Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 1011

Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:24

“Cũng không biết cô con gái này rốt cuộc giống ai, nghĩ đến lúc cô còn nhỏ, đâu dám chơi pháo chứ, sợ nổ trúng mình.”

Nghĩ như vậy, cô nhìn về phía Cố Minh Cảnh, phản ứng lại, còn có thể giống ai nữa?

Giống cha ruột chứ còn ai!

Trong lòng thầm nghiến răng, véo vào phần thịt mềm bên hông ông, xoay ba trăm sáu mươi độ một vòng.

“Xoẹt——” Cố Minh Cảnh lập tức hít một hơi khí lạnh.

Chắc chắn là đỏ rồi!

“Sao vậy?”

Giản Thư mỉm cười quan tâm hỏi.

Nhưng lực đạo trên tay lại không hề nới lỏng.

Cố Minh Cảnh nào dám nói, chỉ có thể cố nhịn lắc đầu, “Không, không sao.”

Giản Thư xả được cơn giận, lúc này mới buông ra, khoác áo bên cạnh đứng dậy, “Mau dậy đi, hôm nay còn phải tổng vệ sinh đấy!”

“Dậy ngay đây.”

Cố Minh Cảnh xoa xoa phần thịt bên hông, cũng đứng dậy theo.

Trong bếp trên bếp lò vẫn còn giữ ấm bữa sáng Hà thẩm để lại cho họ, ăn xong hai vợ chồng liền bắt đầu tổng vệ sinh.

Nhà rộng thì có điểm này không tốt, lầu trên lầu dưới trong ngoài nhà, hai tiếng đồng hồ cũng chưa dọn xong.

Mệt đến bở hơi tai không nói, giữa mùa đông còn toát cả mồ hôi.

Giản Thư chống thắt lưng, vô cùng nhớ máy hút bụi, máy lau nhà ở thời đại sau này.

Cũng may Hà thẩm và những người khác về kịp lúc, cả nhà cùng ra tay, cuối cùng cũng dọn xong trước bữa trưa.

Buổi chiều lại bận rộn hấp bánh bao, hấp màn thầu, trong nhà hơi nóng nghi ngút.

Chiều ngày ba mươi tết, Triệu Minh Trạch dẫn cả nhà tới.

Tô T.ử đang mang thai, sợ đường đi xóc nảy, vợ chồng hai người năm nay không về quê, chỉ có gia đình bốn người tới.

Hai năm nay hai nhà cơ bản đều cùng nhau đón tết, đông người náo nhiệt, năm nay vừa hay đến lượt nhà họ Giản.

Triệu Thiên Duệ vừa tới, cô bé Cố Nhất Nhất liền trở thành cái đuôi nhỏ, mang theo pháo, lôi kéo cậu nhỏ chạy ra ngoài, chuẩn bị đi “đ-ánh trận" với đám bạn.

Mấy người lớn ở phòng khách tầng dưới tán gẫu, Cố Minh Cảnh làm khách, chị em Giản Thư và Triệu Nguyệt Linh thì vào thư phòng trên tầng.

“Dạo này việc làm ăn thế nào?”

“Chị, ý kiến chị đưa ra cho em thật sự rất tuyệt!”

Hai chị em đồng thanh lên tiếng.

Giản Thư nhướn mày, “Xem tình hình này, là rất tốt rồi nhỉ?”

Triệu Nguyệt Linh phấn khích gật đầu, “Mấy hôm nay doanh thu mỗi ngày đều bằng mấy ngày trước cộng lại.”

Vốn dĩ sau khi nghỉ đông, việc kinh doanh trong cửa hàng có phần giảm sút, cô đã tính đóng cửa nghỉ ngơi luôn rồi, kết quả chị cô đưa cho cô một ý kiến, bảo cô tổ chức một hoạt động lễ tết, thế là doanh thu lập tức tăng vọt, còn cao hơn cả trước khi nghỉ học không ít.

Cửa hàng mấy hôm nay toàn là phụ huynh dẫn con cái tới mua sách mua văn phòng phẩm, hầu như đều là mua gom mua tích trữ, theo lời họ nói, dù sao mấy thứ này để vài năm cũng không hỏng, mua về từ từ dùng thôi.

“Chỉ là, đám trẻ đó có vẻ không vui cho lắm.”

Nhắc đến chuyện này Triệu Nguyệt Linh không nhịn được mà nhịn cười, đó không phải là không vui đơn giản nữa, mà là cực kỳ không vui.

Đám trẻ đến cửa hàng đứa nào đứa nấy đều mặt mày ủ rũ, phụ huynh mua càng nhiều, mặt mày càng sệ xuống.

Triệu Nguyệt Linh lúc thanh toán cho họ phải dựa vào sự tự chủ mạnh mẽ mới có thể nhịn cười không bật ra thành tiếng.

