Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 976

Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:16

Cao Vi gật đầu, “Đợi quay về tôi chạy một chuyến xuống nông thôn, đặt thêm ít rau với các bác ấy.”

Trước đó gan của anh vẫn quá nhỏ, không ngờ người nguyện ý bỏ tiền mua món kho lại nhiều đến thế.

Giản Thư nhắc nhở một câu, “Tốt nhất chọn vài người ở nông thôn hợp tác lâu dài, nhìn thế này ngày hôm nay thì việc làm ăn sau này chắc chắn không tệ, nguyên liệu hàng ngày tiêu thụ cũng nhiều, cứ mua lẻ mãi cũng không phải là cách.”

“Lời Giản Thư nhắc rất có lý.”

Lý Ngọc Anh lập tức tỉnh ngộ, “A Vi, quay đầu cuối tuần bọn mình đi bàn bạc đàng hoàng với các bác nông thôn, sau này gà vịt thịt nhà các bác ấy bọn mình bao hết, giá cả có thể cao hơn một chút cũng được, thế cũng không lo các bác ấy bán đồ cho người khác.”

Bây giờ người xuống nông thôn thu mua rau ngày càng nhiều, nếu không đưa giá cao hơn, khó mà đảm bảo không bị người khác thu mất.

Nếu không mua được thịt, lỡ mất một ngày, bọn họ liền ít kiếm được tiền của một ngày!

Cao Vi trầm tư, “Bây giờ nông thôn đều mở cửa rồi, nuôi nhiều gà vịt cũng không ai quản.

Bọn mình mở tiệm món kho không thể thiếu các loại thịt, quay đầu bàn bạc với họ xem họ có nguyện ý nuôi nhiều gà vịt hơn không, thế bọn mình cũng tiện.”

Giản Thư thấy hai vợ chồng tư duy linh hoạt, cũng không nói thêm gì nữa.

Nói cho cùng đây là tiệm của bọn họ, cô lúc bắt đầu gợi ý một chút không thành vấn đề, phát triển thế nào cuối cùng vẫn phải xem bản thân bọn họ.

Buổi chiều vẫn phải đi học, cả đám người cũng không ở lại lâu, vội vàng tạm biệt rồi rời đi.

Cao Vi đưa hai hộp cơm món kho đặc biệt giữ lại cho Lý Ngọc Anh, bảo là để mọi người bồi bổ thêm.

Mọi người cũng không khách khí, giờ đi xuống nhà ăn cũng không còn món gì ngon, tùy tiện mua chút cơm rau, ăn kèm với món kho xong một bữa.

Ngày hôm sau Cao Vi lại dậy từ sớm bận rộn, còn chưa đến giờ mở quầy, những hàng xóm hôm qua mua món kho về ăn kèm lại lần lượt tới cửa.

Trong lúc chờ đợi, các cụ ông cụ bà cũng không quên trò chuyện.

“Ông Lý cũng tới mua món kho à?”

“Chẳng phải sao, hôm qua nhà ông Triệu mua món kho, ăn cơm xong liền đi khắp nơi khoe khoang, làm cháu trai tôi thèm chảy nước miếng, cứ lăn lộn đòi ăn, thế là sáng sớm đã ầm ĩ đòi tới mua.”

“Ông còn không nói, tiểu Cao làm món kho mùi vị thật sự ngon, nhà chúng ta tự làm căn bản không ra được vị này.”

“Tiểu Cao người cũng tốt bụng, trọng lượng đều cho đủ đầy, cuối cùng còn múc cho hai muỗng nước sốt kho, buổi trưa ăn món kho, buổi tối lại dùng nước sốt thừa nấu bát mì, vị ngon cực kỳ!”

Nghe xong sự mô tả của mấy người, một số người vốn không định mua, chỉ tới góp vui liền động lòng.

Thật sự ngon đến thế sao?

Hay là mua chút nếm thử?

Cứ như vậy, khách hàng kéo tới ngày càng nhiều.

Cũng may Cao Vi cũng là người có gan, hôm qua thấy không ít người không mua được, hôm nay nguyên liệu chuẩn bị nhiều hơn hôm qua gấp mấy lần.

Nếu bán không hết, số còn lại cũng có thể chia cho các chị em trong ký túc xá của Ngọc Anh, không lãng phí.

“Tiểu Cao à, hay là cháu trực tiếp bày quầy trước cửa nhà đi.

Hôm qua bác đến muộn, kết quả cháu ra ngoài bày quầy rồi, thế là không mua được.

