Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 271: Lâm Nam Truyền Cảm Hứng, Hội Bạn Thân Quyết Tâm Làm Công Nhân
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:40
“Mặc dù tớ đã rất nỗ lực, cũng không thể lên làm công nhân, nhưng chuyện đó cũng không quan trọng, rốt cuộc tớ cũng đã từng nỗ lực vì mục tiêu của mình.”
Lâm Tây Tây nhếch miệng cười lộ ra lúm đồng tiền, ánh mắt tuy rằng không rời khỏi trang sách, nhưng lỗ tai lại dựng lên cao cao, những lời nhị ca nói đều lọt vào tai cô bé.
Nhị ca hiện tại thật là tuyệt vời!
Con đường phía trước của nhị ca còn rất dài, cứ chờ xem, tuyệt đối sẽ không chỉ dừng lại ở bước chân công nhân đâu.
Mấy người bạn nhỏ của Lâm Nam nghe xong những lời này, đầu óc chấn động đến ngẩn ngơ, trong lòng trào dâng cảm xúc mãnh liệt, cũng không biết nên phản ứng thế nào. Bọn họ chỉ cảm thấy những lời này trước kia chưa từng có ai nói với mình. Người trong nhà cũng chỉ bảo ráng nhận biết vài mặt chữ, không làm kẻ mắt mù là được.
Chưa ai nói với bọn họ rằng bọn họ cũng có thể làm công nhân.
Bọn họ không chỉ có mỗi một con đường là kiếm công điểm này để đi.
Nhân sinh sau này còn có vô hạn khả năng.
Mặc dù thất bại cũng không sao, cùng lắm thì quay về làm ruộng.
Mãi cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên, ba người bạn nhỏ này mới ngơ ngác trở lại chỗ ngồi của mình.
Tiết học này, ba người bọn họ vẫn cứ ngẩn người ra đó, thầy giáo giảng cái gì cũng không nghe thấy, thỉnh thoảng lại nhìn về phía bóng lưng Lâm Nam.
Lâm Nam dường như chẳng hề phát hiện ra ánh mắt phía sau, vẫn nghiêm túc nghe giảng bài như cũ.
Tiết này là tiết Toán.
Vốn dĩ môn Toán lớp 3 cũng là do vị thầy giáo này dạy.
Thầy giáo dạy Toán thấy ba học sinh nghịch ngợm nhất lớp ngồi ở hàng sau hôm nay đi học lại ngoan ngoãn lạ thường.
Gần đến giờ tan học, trong vài phút cuối cùng, thầy đã khen ngợi ba vị học sinh này trước cả lớp.
Lâm Hữu Phân, Lâm Thăng, Lâm Tiểu Ngũ cảm thấy không thể tin được, thế mà bọn họ cũng có ngày được thầy giáo khen ngợi, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.
Ánh mắt của các bạn học trong lớp đều đổ dồn về phía bọn họ theo lời khen của thầy, ba người không khỏi thẳng lưng lên.
Chờ thầy giáo đi ra khỏi phòng học, ba người này sờ sờ cái ót cười hì hì, cảm giác được thầy khen cũng không tệ chút nào.
Tan học xong, Lâm Tây Tây và Lâm Nam thu dọn cặp sách, Lâm Nam đeo cả cặp của em gái và của mình, ra khỏi phòng học đi chờ anh cả tan học.
Chờ ba người kia phản ứng lại thì hai anh em Lâm Nam và Lâm Tây Tây đã không thấy đâu nữa.
Ngày hôm sau tới đi học, vừa mới vào phòng học, Lâm Nam liền bị ba người bọn họ chặn lại.
Lâm Nam nhìn ba người này đỉnh đầu hai quầng thâm mắt to tướng, tò mò hỏi: “Ba người các cậu tối hôm qua đi làm trộm à?”
Lâm Hữu Phân và Lâm Thăng mỗi người ôm một bên cánh tay Lâm Nam, vì chỉ có hai cánh tay nên Lâm Tiểu Ngũ dứt khoát ngồi bệt xuống đất, ôm lấy một chân của Lâm Nam.
Lâm Nam không biết ba người này bị làm sao, “Sao thế? Các cậu làm cái gì vậy?”
Lâm Tây Tây ở bên cạnh cũng không hiểu ra sao, lỡ như ba người này định lấy nhiều h.i.ế.p ít, cô bé sẽ ném cặp sách qua đó rồi chạy nhanh đi gọi anh cả.
Cô bé tay nhỏ chân nhỏ, giá trị vũ lực thấp, chỉ có thể đi gọi viện binh.
“Nam ca, tớ không muốn làm ruộng, tớ muốn làm công nhân.” Lâm Tiểu Ngũ ngồi dưới đất, ngửa đầu lên, ngày thường bọn họ đều gọi thẳng tên, lúc này hảo gia hỏa trực tiếp gọi bằng anh.
“Đừng gọi tớ là anh, kém vai vế đấy, tớ cùng vai vế với cha cậu, không muốn gọi chú thì cứ gọi thẳng tên là được. Công nhân cậu muốn làm thì cứ làm thôi, cũng đâu thể chỉ có mình tớ làm, không cho các cậu làm đâu.” Lâm Nam còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì lớn.
Lâm Tiểu Ngũ lại nói: “Bọn tớ ngày hôm qua về nhà suy nghĩ cả đêm, ngủ không được, trong đầu toàn là hình ảnh cậu đi làm công nhân, cưỡi xe đạp bóng loáng, đi giày da to bóng loáng. Bọn tớ ở nhà đội nắng làm ruộng, bọn tớ cũng muốn giống như cậu làm công nhân, nhưng bọn tớ không biết nên làm thế nào.”
Lâm Hữu Phân và Lâm Thăng gật gật đầu, bọn họ cũng giống như Lâm Tiểu Ngũ, quầng thâm mắt chính là do vậy mà ra.
Lâm Nam buồn cười, ba người này sao mà giỏi tưởng tượng thế, “Buông ra buông ra, còn ra thể thống gì nữa. Có thể làm thế nào, học tập chứ sao, tuổi này của chúng ta chỉ có học tập cho giỏi, có bằng cấp thì mới có thể bước vào ngưỡng cửa tuyển dụng của người ta.”
