Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 98: Lâm Tây Tây Độc Miệng Chê Bai, Triệu Tân Vinh Tức Đến Nổ Phổi
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:22
Lại cảm thấy Triệu Tân Vinh ngày thường rất thiện giải nhân ý, ôn nhu hào phóng, hôm nay như thế nào lại đi so đo với một đứa trẻ, gọi là gì mà chẳng được, làm gì phải để ý như vậy.
“Tân Vinh, cháu gái nhỏ của tớ rất được người thích, trẻ con mà, không biết nói chuyện lắm.” Lâm Tiểu Cô không cảm thấy cháu gái mình có cái gì không đúng.
“Dì ơi miệng của dì thật lớn, một ngụm có thể ăn mấy đứa trẻ con?”
“Dì ơi, dì không phải phụ nữ sao, như thế nào lại mọc râu.”
“Dì ơi, da dì đen quá nha, người nhà dì có phải hay không da đều đen a, cái này hẳn là di truyền, hậu thiên có bôi trát cái gì cũng trắng không được.”
“Dì ơi, dì đừng mặc loại quần áo màu sắc sặc sỡ này, sẽ có vẻ dì càng đen, giống gấu đen mặc quần áo người giống nhau.”
Lâm Tây Tây một câu tiếp một câu.
Thanh niên trí thức trong điểm thanh niên trí thức đi ra, nghe được lời này nhịn không được “Xì” một tiếng cười ra tới.
Bọn họ bình thường thật đúng là không chú ý, này vừa nhìn kỹ, thật đúng là như vậy.
Triệu Tân Vinh tức giận mắng: “Mày cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia nói bừa cái gì, còn nói bậy tao liền xé nát miệng mày.”
“Nói thật khó nghe quá nha, thôi được rồi, cháu không nói thật nữa được chưa dì. Dì ơi miệng dì không lớn, lớn lên thực trắng thực xinh còn không có râu, được chưa?” Lâm Tây Tây có chút bất đắc dĩ nói.
Cái này trực tiếp làm các thanh niên trí thức khác cười đến ôm bụng.
Cũng là vì Triệu Tân Vinh ở điểm thanh niên trí thức luôn là kiêu căng ngạo mạn, làm như vẻ nàng ta gia cảnh tốt lắm, có cái gì hay mà khoe khoang, gia đình tốt thì có bản lĩnh bảo người nhà xin cho về thành phố đi.
Triệu Tân Vinh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tự nhủ chính mình là người lớn.
Người lớn không chấp trẻ con, nàng ta đại nhân có đại lượng, không cùng trẻ con so đo.
“Tuyết Mai, đồ vật tớ nhờ cậu mua cậu mang về chưa?”
Đội sản xuất bên này đi công xã không quá thuận tiện, phải đi thật lâu, Triệu Tân Vinh không muốn đi đường xa như vậy, liền nhờ Lâm Tuyết Mai, cũng chính là Lâm Tiểu Cô mua giúp nàng ta.
“Mang về rồi, một lọ kem bảo vệ da đúng không, sáu hào.” Lâm Tiểu Cô bởi vì cháu gái mình độc miệng với bạn tốt nên có chút ngượng ngùng, nghe Triệu Tân Vinh nói như vậy, chạy nhanh từ trong túi lấy ra một cái khăn tay.
Mở ra khăn tay bên trong là một lọ kem bảo vệ da.
“Của cậu đây, Tân Vinh cậu nhìn xem có phải loại này không.” Lâm Tiểu Cô liền đem kem bảo vệ da đưa cho Triệu Tân Vinh.
Lâm Tây Tây ở nhà nhìn thấy cô út nhét vào túi một cái khăn tay gói đồ, không nghĩ tới là giúp Triệu Tân Vinh mua đồ.
Nàng cảm thấy cô út có chút ngốc nghếch nha, giúp người ta mua đồ còn nhiệt tình như vậy.
Triệu Tân Vinh nhận lấy, cầm ở trong tay nhìn nhìn, bĩu môi nói: “Nơi khỉ ho cò gáy chung quy so ra kém thành phố lớn, kem bảo vệ da này không bằng loại nhà tớ dùng, thắng ở chỗ rẻ tiền, tớ dùng tạm, tổng so với không có dùng còn tốt hơn.”
Lâm Tiểu Cô đối với thành phố lớn bên ngoài có loại kính sợ tự nhiên, nghe Triệu Tân Vinh nói như vậy, cảm thấy nhà Triệu Tân Vinh cũng thật có tiền, sáu hào một lọ kem bảo vệ da thế nhưng nói rẻ.
Sáu hào gần mua được một cân thịt rồi.
Thịt mỡ thượng đẳng bảy đến tám hào không đợi.
Thịt nạc kém hơn chút không sai biệt lắm có thể mua một cân.
Lâm Tây Tây nhịn không được phun tào, cái đồ c.h.é.m gió này làm nàng ta thổi cứ như thật.
Người thực sự có tiền giống nhau đều rất điệu thấp.