Gần đây bà con hàng xóm chúng ta không ít người đều có công việc, cũng không phải ai cũng như mấy ông lão chúng ta nhàn rỗi thế này, giờ này người có thời gian cũng không nhiều.”

Một bác già hơn sáu mươi tuổi mua xong đồ không rời đi ngay, đưa ra một ý kiến.

Một bà cụ bên cạnh không đồng ý, “Gần đây chúng ta mới được mấy người chứ, thực sự bày quầy trước cửa nhà, mỗi ngày có thể có bao nhiêu việc làm ăn?

Tiểu Cao cháu đừng nghe ông ấy, bày quầy này vẫn phải tìm chỗ người đông.”

Món kho có ngon đến đâu, cũng không thể ngày nào cũng ăn được, cứ dựa vào hàng xóm xung quanh, việc làm ăn này không làm nổi đâu.

Bác già lông mày dựng đứng, “Tôi không phải ý đó, bày quầy tất nhiên là phải tìm chỗ tốt, nhưng trước cửa nhà cũng có thể dựng cái quầy chứ, thế cũng có thể kiếm thêm một khoản tiền.”

Cao Vi vội vàng giảng hòa, “Cháu biết bác đều là vì nghĩ cho cháu, nhưng hoàn cảnh nhà cháu bác cũng biết rồi, vợ cháu đi học, cuối tuần mới về.

Cháu phải ra ngoài bày quầy, quầy ở nhà cũng không có ai trông nom ạ.”

“Nhà cháu không phải còn hai đứa nhỏ sao?

Tuy tuổi không lớn, nhưng trông cái quầy thì không thành vấn đề.

Đừng coi thường người ta, trẻ con làm được việc lắm đấy.”

Cao Vi sững sờ, nói thật, anh thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Ngẫm kỹ lại hình như cũng không phải không được, hai đứa trẻ năm nay sáu tuổi, đều hiểu chuyện lắm, trước kia lúc còn ở nông thôn, không ít lần giúp làm việc.

So với một số việc vặt ở nhà, bán món kho gì đó nhàn hơn nhiều.

Anh chuẩn bị sẵn từ trước, bọn chúng chỉ cần làm theo yêu cầu cân đo đong đếm rồi bán đi là được.

Nhìn cân bọn chúng biết, tính tiền Ngọc Anh cũng dạy qua rồi, hình như vấn đề thật sự không lớn.

Đặc biệt là vì một số chuyện lúc trước ở quê cũ, hai đứa trẻ trở nên cô độc không ít, tới Bắc Kinh đều là cả ngày nhốt mình trong nhà, không chịu ra ngoài chơi với đám trẻ khác, cũng không thích giao tiếp với người ngoài.

Mượn việc trông quầy này cho bọn chúng ra ngoài tiếp xúc với hàng xóm xung quanh cũng không phải là chuyện xấu, biết đâu còn có thể gặp được hai người bạn tốt đấy.

Đợi tình trạng bọn chúng khá hơn một chút, có thể gửi đi trường học.

Trong đầu Cao Vi thoáng cái hiện ra bao nhiêu ý nghĩ.

Tuy nhiên không thể hấp tấp đồng ý, quay đầu anh bàn bạc với Ngọc Anh thử xem.

“Bác, việc bác nói cháu nhất định cân nhắc kỹ lưỡng, cảm ơn bác nhiều.”

Nói xong Cao Vi lại gắp cho bác già mấy miếng đậu khô vào hộp cơm.

Việc ở nhà chuẩn bị gần xong, để cơm cho hai đứa trẻ, Cao Vi lại đẩy xe tiến về phía Đại học Bắc Kinh.

Lý Ngọc Anh dẫn các chị em tốt trong ký túc xá đến giúp đúng giờ.

Hôm nay đồ chuẩn bị đầy đủ, liền không tiếp tục chiêu hạn chế mua nữa.

Mà có sự tuyên truyền của ngày hôm qua, hôm nay cũng nhiều thêm không ít khách quen.

Sinh viên mà, bạn cùng phòng bạn học quen biết bao nhiêu người, ăn được đồ ngon rồi, chả phải là phải tuyên truyền quảng cáo sao?

Mà những người chơi được với nhau, trình độ tiêu dùng cũng tương đương nhau, thế là không ít người mua rồi đều gọi bạn rủ bè, một kéo hai, hai kéo ba, thế là mới bày quầy thôi, quầy hàng nhỏ liền bị bao vây c.h.ặ.t chẽ.

Thu hút sự chú ý của không ít người chưa từng ăn qua.

Người nước mình đều có tâm lý bầy đàn, nhiều người mua thế này, chắc chắn là ngon!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.