Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 281: Phát Hiện Dê Núi Hoang, Đại Ca Trổ Tài Bắn Ná
Cập nhật lúc: 06/01/2026 15:10
Lâm Đông cầm liềm đi ở phía trước, lưng quần buộc ná cao su, túi quần đựng đá.
Lâm Nam cõng sọt, Lâm Tây Tây xách rổ.
Phạm vi đi cũng là ở trong phạm vi hoạt động của người trong thôn, chỉ là không có mục tiêu thu hoạch rõ ràng nên rất ít có người nguyện ý đi xa như vậy.
Đi tới đi tới, ba anh em đi vào trước một con suối nhỏ.
Lâm Đông đề nghị: “Chúng ta cứ ở gần đây thôi, không đi về phía trước nữa. Phụ cận nơi này có nước, động vật nhỏ cũng không rời đi nguồn nước được. Tìm xem có thể phát hiện phân thỏ, lông gà rừng hay không, có thể phát hiện liền chứng tỏ phụ cận có mấy động vật nhỏ này cư trú.”
Lâm Nam và Lâm Tây Tây đều đồng ý.
Lâm Nam và Lâm Tây Tây chạy đến trước dòng suối nhỏ.
Lâm Nam đi xem trong nước có cá hay không.
Nước rất cạn, trong veo thấy đáy, bên trong không có cá, nhưng thật ra có chút côn trùng nhỏ không biết tên.
Lâm Nam có chút thất vọng, nghĩ đến bọn họ hôm nay là tới bắt thỏ, không phải tới bắt cá, cảm giác thất vọng thoáng qua, thực mau đ.á.n.h lên tinh thần đi tìm hang thỏ.
Lâm Tây Tây thì tò mò suối nước này là từ đâu chảy xuống, lại muốn chảy đi nơi nào.
Dọc theo dòng suối, đi qua khúc quanh, đột nhiên phát hiện phía trước có một con dê núi hoang đang uống nước ở dòng suối kia.
Lâm Tây Tây hai mắt trừng to giống chuông đồng, thiếu chút nữa liền mạo lục quang. Cô bé thật cẩn thận lui về, chạy nhanh đi tìm anh cả anh hai thương lượng xem bắt như thế nào.
Con dê núi này cũng không giống thỏ hay gà rừng dễ bắt như vậy.
Bọn họ ba cái hợp lại đều không phải đối thủ của một con dê núi trưởng thành, nó có thể húc bọn họ bay xa.
Chính là đụng phải rồi, không bắt thử một chút thì tiếc quá. Không chỉ Lâm Tây Tây cảm thấy đáng tiếc, Lâm Đông và Lâm Nam cũng tiếc đến dậm chân.
Lâm Nam thay đổi hẳn thái độ kích động lúc đầu khi nghe thấy dê núi, nghe xong anh cả và em gái phân tích cũng bình tĩnh lại.
“Chúng ta mang theo liềm, dây thừng, bao tải, diêm... mấy thứ này đối với dê núi cũng không có tác dụng, vậy phải làm sao bây giờ? Anh cả, em gái, bắt không được chúng ta cũng phải thử bắt xem sao, vạn nhất bắt được thì sao!”
Lâm Đông mím môi: “Vậy chúng ta thử xem. Lát nữa anh dùng ná b.ắ.n thử, rốt cuộc đây không phải thỏ hay gà rừng, ba chúng ta vây lại bắt cũng không nhất định có thể bắt được, thứ này chạy nhanh lắm, chúng ta chạy không lại nó đâu.”
“Được, anh cả, anh hai, mặc kệ có bắt được hay không, chúng ta đều phải an toàn mới là quan trọng nhất.” Lâm Tây Tây không dám coi khinh uy lực của dê núi, ba người bọn họ thân thể nhỏ bé, thật sự là chịu không nổi.
Lâm Nam gấp gáp: “Vậy còn chờ cái gì, chúng ta chạy nhanh qua đó đi, đừng để quay đầu lại nó chạy mất, chúng ta lại vồ hụt.”
Ba anh em rón ra rón rén đi vào chỗ dòng suối nhỏ.
Dê núi hoang vẫn còn đang cúi đầu uống nước.
Lâm Đông và Lâm Nam hưng phấn cực kỳ.
Lâm Đông tìm một địa điểm đ.á.n.h lén tốt nhất.
Không dám cứng đối cứng, lực lượng chênh lệch, chỉ có thể thử một chút.
Bắt được hay không toàn dựa vào vận khí.
Lâm Đông hạ quyết tâm hôm nay trở về sẽ làm một cái cung tên. Trước mặt bày vài viên đá, chọn một viên có góc cạnh sắc nhọn nhất, dùng sức kéo căng ná, đột nhiên buông lỏng tay, v.út một cái.
Dê núi tuy rằng có điều phát hiện, nhưng còn chưa đợi nó phản ứng lại, viên đá kia liền b.ắ.n trúng mắt nó.
Ngay sau đó Lâm Đông tiếp tục, động tác bay nhanh. Khi dê núi bị đau, kinh hoảng muốn chạy trốn, đá một viên, hai viên, ba viên liên tiếp b.ắ.n tới tấp.
