Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 936
Cập nhật lúc: 19/04/2026 17:59
Mấy người nhìn thấy môi trường này, không nhịn được nhíu mày.
Lúc này trong ký túc xá cũng không có ai, nói chuyện cũng không cần cẩn thận như vậy, Mạnh Oánh nắm tay Giản Thư và Triệu Nguyệt Linh:
“Hay là hai đứa về nhà ở đi, cùng lắm thì mỗi ngày đi đường vất vả một chút, ký túc xá này nhỏ quá, cái tủ quần áo kia, nhét hai cái áo bông là chật ních rồi.
Người ở cũng đông, hai đứa chưa từng ở với người ngoài bao giờ, có ở quen được không?”
Bà lúc trẻ khổ gì chưa từng chịu?
Chút này chẳng là gì cả.
Nhưng đặt lên người hai đứa trẻ, bà liền thấy xót xa.
Nhà nếu không có điều kiện đó thì thôi, nhưng có điều kiện mà vẫn để con chịu khổ thì thật sự không chịu nổi.
Triệu Minh Trạch cũng gật đầu:
“Đúng vậy, vẫn là về nhà ở tốt hơn, thực sự không được, bố sáng đưa hai đứa đi.”
Giản Thư và Triệu Nguyệt Linh nhìn nhau, bất đắc dĩ mở miệng:
“Không cần đâu, chúng con đến là để học tập, nhà cách xa như vậy, mỗi ngày đi lại trên đường phải tốn mất một tiếng, lãng phí thời gian biết bao.
Có công sức này, con thà nằm trên giường thêm một chút còn hơn.”
Triệu Nguyệt Linh tiếp lời:
“Đúng thế, mùa đông lạnh lẽo cứ sớm hôm vất vả lạnh lắm, tuy điều kiện ký túc xá hơi kém, nhưng cũng không phải là không ở được mà.
Bố mẹ đừng lo lắng, đợi cuối tuần con và chị sẽ về.”
Thiếu niên Triệu Thiên Duệ nhìn hai chị gái của mình cũng đầy vẻ xót xa:
“Chị, hai chị chịu khổ rồi.”
“Chị khổ rồi!
Gù gù gù——” Cô bé Cố Nhất Nhất nhại lại, nói xong tự mình cũng cười khúc khích.
Giản Thư:
“…”
Triệu Nguyệt Linh:
“…”
Giản Dục Thành lúc này mở miệng:
“Thủ tục làm cả rồi, thì cứ ở trước đã.”
Giản Thư vui vẻ, vừa định phụ họa bố mình.
Giây tiếp theo Giản Dục Thành lại nói tiếp:
“Quay về bố bảo người để ý xem gần đây có bán nhà không, nếu có thì mua lại, đến lúc đó lại bảo hai đứa chuyển ra cũng được.”
Giản Thư nụ cười lập tức dừng lại, oán trách nhìn ông một cái, vừa định khen bố, thì đã lộ nguyên hình rồi.
“Bố——”
Giản Dục Thành xoa xoa đầu cô:
“Nghe lời, dù con không muốn chuyển ra, thỉnh thoảng đến ở một chút cũng được, nhà mua rồi cũng không lỗ.”
Ài, đây là nhà gần Đại học Bắc Kinh đấy!
Nhà học khu trong nhà học khu đỉnh cấp, chẳng những không lỗ mà là lãi đậm đấy có hiểu không?
Nhưng mà, bây giờ có người sẵn sàng bán nhà không?
Nghe thắc mắc của con gái, Giản Dục Thành bình đạm giải thích:
“Có thì tốt nhất, không có chúng ta cũng không lỗ.”
“Ý này hay, quay về chúng ta đều chú ý một chút, có nhà phù hợp thì mua lại.”
Triệu Minh Trạch và Mạnh Oánh cũng thi nhau tán đồng.
Việc mua nhà cứ thế tạm thời chốt lại.
Việc dọn dẹp ký túc xá còn phải tiếp tục.
Họ đến sớm nhất, giường ngủ cũng chưa viết tên, đến sớm lựa chọn cũng nhiều hơn.
Nhóm người mang sáu cái giường ngủ so sánh một lượt, cuối cùng Giản Thư chốt lại cái giường tầng đơn lẻ bên phải.
Triệu Nguyệt Linh hơi sợ rơi xuống, chọn giường dưới, Giản Thư thì sao cũng được, giường tầng gì đó kiếp trước sớm đã quen rồi, bèn chọn giường trên.
Hơn nữa giường trên tuy hơi phiền phức một chút, nhưng cũng có ưu điểm, đó là sạch sẽ.
