.n.h nhau, cậu còn chưa từng sợ ai bao giờ.

Trước khi đ.á.n.h nhau, Lâm Đông bảo em gái xoay người đi chỗ khác, kẻo làm tổn hại hình tượng anh trai tốt trong lòng em gái.

Cậu bé ở chuồng bò có chút ngoài ý muốn khi thấy Lâm Đông và Lâm Nam lên tiếng giúp mình.

Chỉ gặp mặt một lần mà thôi, vừa rồi bọn họ cũng chưa đòi một nửa thịt rắn, toàn bộ đều cho cậu, đã là chính mình chiếm tiện nghi, hiện tại thế mà còn sẽ giúp cậu xuất đầu lộ diện.

Cậu ngày thường gặp qua nhiều nhất đều là sự coi thường, còn có tránh còn không kịp.

Một chút thiện ý này, càng làm cho cậu cảm thấy, không nên liên lụy người vô tội.

“Các cậu đi đi, cứ cho bọn họ là được.”

Lâm Đông đoán được ý nghĩ của cậu bé, an ủi: “Cậu không cần có gánh nặng, hôm nay không phải cậu, mặc dù là người khác, bị tớ đụng phải cũng sẽ xen vào quản một chút.

Bọn họ có tay có chân, trong thôn người còn nhỏ hơn bọn họ mỗi ngày đều có thể làm việc kiếm công điểm, sức lực không đủ thì đi cắt cỏ heo, chê công điểm ít, có thể đi tìm đội trưởng phân phối việc trong khả năng.

Tớ nghĩ người trong thôn đều sẽ không so đo với hai đứa trẻ con như bọn họ.

Lấy nhiều h.i.ế.p ít, ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, cướp đồ của đứa bé hơn mình tính là cái thá gì.”

Lâm Nam phụ họa gật đầu: “Chính là, chính là, thật làm mất mặt thôn Lâm gia chúng ta.”

“Hai người các mày tính là củ tỏi nào, ch.ó đi bắt chuột xen vào việc người khác, không liên quan đến chúng mày, mau cút, bằng không đừng trách bọn tao không khách khí.”

Hai anh em kia dám bắt nạt cậu bé ở chuồng bò, là đ.á.n.h cược chuẩn cậu bé kia không ai chống lưng.

Đổi làm đứa trẻ khác trong thôn bọn họ liền không nắm chắc như vậy.

“Hôm nay chuyện này tao còn cứ quản định rồi đấy, cút như thế nào, tao không biết, hay là chúng mày tới dạy tao xem?

Hai đứa chúng mày cùng lên đi, đỡ lãng phí thời gian.

Tao thắng, về sau hai đứa chúng mày nhìn thấy cậu ấy thì đi đường vòng, bằng không tao nhìn thấy chúng mày một lần tao liền tẩn chúng mày một lần.”

Lâm Đông lo lắng về sau hai anh em này giận quá hóa quá, lại đi chuồng bò tìm hai ông cháu kia gây phiền toái.

“Em trai, lên.” Hai anh em bị thái độ kiêu ngạo của Lâm Đông chọc giận, hai người bọn họ bình thường không dám đ.á.n.h nhau với trẻ con trong thôn.

Rốt cuộc bọn họ không giống người khác, người ta đều có cha mẹ chống lưng, còn hai người bọn họ, mặc kệ có phải lỗi của bọn họ hay không, mỗi lần đều bị đè đầu xin lỗi.

Mặc dù là hai đứa to xác xấp xỉ cậu, có khả năng còn lớn hơn một hai tuổi, cùng nhau xông lên, Lâm Đông cũng chút nào không hoảng, người có cái gì mà sợ, đ.á.n.h không lại thì liều mạng đ.á.n.h, tổng so với thu thập rắn đơn giản hơn nhiều.

Hai anh em này đối đầu với Lâm Đông cũng là hôm nay bọn họ xui xẻo.

