Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 299: Dụ Dỗ Đi Bắn Chim, Lâm Nam Mất Cả Chì Lẫn Chài
Cập nhật lúc: 06/01/2026 15:13
Chờ đến khi thầy giáo tới dạy học, Lâm Nam mới cùng các bạn nhỏ làm mặt quỷ rồi quay lại ngồi ngay ngắn.
Tiếng chuông tan học vang lên, Lâm Tây Tây bị một cục giấy từ phía sau bay tới ném trúng đầu. Cô bé quay đầu nhìn về phía sau, thấy bộ tứ đang cười vẻ mặt nịnh nọt.
Lâm Nam, Lâm Hữu Phân, Lâm Thăng, Lâm Tiểu Ngũ chen chúc ngồi trên hai cái ghế dài, đồng thời lắc đầu, sôi nổi nói: “Không phải tớ, không phải tớ.”
Bên cạnh dựa tường vài vị bạn học che miệng cười trộm, hiển nhiên là thấy toàn bộ hành trình.
Lâm Tây Tây biết là trò vặt của nhị ca cùng mấy người này, còn lại ba người không dám trêu chọc nàng, rốt cuộc nắm tay của anh cả nàng cứng bao nhiêu, bọn họ ba người cũng không muốn nếm thử.
“Là nhị ca đúng không? Các cậu ba người là đang đ.á.n.h yểm trợ cho anh ấy. Nhị ca nói đi, các anh bốn người từ sáng sớm đã ghé vào cùng nhau lẩm nhẩm lầm nhầm, có ý đồ xấu gì đây?”
Lâm Nam trước thổi một đợt cầu vồng thí (nịnh nọt), mới nói ra mục đích chân chính: “Em gái, tan học chúng ta đi b.ắ.n chim nhé? Ngày hôm qua Hữu Phân bọn họ ba cái kỹ thuật gà mờ như vậy còn b.ắ.n được vài con đâu, anh cả chính xác không trượt phát nào, một viên đá một con chim a. Em cùng chúng ta đi, anh cả bảo đảm sẽ đi.”
Lâm Hữu Phân, Lâm Thăng, Lâm Tiểu Ngũ bất mãn Lâm Nam đ.á.n.h giá bọn họ, bọn họ b.ắ.n chim kỹ thuật thực không tồi, này không phải đến xem cùng ai so sao.
Lâm Tây Tây hiểu rõ, nhị ca đây là biết chính mình gọi không được anh cả, muốn nhờ nàng đi nói với anh cả.
Không chút nghĩ ngợi liền từ chối, đầu nàng hỏng rồi mới có thể đội gió lạnh đi b.ắ.n chim.
Nếu là có thể nàng đều tính toán nằm ở trên giường đất trú đông, đội gió lạnh tới đi học đã là cực hạn của nàng, mơ tưởng làm nàng lại đi thêm một bước.
“Em không đi, nhị ca muốn đi tự mình đi hỏi anh cả.”
“Anh đây không phải thỉnh không được anh cả sao, em gái chỉ cần em nguyện ý giúp anh, chờ lần sau ba đi công xã, anh lấy tiền mua dây buộc tóc cho em.” Lâm Nam dùng lợi dụ.
Lâm Tây Tây mắt to chớp chớp hai cái: “Kia em nói anh cả không đi, em chẳng phải là bạch bạch làm công cốc?”
“Em gái, mặc kệ anh cả có đi hay không, anh đều mua cho em, được rồi đi?” Lâm Nam cảm giác em gái nhà mình không đáng yêu, một chút cũng không dễ dỗ.
“Muốn mua cái loại lấp lánh ấy, một hào một cái, em muốn năm cái.” Lâm Tây Tây giơ năm ngón tay mập mạp quơ quơ, công phu sư t.ử ngoạm.
Bình thường dây buộc tóc một hai xu một cái, một hào là loại đắt nhất, cũng là đẹp nhất, hiếm khi có người mua, nàng biết, vẫn là nghe cô út nói.
Lâm Nam lẩm bẩm vài câu, 5 hào đều mau có thể mua một cân thịt loại ba, thịt loại một là 7 hào 8 một cân, thịt loại ba là 5 hào 8 một cân.
Nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là đồng ý yêu cầu của em gái. Quỹ đen của chính mình thật không đủ cấp em gái mua vài lần dây buộc tóc, em gái quả thực là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, cũng không có biện pháp, ai làm hắn hiện tại có việc cầu nàng đâu!
Lâm Tây Tây nể mặt năm cái dây buộc tóc, lúc này mới cố mà làm đáp ứng.
Chờ đến tan học, Lâm Tây Tây cùng anh cả chạm mặt sau, trước mặt nhị ca, đề nghị tan học cùng anh cả đi b.ắ.n chim, dò hỏi anh cả có đi hay không.
Lâm Đông chính là người hiểu biết em gái nhà mình nhất, sợ lạnh nhất, thời tiết này hận không thể trốn trong ổ chăn không ra, thế nhưng nguyện ý ra cửa, thực không thể tưởng tượng.
Lâm Tây Tây biết giấu giếm không được, buông tay nói: “Là nhị ca lạp, anh ấy cùng Lâm Hữu Phân, Lâm Thăng, Lâm Tiểu Ngũ khoe khoang anh chơi ná b.ắ.n chính xác, cho nên bọn họ mời anh tan học cùng đi.
Nhị ca lo lắng anh không đi, cố ý để cho em tới nói.
Hơn nữa nhị ca còn hứa hẹn mặc kệ anh cả có đi hay không, nhị ca đều mua dây buộc tóc cho em.
Là cái loại dây buộc tóc lấp lánh, đắt lắm, một hào một cái, nhị ca nói phải mua cho em năm cái.
Em vui lắm nha, đeo dây buộc tóc mới, em nhất định là đứa xinh nhất phố.”
Lâm Đông sủng nịch nhìn em gái: “Em gái anh không cần dây buộc tóc lấp lánh cũng là đứa xinh nhất phố.”