Không có ai giẫm chân bẩn lên giường mình.
Sau khi xác định giường ngủ, bà Mạnh Oánh liền chỉ đạo hai vị nam đồng chí người xách nước thì xách nước, người lau giường thì lau giường.
Sau khi lau hai cái giường sạch bong, nhìn bức tường rơi bụi, bà nhíu nhíu mày.
“Quay về phải lấy ít báo cũ dán lên tường, nếu không quét dọn sạch thế nào cũng vô ích, chẳng bao lâu là rơi đầy bụi lên giường thôi.”
“Lúc mới lên con hình như thấy dưới chỗ quản lý ký túc xá có báo cũ, con xuống xin ít về đây!”
Triệu Thiên Duệ giơ tay, sau đó không đợi trả lời, liền nhanh ch.óng chạy ra ngoài.
Chẳng bao lâu, cậu lại cộc cộc cộc chạy về:
“Mẹ, cho mẹ báo này!”
Trong tay ôm một xấp báo cũ dày cộm, dán tường là hoàn toàn đủ dùng rồi.
“Thằng nhóc này, dẫn con đến còn có chút tác dụng đấy!”
Triệu Minh Trạch dùng sức vò vò đầu con trai út, cười nói.
Triệu Thiên Duệ đắc ý cười:
“Đó là!”
Cái bộ dạng kiêu ngạo này, khá giống hồi còn nhỏ.
Ngoài báo ra, Triệu Thiên Duệ còn xin được ít hồ dán, hai người đàn ông to con mỗi người phụ trách nửa mặt tường, rất nhanh liền dán xong.
Giản Thư hai chị em mở hành lý mang đến, rải đệm xuống dưới, lại trải ga giường hoa nhí, l.ồ.ng chăn bông.
Kích thước đệm chăn ga giường mang đến trường lần này đều là đặt làm riêng, kích thước vừa khít, trải lên đúng là vừa vặn.
Lúc trải giường bà Mạnh Oánh đang giúp họ sắp xếp hành lý, quần áo cho vào tủ, đồ dùng vệ sinh để trên bàn ở cửa, đồ lặt vặt thì để trên bàn dài trước, đợi hai chị em bận xong thì từ từ dọn dẹp sau.
Giản Dục Thành và Triệu Minh Trạch dán tường xong cũng không rảnh rỗi, cầm dụng cụ liền lắp rèm giường cho hai cái giường, thế này rèm kéo lên, lập tức thành một không gian cá nhân độc lập.
Cũng không cần lo chuyện thay quần áo các thứ đều bị người khác nhìn thấy.
“Tủ hơi nhỏ, quần áo hai đứa vẫn cứ mang vài bộ thay đổi là được, còn lại cuối tuần về lấy, nếu không chẳng còn chỗ để đồ khác.”
Bà Mạnh Oánh vỗ vỗ tay, mở miệng:
“Tủ này quay về còn phải mua cái khóa, ngày thường khóa lại mọi người đều yên tâm.”
Dù sao nếu mất đồ, trong lòng chắc chắn có khúc mắc, không có lợi cho sự hài hòa trong ký túc xá.
Cách tốt nhất chính là ngay từ đầu đã triệt tiêu mọi sự nghi kỵ.
“Ừm, quay về liền mua.”
Giản Thư cũng không định mang bao nhiêu đồ đến trường.
Dù sao mỗi cuối tuần được nghỉ cô liền về rồi, tổng cộng chỉ ở có năm ngày, thực sự không cần mang vác cồng kềnh, có nhu cầu về lấy là được.
Dọn dẹp gần xong, lúc này Triệu Thiên Duệ đang dẫn cháu ngoại gái đi dạo bên ngoài cũng nắm tay đứa trẻ bước vào.
“Chị, ký túc xá của hai chị không có nhà vệ sinh, con vừa ra ngoài nhìn xem, nhà vệ sinh xa hai chị lắm, ở tận cuối kia kìa, tối đi vệ sinh còn phải đi xuyên qua cả hành lang, phiền thật.”
Giản Thư gõ gõ đầu cậu:
“Ngốc!
Nhà vệ sinh xa chẳng phải chuyện tốt à?
Nếu ở gần, cửa mở ra là ngửi thấy mùi hôi thối, thế chẳng phải là hun ch-ết người sao?”
Còn chuyện đi bộ xa các thứ, trong sự so sánh này, cũng hoàn toàn không phải là việc lớn gì.
Triệu Thiên Duệ nghĩ lại, cũng đúng nhỉ.
