Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 549
Cập nhật lúc: 19/04/2026 12:16
“Được rồi, cất tiền cho kỹ vào.
Chẳng phải đã hứa sẽ mời bọn chị uống hai chai nước ngọt sao?
Nếu mất tiền là không có nước ngọt để uống đâu đấy.”
Thấy Triệu Thiên Duệ cứ cầm khư khư hai tờ “Đại Đoàn Kết" (tờ 10 tệ) không buông, Giản Thư vỗ nhẹ vào đầu cậu nhóc.
“Em biết rồi ạ!”
Triệu Thiên Duệ đáp lời, sau đó chạy tót về phòng.
Tiền lì xì năm nay, cậu nhất định phải giấu thật kỹ, tuyệt đối không được để bố mẹ lừa mất.
Giấu ở đâu thì tốt nhỉ?
Triệu Thiên Duệ mải mê đi giấu “kho báu” nhỏ, còn Triệu Nguyệt Linh thì vẫn đứng yên tại chỗ.
Từ sau năm mười tuổi, bố mẹ đã không còn thu tiền của cô nữa, nên kho tiền nhỏ của cô nàng khá là rủng rỉnh.
“Đói chưa?
Bữa sáng làm xong rồi, mau đi rửa mặt mũi rồi chuẩn bị ăn cơm thôi.”
Giản Thư quay sang nhìn cô em.
“Vâng, em đi ngay đây.”
Triệu Nguyệt Linh cho tiền vào hồng bao rồi cất gọn vào hộp, sau đó buộc tóc lại rồi đi vệ sinh cá nhân.
Đến khi Giản Thư múc xong ba bát sủi cảo, bưng thức ăn nóng trong nồi ra thì Triệu Nguyệt Linh cũng dắt tay Triệu Thiên Duệ đi tới.
“Đến rồi à, mau ngồi xuống ăn đi kẻo sủi cảo nguội mất.”
Đặt hai bát sủi cảo trước mặt hai chị em:
“Cứ ăn trước đi, không đủ thì lấy thêm, trong nồi vẫn còn đấy.”
“Chị ơi, chị cũng mau ngồi xuống ăn cùng đi.”
“Được, chị tới ngay.”
Giản Thư đáp một tiếng, lại vào bếp cắt thêm ba quả trứng muối.
Cả ba ngồi vào bàn ăn, Triệu Thiên Duệ vục mặt ăn sủi cảo, hết miếng này đến miếng khác, ăn rất ngon lành.
Chợt nhớ ra điều gì, cậu nhóc ngẩng đầu ngó nghiêng xung quanh:
“Chị Thư Thư, anh Cố đâu rồi ạ?
Sao em không thấy anh Cố?”
“Sao, giờ mới phát hiện ra anh Cố của em không có ở đây à?”
Giản Thư buồn cười hỏi.
Cái thằng bé này đúng là một “mầm non cuồng tiền".
Bình thường vốn rất thích bám lấy anh Cố, mỗi lần chia tay đều lưu luyến không rời, kết quả là vừa nhìn thấy hồng bao một cái là quên sạch cả người.
“Vâng ạ!”
Triệu Thiên Duệ căn bản không hiểu được ý tứ sâu xa trong lời Giản Thư, chỉ trả lời theo đúng nghĩa đen.
Thấy vậy, Giản Thư cũng chẳng buồn trêu thêm nữa, trẻ con mà, nói bóng gió nó cũng chẳng hiểu.
“Anh Cố của em vẫn còn đang ngủ.”
“Anh Cố là đồ lợn lười, giờ này vẫn còn ngủ nướng, lêu lêu xấu hổ quá!”
Triệu Thiên Duệ cười khanh khách, đưa ngón trỏ lên quẹt quẹt vào má.
“Ai là đồ lợn lười thế nhỉ?”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
Triệu Thiên Duệ nhanh nhảu đáp:
“Anh Cố là đồ lợn lười!”
Giản Thư không nỡ nhìn, đưa tay che mặt.
Duệ Duệ à, bảo trọng nhé, chị cũng không cứu nổi em đâu.
Triệu Nguyệt Linh cũng nín nhịn, cúi đầu giả vờ tập trung ăn cơm.
“Chị ơi, sao mọi người lại...
á á——” Triệu Thiên Duệ tò mò nhìn biểu cảm của hai người, vừa định hỏi thì câu nói bị ngắt quãng, giây tiếp theo cả người cậu nhóc đã bị nhấc bổng lên không trung.
Cuộc tấn công bất ngờ khiến Triệu Thiên Duệ giật b-ắn mình, hét toáng lên.
Cùng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
“Hay lắm nhóc con, dám tranh thủ lúc anh không có ở đây để nói xấu anh hả?
Anh thấy là cái m-ông nhỏ của chú lại ngứa rồi đấy.
Nói, ai mới là đồ lợn lười!”