Trong mắt Giản Thư cũng thoáng qua một tia cười ý, “Xem ra dạo này em phải đắc tội với không ít người rồi.”

Đám trẻ vốn đang chờ đợi một cái tết thảnh thơi, e là sau lưng phải mắng Triệu Nguyệt Linh ch-ết đi được.

“Đúng thế, mấy đứa nhỏ lúc thanh toán đều lén lút trừng em, nhưng không sao, mặt em dày, trừng không thủng đâu.”

“Ha ha——”

Nhớ ra điều gì đó, Giản Thư lên tiếng nhắc nhở, “Tiền kiếm được em đừng tiêu linh tinh, cứ gửi tiết kiệm trước, quay đầu bảo anh sáu Vu để ý nhà cửa cho em.

Bây giờ Kinh Đô phát triển nhanh, nhà ở đây chắc chắn sẽ tăng giá, mua thêm vài căn nhà chờ tăng giá, cũng coi như là một khoản đầu tư.”

“Thế, thế cũng được.”

Triệu Nguyệt Linh băn khoăn một lúc, vẫn gật đầu.

Cô vốn định mua sách, sách cũng đã chọn xong rồi, nhưng chị cô đã nói vậy, vẫn nên nghe lời chị.

“Có căn nào phù hợp thì mua ngay, tiền không đủ thì tới tìm chị.

Đất đẹp thì có hạn, bỏ lỡ thì không biết có còn cơ hội không.”

“Biết rồi chị.”

Hai chị em lại tán gẫu một lát, dưới lầu đã gọi xuống ăn cơm.

Bàn tròn lớn vây quanh một vòng, náo nhiệt ăn xong bữa cơm tất niên, tiếp theo chính là phân đoạn đám trẻ mong chờ nhất.

Phát tiền mừng tuổi!

Vợ chồng Giản Thư đã kết hôn, con cái cũng đã mấy tuổi, lần lượt nhận được một phần tiền mừng tuổi từ Giản Dục Thành, Triệu Minh Trạch và Mạnh Oánh.

Tiếp theo hai người lại phát một phần cho em trai em gái cùng con gái.

Người chiếm tiện nghi nhất vẫn là Cố Nhất Nhất, con bé tuổi nhỏ nhất, vai vế cũng nhỏ nhất, ai cũng phát bao lì xì cho con bé, ngay cả cậu nhỏ Triệu Thiên Duệ vẫn còn đang đi học cũng không ngoại lệ.

Cầm xấp bao lì xì dày cộp, cô bé cười hớn hở, không kịp chờ đợi mà bóc ra.

Giản Dục Thành và mấy người kia cho nhiều nhất, chỉ riêng phần của họ thôi, cộng lại đã là một khoản tiền lớn.

Cộng thêm phần của mấy người Giản Thư, kho quỹ nhỏ của Cố Nhất Nhất càng thêm phong phú.

Giản Thư vỗ vỗ sau gáy con bé, “Mau cất đi, đừng cầm trên tay làm mất.”

Cô vốn chẳng định tịch thu, cô bé bây giờ cũng có vòng tròn xã giao của riêng mình, có một kho quỹ nhỏ, ngày thường muốn mua gì cũng không cần phải đắn đo.

Cô vốn dĩ tin vào tư tưởng nuôi dạy con cái phải “phú dưỡng", chứ có phải không có tiền đâu, keo kiệt nuôi con thì ra cái thể thống gì?

Tuy nhiên dù có kho quỹ nhỏ, Cố Nhất Nhất ngày thường cũng không tiêu dùng mấy.

Mỗi tuần Giản Thư đều cho tiền tiêu vặt, ông ngoại cũng lén lút nhét tiền cho con bé, thi thoảng còn có thể “móc túi" tiền riêng của ba.

Cộng thêm ngày thường trong nhà trái cây các loại rồi đồ ăn vặt thịt khô gì đó không bao giờ thiếu, con bé thật sự không có chỗ nào để tiêu tiền.

Tiền tiêu vặt dùng không hết còn gom lại, kho quỹ nhỏ không thấy vơi đi, ngược lại còn nhiều hơn.

Lúc này nghe lời Giản Thư, cô bé chân lon ton chạy lên lầu, sau khi cất tiền mừng tuổi vào chiếc hộp báu của mình, lại chân lon ton chạy xuống, quấn lấy Triệu Thiên Duệ đòi ra ngoài đốt pháo.

Cậu nhỏ tất nhiên đồng ý ngay, bên ngoài tối đen như mực, hai cậu cháu liền đốt pháo ở trước cửa, tiếng tí tách nổ không ngừng.

Như một tín hiệu, rất nhanh trong sân đã vang lên những tiếng pháo nối tiếp nhau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 1011: Chương 1011 | MonkeyD