Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 12: Đến Thôn Thạch Mã Đầu, Chàng Trai Quê Đỏ Mặt
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:40
Chỉ có thể tùy đại chúng cùng nhau gặm bánh rán lạnh ngắt.
Một đường xóc nảy, cuối cùng cũng xuống tàu hỏa vào chạng vạng ngày thứ ba.
Người nhà họ Hoắc vừa ra khỏi ga tàu hỏa, liền thấy ở cửa có rất nhiều người đứng đón.
Tô Miêu Miêu liếc mắt một cái liền nhìn thấy một người thanh niên trẻ tuổi da ngăm đen, gò má nhô cao, dáng người gầy ốm đang giơ một cái bảng.
Trên đó xiêu xiêu vẹo vẹo viết tên Hoắc Kiến Quốc.
“Ba, kia hình như là người tới đón chúng ta.” Hoắc Văn Bác cũng thấy được.
Hoắc Kiến Quốc ngay sau đó dẫn cả nhà đi về phía cậu thanh niên kia.
“Chào cậu, xin hỏi là người của thôn Thạch Mã Đầu tới đón người sao?” Hoắc Kiến Quốc dò hỏi.
“Đúng đúng đúng, tôi chính là người thôn Thạch Mã Đầu, các vị là người nhà họ Hoắc phải không?” Cậu thanh niên liên tục gật đầu.
“Đúng vậy.” Hoắc Kiến Quốc đáp lời.
“Các vị cuối cùng cũng tới, tôi chờ đã nửa ngày, còn tưởng các vị hôm nay không tới được. Mau đi thôi, bằng không trước khi trời tối chúng ta không về kịp thôn đâu.” Cậu thanh niên vội vàng tiếp đón.
Ánh mắt không cẩn thận rơi xuống trên người Tô Miêu Miêu, đồng t.ử tức khắc chấn động, theo sau gương mặt ngăm đen tức khắc phiếm ra một trận đỏ ửng, cũng nhanh ch.óng lan tràn tới sau tai.
Bộ dáng đen thấu hồng kia, làm cậu ta trông như một quả mận đen chín.
Hoắc Văn Bác chú ý tới ánh mắt cậu ta, theo bản năng chắn trước mặt Tô Miêu Miêu.
Anh biết em gái mình lớn lên xinh đẹp, đặt ở Kinh Thị, tự nhiên là không ai dám động đến người nhà họ Hoắc bọn họ.
Nhưng hôm nay tới nông thôn, vậy phải canh phòng nghiêm ngặt.
“Vậy…… Cái kia…… Chúng ta đi ra ngoài trước đi……” Cậu thanh niên đại khái cũng phát hiện phản ứng của mình có điểm quá thất lễ, lập tức thu hồi ánh mắt, lắp bắp đi trước dẫn đường.
Cũng may bên phía bác cả Hoắc cũng tìm được người tới đón bọn họ.
Hai nhà liền chia tay tại đây.
Cậu thanh niên tới đón người nhà họ Hoắc tên là Sơn Nha Tử, là dân bản xứ sinh trưởng ở thôn Thạch Mã Đầu.
Trên quảng trường bên ngoài ga tàu hỏa có buộc một chiếc xe lừa, Sơn Nha T.ử từ trong sự quẫn bách lúc nãy hồi phục tinh thần lại, liền có vẻ phi thường nhiệt tình, giúp đỡ người nhà họ Hoắc lên xe lừa, sau đó đ.á.n.h xe về thôn.
Trên đường đi cậu giới thiệu sơ qua tình hình thôn Thạch Mã Đầu cho người nhà họ Hoắc.
“Thôn chúng tôi thuộc đại đội An Dương, đại đội có tổng cộng 12 cái thôn giống như thôn chúng tôi.”
“Hiện giờ đang là lúc thu hoạch vụ thu bận rộn nhất, các vị tới lúc này coi như gặp đúng lúc, muộn mấy ngày nữa thu hoạch vụ thu qua đi, công điểm liền càng khó kiếm, đến lúc đó không được chia lương thực, mùa đông có thể sẽ phải chịu đói.”
“Các vị cũng không cần lo lắng, người trong thôn chúng tôi đều khá tốt, mấy năm nay cũng tiếp nhận không ít người xuống dưới cải tạo giống các vị, chỉ cần các vị nghiêm túc cải tạo, người trong thôn đều vui vẻ tiếp nhận.”
“……”
Sơn Nha T.ử là người nói nhiều, dọc theo đường đi cơ hồ đem tình hình thôn Thạch Mã Đầu giải thích một lần cho người nhà họ Hoắc.
Nhưng Hoắc Kiến Quốc bọn họ càng nghe mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Không xem cái khác, vừa thấy bản thân Sơn Nha T.ử liền biết, tình hình trong thôn khẳng định không tốt.
Phỏng chừng ngay cả ấm no cơ bản đều giải quyết không được, bằng không một thanh niên trai tráng sao có thể gầy thành như vậy.
Đàn ông bọn họ thì không sao, nhưng trong nhà còn có hai người già.
Vợ ông cũng là tiểu thư khuê các, mặc kệ là ở nhà mẹ đẻ hay là ở nhà chồng, trước nay cũng chưa từng phải làm việc nặng.