Lâm Đông thân thủ thành thạo, mỗi đứa tặng một cước đá lăn quay ra đất mấy vòng.

Diễn giải rõ ràng thế nào là "cút".

Rất nhanh liền thu thập hai người ngoan ngoãn.

“Tao thắng, nhớ kỹ lời tao vừa nói, về sau nhìn thấy cậu ấy thì đi đường vòng biết chưa? Có nghe hiểu không? Còn cướp đồ của người khác nữa không?”

Đụng phải người lợi hại hơn mình, hai anh em này nhận túng rất nhanh.

Chuyên bắt nạt kẻ yếu.

“Có thể có thể có thể, bảo đảm đi đường vòng, không cướp, chúng tao không cướp nữa.”

Lâm Nam đi cõng lại cái gùi của bọn họ.

Lâm Tây Tây quay người lại, cô bé biết anh cả đ.á.n.h nhau giỏi, nhưng chưa từng thấy qua.

Vừa rồi cô bé siêu cấp lo lắng nha.

Rốt cuộc bên kia hai người đ.á.n.h một mình anh cả.

Cậu bé ở chuồng bò đưa con rắn qua: “Cảm ơn các cậu đã giúp tớ, con rắn này tớ chỉ cần mật rắn, thịt rắn cho các cậu.”

“Bọn tớ không cần thịt rắn, cậu vừa rồi ở trên núi cũng giúp bọn tớ, cái này chúng ta huề nhau.

Cậu không cần cảm thấy có gánh nặng, hôm nay mặc dù đụng phải không phải cậu, là người khác, tớ cũng sẽ ra tay.” Lâm Đông nói.

“Vẫn là muốn cảm ơn các cậu đã giúp tớ, tớ tên là Lục Khi.”

“Tớ tên Lâm Đông, đây là em trai tớ Lâm Nam, em gái tớ Lâm Tây Tây.” Lâm Đông lần lượt giới thiệu em trai em gái.

Lục Khi tò mò, muốn hỏi nhà bọn họ còn có đứa em nào tên Lâm Bắc không, bởi vì chưa thân thiết lắm nên cậu không hỏi ra miệng.

Biết tên đối phương, coi như là đã quen biết nhau.

Ba anh em cùng Lục Khi cùng nhau đi về phía trước.

Đi được một đoạn đường, Lục Khi nhìn bốn phía một cái, vào thôn: “Tớ đi trước đây, tạm biệt.” Nói xong, liền cuống quít tránh ra.

Lâm Nam: “Từ phía nhà chúng ta về chuồng bò gần hơn mà, sao Lục Khi lại đi đường kia?”

Lâm Đông nhịn không được vỗ cậu một cái: “Đồ ngốc, sợ liên lụy chúng ta chứ sao, em quên thân phận của cậu ấy rồi à, nếu không phải hôm nay cậu ấy giúp chúng ta, chúng ta đụng phải cũng sẽ không chủ động nói chuyện với cậu ấy đâu.”

Thân phận của Lục Khi và ông nội cậu ấy quá nhạy cảm.

Người trong thôn đều không muốn dính dáng quan hệ với bọn họ.

Chỉ là đáp một câu thôi, cũng có khả năng bị người có tâm bắt thóp.

Người trong thôn cũng chưa ai dám mạo hiểm như vậy.

Lâm Nam bừng tỉnh đại ngộ, đúng rồi ha, cậu nhớ ra rồi, năm ngoái có đoạn thời gian Lâm Đông Chí thường xuyên chạy tới chuồng bò, cậu lúc ấy còn cảm thấy Lâm Đông Chí có phải bị điên rồi không, cũng dám đi chuồng bò tiếp xúc với bọn họ.

Chính là, cậu không nghĩ ra, lúc ấy Lâm Đông Chí mạo hiểm cũng phải đi, là vì cái gì đâu?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.