Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 316

Cập nhật lúc: 18/04/2026 17:25

Giản Thư nằm bò trên bàn chán nản thêm một lúc, rồi xốc lại tinh thần.

Không sao, bọn họ không có thứ muốn không sao, đến lúc đó mình mang một ít quà cáp về cho họ là được.

Hơn nữa không phải còn có Lý Lỵ và Phan Ninh sao?

Bọn họ chắc chắn sẽ có thứ mình muốn.

Nghĩ đến hai người bạn nhỏ, Giản Thư lại cảm thấy có đất dụng võ của mình rồi.

Phải nói là, lúc này cô giống như mắc một căn bệnh “không mang đồ không thoải mái", loại không chữa khỏi được.

Thế là cả buổi sáng Giản Thư đều mong sớm tan làm, cả người cứ như là ngóng trông mòn mỏi.

Đến khoảnh khắc tan làm, còn chưa đợi người xung quanh có động tĩnh gì, người đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu như Giản Thư xách túi của mình lên chạy ra ngoài, để lại đám người phía sau lắc đầu cảm thán:

“Trẻ thật tốt thật!"

Giản·Người trẻ tuổi·Thư không giống như bình thường từng bước từng bước đi xuống bậc thang, mà là hai bậc nhảy một bậc lao xuống, thậm chí đến mấy bậc cuối cùng đều trực tiếp nhảy xuống.

Tức là lúc này đại bộ đội đều chưa ra ngoài, mới có thể để cô tùy ý như vậy.

Vì sự vội vàng hôm nay của cô, hiếm có khi đến tầng một mà Lý Lỵ Phan Ninh không đợi cô ở chân cầu thang, đều còn đang dọn dẹp đồ đạc trong quầy hàng.

Quầy hàng của hai người cách nhau một đoạn khoảng cách, để tránh việc tìm người này người kia ghen, Giản Thư khôn ngoan chọn đợi ở chân cầu thang.

Cho nên đợi đến khi Lý Lỵ Phan Ninh hai người dọn dẹp xong dắt tay nhau đi tới, lại nhìn thấy người nào đó bình thường có chút lề mề thế mà đã đến rồi.

“Ôi chao, hôm nay mặt trời mọc hướng tây à?

Thế mà xuống sớm thế?"

Cách xa mấy mét, đã nghe thấy giọng nói có chút khoa trương của Lý Lỵ.

Trong chốc lát, gương mặt đang rạng rỡ nụ cười của Giản Thư liền đen lại, giọng nguy hiểm nói:

“Cậu vừa nói gì cơ?

Cách hơi xa mình nghe không rõ, có thể nói lại lần nữa không?"

Vừa nói cô còn vừa vận động ngón tay, các khớp tay vặn kêu răng rắc.

Lý Lỵ vốn đầu óc hơi thiếu dây thần kinh như cảm nhận được sự đe dọa, vội vàng bịt miệng mình lại, chặn lại những lời sắp thốt ra.

Dùng sức lắc đầu, nhưng không dám nhả ra một chữ, sợ cái miệng không giữ cửa của mình nói ra những lời không nên nói.

“Hừ~" Giản Thư hừ lạnh một tiếng, buông tay xuống, “Thôi vậy, tha cho cậu một lần, hôm nay tâm trạng mình tốt, đại nhân không chấp tiểu nhân không tính toán với cậu."

Nếu bình thường, cô chắc chắn phải dạy dỗ lại cậu ta.

Dù sao, người này sau khi làm mẹ xong cả người lại càng bung xõa hơn, hầu hết thời gian đều không đứng đắn chút nào.

Thỉnh thoảng đều phải lên dây cót cho cậu ta mới được.

“Tâm trạng tốt?

Sao, Cố đồng chí nhà cậu viết thư tình cho cậu à?"

Lý Lỵ vừa mới thoát khỏi nguy hiểm lại chạy tới trêu chọc.

Có những người, thật sự nhớ ăn không nhớ đòn, không dạy dỗ đàng hoàng một chút, sợ là muốn lật nóc nhà lên rồi.

Ánh mắt Giản Thư tối sầm lại, hít sâu một hơi, xoay người ấn Lý Lỵ xuống đ-ánh cho một trận.

Còn về phần Phan Ninh, từ sớm đã thấy tình hình không ổn mà lánh đi xa rồi.

Cô cũng không giống như kẻ ngốc nào đó, suốt ngày nhảy nhót không nghỉ.

“Á, Thư Thư ngoan, mình sai rồi, buông mình ra được không?"

Lý Lỵ gào khóc.

“Hừ, nhận sai?

