Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 699: Thời Trang Xưởng May Dẫn Đầu Xu Hướng, Thư Từ Phương Xa

Cập nhật lúc: 07/01/2026 03:23

Nhìn qua thì cũng không rẻ, chất lượng lại kém, bỏ ra số tiền tương đương ai mà chẳng muốn mua đồ tốt.

Quần áo xưởng may ở Kinh Thị lại tạo nên cơn sốt nhỏ, bởi vì đẹp, thời thượng, đều là mốt đang thịnh hành.

Đồ thu có quần bò, đương thời gọi là quần lao động, nổi tiếng vì độ bền. Còn có quần ống đứng, áo sơ mi hoa, áo sơ mi thêu, áo gió các loại.

Lý Xuân Hạnh: Cảm tạ đồng nghiệp làm nền.

Lúc mới bắt đầu bà đều sắp sầu c.h.ế.t rồi, sợ bán không được, rốt cuộc mùa thu ngắn, chỉ vài trận mưa thu là trời liền trở lạnh.

Ai ngờ đâu, giá thị trường dị thường không tồi, người tới bán sỉ quần áo càng ngày càng nhiều. Không sai biệt lắm những ai trong nghề đều biết nơi này có cái xưởng may có thể bán sỉ quần áo.

Có khách quen cũng có người mới tới thử nước, rốt cuộc vốn đầu tư không nhiều lắm, mặc dù bán không được, giữ lại cho người nhà mặc cũng không lỗ quá nhiều tiền.

Cô cả Lâm, cô út Lâm đều đang bán.

Phản hồi đều không tồi, đặc biệt là quần bò cùng áo sơ mi hoa, áo gió đều thực dễ bán.

Cái áo sơ mi hoa kia cô cả Lâm bắt đầu còn đang suy nghĩ liệu có người mua không, thế nhưng còn có nam giới mua, cái kiểu hoa hòe loè loẹt đó bà chưa thấy mấy người đàn ông mặc qua, đến cuối cùng món bán chạy nhất chính là áo sơ mi hoa.

Toàn bộ trên đường xuất hiện rất nhiều người trẻ tuổi mặc áo sơ mi hoa quần bò.

Cô cả Lâm thấy bọn trẻ lớn như vậy đều thích mặc, cố ý gửi cho mỗi đứa con trai một bộ.

Tống Khải, Tống Trí tuy rằng cảm thấy có điểm hoa hòe loè loẹt, bọn họ nhưng thật ra không kén chọn, mẹ gửi liền tạm chấp nhận mặc.

Vẫn là sau lại Lý Bình từ trong miệng đối tượng biết được đây thế nhưng là cách phối đồ thịnh hành nhất năm nay.

Mợ Lý sau khi Lý Bình trở về, lúc mới bắt đầu là ôm thái độ thử một lần, không nghĩ tới thật đúng là khá dễ bán.

Một là bởi vì quần áo này không cần phiếu, mặc dù đắt chút cũng có thể nói quá khứ.

Hai là quần áo xác thật đẹp, nghe nói còn đều là kiểu dáng thịnh hành ở Kinh Thị. Con người mà, đều có tâm lý đám đông, mua cái rau quả còn nguyện ý đi sạp đông người cơ mà.

Lý Xuân Hạnh bởi vì chị dâu mới bắt đầu bán, đưa cho đều là một ít quần áo hàng ngon giá rẻ, rốt cuộc mức tiêu dùng ở quê so với Kinh Thị vẫn là không thể so sánh. Giống quần bò cùng áo gió liền không đưa cho chị dâu bán, hai loại quần áo này giá cả đều có chút đắt, chất liệu vải ở đó rồi, bán rẻ thì lỗ vốn.

Tại những ngày bình đạm này, Lâm Tây Tây nhận được thư của Lâm Nam, cô út Lâm, còn có Lý Bình gửi tới.

Trong thư Lý Bình thường kèm một tấm ảnh chụp, một cô gái mặc váy, tết tóc đuôi ngựa hai bên, nụ cười thanh tú, nhìn khoảng 24-25 tuổi.

Lý Xuân Hạnh nhìn, cười nói: “Cô gái này không tồi, nhìn thoải mái hào phóng, chiếc váy này cô ấy mặc còn rất hợp.”

Lâm Nam thì kể một ít về cuộc sống của cậu trong quân doanh, chọn viết chút chuyện thú vị, vì muốn làm người trong nhà giải sầu, không cần lo lắng cho cậu.

Cậu học xong trường quân đội trở về chính là đơn vị cũ, đều là người quen biết. Những người cùng ký túc xá với cậu ban đầu, có một người được đề bạt thành lớp trưởng, những người còn lại đều duy trì nguyên dạng.

Cậu tốt nghiệp xong liền được đề bạt, không phải là thiếu úy sao, bọn họ liền thất ngôn bát ngữ, phó đại đội trưởng thăng thành đại đội trưởng, cậu thuận lý thành chương thành phó đại đội trưởng.

Duy nhất làm cậu không cao hứng chính là, cậu như cũ cùng Thẩm Hành cộng sự.

Lâm Nam có đôi khi đều suy nghĩ, cậu đời này không ném được Thẩm Hành ra sao?

Cậu đi học trường quân đội, Thẩm Hành cũng đi học.

Cậu thăng phó đại đội trưởng, tên kia chính là phó chính trị viên.

Lâm Nam nghĩ không ra, với cái bộ dáng trầm mặc ít lời của Thẩm Hành, làm sao liền thành phó chính trị viên được.

Chỉ là trong lòng có ý kiến thì về trong lòng có ý kiến, khi triển khai công tác Lâm Nam cũng sẽ không cùng Thẩm Hành phân cao thấp.

Cậu không ưa Thẩm Hành là một chuyện, nhưng việc nào ra việc đó.

Cậu cùng Thẩm Hành quan hệ đã quên từ khi nào bắt đầu hòa hoãn chút, tuy rằng về thực lực như cũ ai cũng không phục ai, nhưng nói tóm lại đã hòa hoãn.

Cô út Lâm còn lại là khoe với Lâm Tây Tây tiền tiết kiệm của cô ấy, bởi vì thu mua hải sản cùng bán quần áo, hai mối làm ăn này giúp tiền tiết kiệm của cô ấy đã thực khả quan.

Ban đầu lúc cô út Lâm không có tiền, đối với Lâm Tây Tây đều sẽ không keo kiệt, hiện tại trong tay có tiền, biết Lâm Tây Tây thích ăn hải sản, đặc biệt thu mua không ít hải sản cực phẩm, cái nào cái nấy đều to nhất, gửi bưu điện tới không ít, trước tiên thanh minh nói là biếu cho bọn họ ăn.

Cô út Lâm là đề phòng anh tư tính tiền với cô ấy.

Nếu không phải có anh tư chị tư, cô ấy cũng sẽ không tích cóp được nhiều tiền như vậy.

Lâm Lão Tứ, Lý Xuân Hạnh đều cảm thấy cô ấy quá khách khí, nói tóm lại trả giá cùng thu hoạch là có quan hệ trực tiếp. Đều là cô ấy tự mình nỗ lực đạt được, bọn họ chẳng giúp được gì nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 649: Chương 699: Thời Trang Xưởng May Dẫn Đầu Xu Hướng, Thư Từ Phương Xa | MonkeyD