Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 956
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:11
“Dạ vâng ạ!”
Thiết Đản vui vẻ đáp lời một tiếng, sau đó cầm đồ đi về nhà.
Chẳng bao lâu sau, cậu bé lại mang cái bát không đã rửa sạch trả lại, rồi dắt Cố Nhất Nhất đi chơi.
“Hôm nay chị Tú Phương bảo Thiết Đản mang sang một con gà với hơn mười quả trứng, xem chừng bây giờ mua bán đồ đạc thực sự là thuận tiện hơn trước nhiều rồi.”
Lúc ăn cơm Giản Thư nói.
“Ừm, chắc là mua ở trong thôn thôi, phía bên kia người lén nuôi gà không ít đâu, cũng không còn quý giá như trước nữa, trong khu nhà thuộc quân đội thỉnh thoảng lại có nhà hầm gà ăn ấy mà.”
Giản Thư gật đầu:
“Lát nữa em cũng đi xem sao, mua một ít về.”
Về mặt công khai thì cũng phải có cái gì đó che mắt, chứ không thể nào không ra ngoài mua rau mà trong nhà lúc nào thịt thà cũng đầy đủ được.
“Ừm, tiền để trong hộp ấy, em tự lấy đi.”
Trong khoảng thời gian Giản Thư vắng nhà, đây là lần đầu tiên tiền lương của Cố Minh Cảnh không được giao nộp mà giữ toàn bộ trong tay.
Tuy nhiên anh cũng chẳng có việc gì cần dùng đến tiền, ngoại trừ thỉnh thoảng cho mấy đồng đội mượn một ít để giải quyết việc gấp, còn lại phần lớn đều được để dành.
Đúng vậy đấy, Giản Thư vừa mới về một cái là anh liền chủ động giao nộp ngay.
“Ý thức của đồng chí Cố Minh Cảnh rất tốt nha!”
Giản Thư hết lời khen ngợi:
“Cứ tiếp tục phát huy nhé!”
Cố Minh Cảnh lắc đầu cười khổ.
Buổi trưa nghỉ ngơi một lát xong, Cố Minh Cảnh đi làm, còn Giản Thư thì dắt con gái ra ngoài đặt sữa bò.
Trước đây bé con Cố Nhất Nhất đa số là uống sữa bột, lên đến Kinh đô thì trong khu đại viện có chỗ đặt sữa bò, những nhà xung quanh có con nhỏ cơ bản đều đặt cả.
Giản Thư lo lắng con mình không có sẽ cảm thấy tủi thân nên cũng đặt cho bé.
Dù sao giá cả cũng không đắt, uống sữa bò cũng tốt cho sức khỏe.
Rất nhanh đã đến trạm sữa, Giản Thư trực tiếp đặt mỗi ngày ba chai sữa, mỗi người trong gia đình ba người một chai, không bỏ sót ai.
Buổi tối, sau khi hai vợ chồng xong việc liền nằm trên giường trò chuyện.
“Ở trường học có quen không em?
Bạn cùng phòng và bạn cùng lớp thế nào?
Có dễ gần không?”
Cố Minh Cảnh ôm lấy vợ quan tâm hỏi.
Giản Thư uể oải tựa vào lòng anh, trán lấm tấm mồ hôi:
“Vẫn tốt anh ạ, vận may của em tốt nên gặp được bạn cùng phòng dù không cùng chuyên ngành nhưng đều là những người rất biết điều, cư xử có chừng mực nên chung sống cũng nhẹ nhàng.”
Cô thực sự cảm thấy may mắn vì điều này, chẳng nói đâu xa, ngay như cái phòng ký túc xá nữ khác trong lớp cô thôi đã chẳng yên ổn chút nào.
Mặc dù không có mâu thuẫn gì lớn nhưng những xích mích nhỏ và những lời cãi vã thì không bao giờ dứt, thường xuyên vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà cãi nhau, chia bè kết phái.
Nói chung là khá mệt mỏi.
“Thế thì cũng tốt, nếu ở ký túc xá không vui thì cứ dọn ra ngoài ở, mua một căn nhà gần trường ấy, nhà mình cũng mua nổi mà.”
Cố Minh Cảnh nói.
Giản Thư cười:
“Anh nói chuyện sao mà giống hệt cha vậy?
Nhưng dọn ra ngoài thì thôi đi, mỗi ngày từ thư viện ra đều muộn lắm rồi, ở ký túc xá vẫn thuận tiện hơn.”
Vả lại cô cũng khá luyến tiếc các bạn cùng phòng, cuộc sống đại học nếu thiếu đi trải nghiệm ở nội trú thì luôn cảm thấy có chút không trọn vẹn.
Thấy cô thích như vậy nên Cố Minh Cảnh không nói gì thêm nữa, lặng lẽ ôm lấy cô, tận hưởng khoảng thời gian riêng tư của hai người.
Vào ngày Ngô Tú Phương được nghỉ, chưa đợi Giản Thư đi tìm chị thì chị đã tự mình xách túi lớn túi nhỏ đến tận cửa rồi.
“Chị dâu, chị làm gì vậy?
Mấy hôm trước Thiết Đản mới mang gà với trứng sang rồi mà, sao chị lại xách thêm nhiều đồ thế này?”