Muộn rồi!"

Cho cậu cơ hội cậu không lấy, bây giờ hết rồi.

Thấy Giản Thư không chút mềm lòng, Lý Lỵ giơ tay cầu cứu về phía Phan Ninh đang xem kịch vui bên cạnh.

“Á, Ninh Ninh ngoan, mau tới kéo Thư Thư ra, cứu mình với, cứu mình với."

Cảm nhận được ánh mắt cầu cứu của cô ta, Phan Ninh hai tay ôm ng-ực, nhìn trời nhìn đất chỉ là không nhìn cô ta.

Cứu cô ta?

Không thể nào!

Hơn nữa, Thư Thư đ-ánh một chút cũng tốt, cho nhớ đời.

Cô không lên đ-ánh hôi cùng đã là nể tình giao tình bao nhiêu năm nay rồi.

Nhìn thấy cứu tinh duy nhất đều phớt lờ mình, Lý Lỵ chỉ thấy tiền đồ một mảnh ảm đạm.

Thôi vậy, chịu đòn thì chịu đòn vậy, quen rồi.

Thế là Lý Lỵ rất dứt khoát nằm im chịu đòn.

Nhìn bộ dạng “con rận không sợ nước sôi" (mặt dày) này của cô ta, trái lại Giản Thư lại thấy mất hứng.

Trong lòng thầm hận mình không xuống tay được, trách không được đ-ánh bao nhiêu lần rồi, chẳng có chút hiệu quả nào.

Nhìn thấy chiến cuộc bên này sắp kết thúc, Phan Ninh ước tính thời gian một chút, thong dong đi tới, nói:

“Được rồi, thời gian gần như rồi, không đi nhà ăn thì lát nữa chẳng còn món ngon gì đâu."

Có một bậc thang để xuống, Giản Thư liền buông Lý Lỵ ra, cuối cùng còn bỏ lại một câu nói tàn nhẫn, “Hôm nay tạm tha cho cậu, lần sau còn không đứng đắn như vậy, mình không khách sáo đâu."

Giọng điệu rất tàn nhẫn, nhưng khổ nỗi hai người còn lại ở hiện trường đều không coi là chuyện gì.

Tất nhiên, không phải bọn họ cố ý phớt lờ, mà là câu nói này cả hai đều nghe đến mấy chục trăm lần rồi, tai nghe đến chai lì luôn rồi.

Còn về phần có làm được không?

Nhìn dáng vẻ hiện tại của Lý Lỵ là biết rồi.

Cho nên câu nói này giống như câu thoại kinh điển trong bộ phim hoạt hình nào đó vậy, lần nào cũng xuất hiện, nhưng khổ nỗi chẳng có tác dụng gì cả.

“Được rồi, không có lần sau nữa đâu."

Lý Lỵ vừa bị đ-ánh cho một trận đang tràn đầy sức sống kéo hai người chạy đi, “Chúng ta phải nhanh lên, hôm nay nhà ăn có món thịt kho tàu sở trường của sư phụ Dương, đi muộn là không cướp được đâu."

Lý Lỵ chạy nhanh như chớp, kéo theo cả Giản Thư Phan Ninh đang bị cô nắm c.h.ặ.t cũng không thể không tăng tốc.

Rất nhanh, ba người đã vượt qua từng người từng người một, đợi đến khi bọn họ đến nhà ăn, hàng ngũ cũng chưa dài lắm.

Lý Lỵ chạy lên đầu tiên xếp ở cuối hàng, Giản Thư Phan Ninh chậm một bước, bị người ta cướp trước đứng ở phía sau Lý Lỵ.

Bất đắc dĩ, hai người chỉ có thể lặng lẽ xếp sau người đó, cách Lý Lỵ một người.

“Thư Thư, Ninh Ninh, may mà chúng ta chạy nhanh."

Lý Lỵ đang nhón chân nhìn về phía trước định trò chuyện với hai bạn nhỏ, lại phát hiện phía sau là người khác.

Nhìn người đồng chí lạ lẫm trước mắt, Lý Lỵ người đều ngẩn ra.

Không phải, hai bạn nhỏ của cô đâu?

Hai bạn nhỏ to đùng của cô đâu rồi?

“Lỵ Lỵ, chúng mình ở đây."

Giản Thư nhìn Lý Lỵ cứ nhìn quanh tìm người, vội vàng ló đầu ra từ bên cạnh tên to con phía trước để chào hỏi.

Thật không trách Lý Lỵ mắt mù không nhìn thấy hai người sống sờ sờ, chủ yếu là người đồng chí ở giữa hai người kia đúng là to con thật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.