Cố Minh Cảnh bế bổng Triệu Thiên Duệ ra khỏi ghế, tay trái kẹp cậu nhóc vào lòng, tay phải nhắm thẳng m-ông cậu mà phát xuống.
Lực đạo được khống chế rất chuẩn, vừa đủ đau để răn đe chứ không hề gây thương tích, cũng không quá nhẹ như đang đùa giỡn.
“Á á á—— Anh Cố thả em ra!”
Cảm nhận được cơn đau từ m-ông truyền đến, Triệu Thiên Duệ vùng vẫy kịch liệt.
Nhưng cánh tay bên hông cậu tựa như gông sắt, siết c.h.ặ.t lấy cậu khiến cậu không thể nào thoát ra được.
Cố Minh Cảnh không ngừng tay:
“Muốn anh thả ra à?
Được, thế anh hỏi chú, ai mới là đồ lợn lười?”
“Anh Cố là đồ lợn lười!”
Trẻ con vốn rất bướng bỉnh, một khi đã xác định sự thật là sẽ không dễ dàng thay đổi.
“Ồ?”
Cố Minh Cảnh cười như không cười, tiếp tục tét thêm mấy cái vào m-ông cậu nhóc.
“Chát!
Chát!
Chát!”
“Oa—— Chị ơi cứu em!”
Triệu Thiên Duệ gào to lên cầu cứu.
Triệu Nguyệt Linh và Giản Thư vẫn thản nhiên ăn cơm như thể không nghe thấy gì.
Thậm chí hai người còn nghiêm túc thảo luận về bữa sáng.
“Ừm, cái này ngon thật, chị nếm thử đi.”
“Thế à?
Để chị thử xem.
Ừm, đúng là ngon thật!”
“Cái này cũng khá được đấy, Linh Linh em ăn thử xem.”
“Ngon ạ!”
Còn về phần đứa em trai đang bị ăn đòn đằng kia?
Cứ đ-ánh đi, dù sao Cố Minh Cảnh (Anh Cố) cũng biết chừng mực, chẳng qua là đang đùa giỡn với nó thôi.
Thấy viện binh mãi không tới, Triệu Thiên Duệ cuối cùng cũng phải thỏa hiệp:
“Oa—— Anh Cố không phải lợn lười, Duệ Duệ mới là lợn lười!”
Hu hu hu, Duệ Duệ nói dối rồi, Duệ Duệ không còn là bé ngoan nữa rồi.
Trong lòng cậu nhóc cảm thấy buồn bã vô cùng.
“Phải thế chứ.”
Cố Minh Cảnh lúc này mới dừng tay, đặt cậu nhóc xuống đất.
Vừa chạm chân xuống đất, Triệu Thiên Duệ đã chạy biến như bay khỏi Cố Minh Cảnh.
Cậu nhanh ch.óng chạy đến bên cạnh Giản Thư, túm c.h.ặ.t vạt áo chị, nấp sau lưng chị rồi ngẩng cổ lên mách:
“Chị Thư Thư, anh Cố bắt nạt em, chị giúp em dạy dỗ anh ấy đi.”
Tuy còn nhỏ nhưng cậu biết chị Thư Thư và anh Cố sắp kết hôn rồi.
Mặc dù không biết kết hôn nghĩa là gì, nhưng bố mẹ cậu cũng là người đã kết hôn.
Ở nhà bố phải nghe lời mẹ, vậy thì anh Cố chắc chắn cũng phải nghe lời chị Thư Thư.
“Vậy sao?
Anh ấy bắt nạt em à?
Anh ấy bắt nạt thế nào?”
Giản Thư đặt đũa xuống, cúi người trêu chọc nhóc con.
Triệu Thiên Duệ chổng m-ông lên, lấy tay vỗ vỗ, tố cáo:
“Anh ấy đ-ánh m-ông Duệ Duệ, đ-ánh năm, sáu... mười, mười một...”
Cậu nhóc xòe ngón tay ra đếm, đếm mãi mà không xong, cuối cùng mất hết kiên nhẫn:
“Ái chà, tóm lại là đ-ánh nhiều lắm, đau lắm luôn!
Chị phải trả thù cho Duệ Duệ!”
“Đ-ánh nhiều cái lắm, đau ơi là đau à?
Ôi, tội nghiệp chưa, thế em muốn chị trả thù cho em như thế nào nào?”
Giản Thư bị điệu bộ đếm số của cậu nhóc làm cho buồn cười không chịu được, đưa tay bế thốc cậu nhóc lên đặt ngồi trên đùi mình.
Triệu Thiên Duệ khua tay múa chân, hưng phấn nói:
“Đ-ánh vào m-ông anh ấy!”
Bố đã nói rồi, nếu có ai bắt nạt mình thì phải trả lại y hệt như thế.
Lấy... lấy...
đạo... (Lấy đạo của người trả lại cho người).