Ngô Tú Phương cười hì hì mở lời:
“Em đừng có từ chối, mấy thứ này đều là do nhà mẹ đẻ chị gửi lên mấy hôm trước đấy, lần này cũng nhờ có em hỗ trợ một tay mà đứa cháu bên nhà mẹ đẻ chị mới đỗ được đại học chuyên khoa.
Ở nông thôn cũng chẳng có món gì ngon, đồ đắt tiền quá thì chắc chắn em không lấy rồi nên họ mới chuẩn bị ít đặc sản quê.
Em cứ ăn thử đi, nếu thấy ngon thì chị lại bảo họ gửi lên, mấy thứ này ở quê chị không đáng tiền đâu, chủ yếu là tấm lòng thôi.”
“Thế thì khách khí quá rồi.”
Đồ đã gửi đến tận nơi rồi, Giản Thư chẳng lẽ còn trả lại được sao?
Chỉ đành nhận lấy.
Ngô Tú Phương cười hì hì gạt chuyện đó sang một bên:
“Mau lên, kể cho chị nghe xem Đại học Kinh đô trông như thế nào?
Trời ạ, không ngờ chị lại còn được quen biết cả một sinh viên Đại học Kinh đô nữa cơ đấy.”
Mặc dù bản thân chị không được học hành nhiều nhưng đứa cháu bên nhà cũng vừa tham gia kỳ thi đại học nên chị cũng ít nhiều biết được đôi chút.
Đối với vị thế của Đại học Kinh đô, chị cũng đã có sự hiểu biết nhất định.
Giản Thư mỉm cười rót cho chị một ly trà:
“Chị dâu cứ nói vậy, chị cứ chịu khó bồi dưỡng các cháu, đợi sau này Thiết Đản với Á Tuyết chúng nó thành tài thì cũng thi đỗ một trường đại học cho chị xem, đến lúc đó cả nhà đều là sinh viên đại học nhé.”
“Ha ha— mượn lời chúc của em nhé, sau này chị nhất định sẽ bắt chúng nó noi gương học tập em thật tốt.”
Ngô Tú Phương cười nói.
Trước đây là không có cơ hội, bây giờ có cơ hội rồi, cho dù có phải cầm gậy đuổi thì chị cũng phải bắt chúng nó học cho đàng hoàng.
Biết đâu chừng lại thực sự nuôi dưỡng được một sinh viên đại học thì sao?
Giản Thư nói:
“Đúng là phải bỏ thêm chút tâm tư vào đấy chị ạ, bây giờ không giống như trước nữa, kỳ thi đại học đã được khôi phục rồi, sau này bằng cấp chắc chắn sẽ ngày càng quan trọng hơn.
Như trước đây, có một tấm bằng cấp hai là đã rất tốt rồi nhưng sau này thì chưa chắc đâu.
Đừng nói là cấp hai, ngay cả cấp ba cũng chưa chắc đã có ưu thế gì.”
“Nếu có thể thì tốt nhất vẫn nên để các cháu học đại học, không đỗ đại học thì cao đẳng cũng được.
Nói tóm lại là đi được xa bao nhiêu thì cứ đi bấy nhiêu, đừng lãng phí cơ hội để sau này lại hối hận.”
Ngô Tú Phương nghe rất nghiêm túc:
“Em Thư có kiến thức rộng, nói chắc chắn là không sai rồi.
Em yên tâm, sau này chị nhất định sẽ đốc thúc chúng nó học hành t.ử tế.
Gia đình có điều kiện cho chúng nó đi học là tốt hơn hồi chị còn nhỏ nhiều rồi, nếu đứa nào còn dám không chăm chỉ học hành thì chị sẽ đ-ánh gãy chân nó!”
“Cũng không đến mức đó đâu chị, để các cháu học hành là chuyện tốt nhưng cũng phải chú ý chừng mực một chút, cứ ép buộc quá mức thì khéo lại phản tác dụng đấy ạ.”
Giản Thư vội vàng mở lời.
Cô thực sự sợ chỉ vì mấy lời của mình mà có đứa trẻ nào bị đ-ánh gãy chân thật.
“Ừm, chị biết rồi, nếu chúng nó không thích học cũng được nhưng tiền tiêu vặt thì đừng có mơ, cứ để chúng nó không ch-ết đói là được.”
Giản Thư:
“...”
Lảng tránh chủ đề đó đi, Giản Thư tiếp tục kể cho chị nghe về những chuyện thú vị ở trường học.
Ngô Tú Phương nghe mà trên mặt đầy vẻ khao khát và mong chờ.
Ngôi trường đại học mà chị không bao giờ có thể bước vào đó, dường như cũng đã được chị cảm nhận theo một cách khác.
“Được đi học đại học đúng là tốt thật đấy, không phải đóng học phí mà nhà nước còn phát tiền cho nữa, quay về chị nhất định phải bắt Thiết Đản chúng nó học hành cho giỏi, chuyện tốt như vậy thì tìm ở đâu ra được nữa chứ?”
Giản Thư nhớ rằng vài năm nữa thôi là học đại học sẽ bắt đầu phải đóng học phí rồi nhưng bắt đầu từ năm nào thì cô không nhớ rõ lắm, có lẽ khi Thiết Đản vào đại học thì chế độ đãi ngộ cho sinh viên đã không còn tốt như bây giờ nữa.
