Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 125: Ký Kết Hợp Đồng, Mở Đường Làm Giàu Cho Thôn Thạch Mã Đầu

Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:57

Bằng không đã sớm bị người ta thâu tóm trong quá trình phát triển rồi.

“Tô đồng chí, trong tay cô thật sự có nhiều phương t.h.u.ố.c như vậy sao?” Ông chủ Đồng Nhân Đường có chút nghi ngờ nhìn Tô Miêu Miêu.

Bọn họ ban đầu đến đây là vì phương t.h.u.ố.c t.h.u.ố.c mỡ mà Tô Miêu Miêu bán cho Bách Hợp Đường.

Rốt cuộc phương t.h.u.ố.c tổ truyền cũng không phải hàng bán sỉ, thông thường một hệ phái cũng chỉ có một hai bài t.h.u.ố.c bí truyền.

Gia tộc bọn họ cũng đều có phương t.h.u.ố.c tổ truyền, cơ bản đều phải dựa vào mấy đời người nghiên cứu, sửa chữa, chỉnh hợp mới có thể xác định cuối cùng.

Nếu thật sự dễ dàng như vậy, thì đầy đường đều là tay nghề tổ truyền rồi.

Nhưng thần sắc trên mặt Tô Miêu Miêu lại quá mức thản nhiên, thản nhiên đến mức giống như nắm giữ mọi chuyện trong lòng bàn tay.

Ông chủ Đồng Nhân Đường đã gặp qua bao nhiêu người, đây là lần đầu tiên nhìn thấy thần sắc như vậy trên mặt một tiểu nha đầu.

“Các d.ư.ợ.c đường của mấy ông đều thiếu thảo d.ư.ợ.c phải không?” Tô Miêu Miêu lại đột nhiên chuyển đề tài.

Mấy ông chủ d.ư.ợ.c đường tuy rằng có chút không theo kịp tiết tấu của Tô Miêu Miêu, nhưng vẫn gật đầu.

“Mỗi nhà chúng tôi đều có vài nhà cung ứng cố định, nhưng d.ư.ợ.c liệu là hàng hao tổn, hơn nữa phẩm chất là quan trọng nhất. Nói cách khác, d.ư.ợ.c đường chúng tôi xác thật thiếu d.ư.ợ.c liệu, nhưng cái thiếu là d.ư.ợ.c liệu có phẩm chất tốt.” Ông chủ Đồng Nhân Đường nói rất thẳng thắn.

Tô Miêu Miêu gật đầu, lại hỏi: “Các ông hẳn là biết quy tắc bán phương t.h.u.ố.c của tôi chứ?”

“Biết, chính là trên bao bì d.ư.ợ.c phẩm phải đề tên cô, sau đó còn phải ghi rõ sản xuất tại thôn Thạch Mã Đầu, Mặc Thị.” Ông chủ Đồng Nhân Đường lên tiếng.

“Không sai. Nhưng hiện tại tôi còn thêm một điều kiện nữa.” Tô Miêu Miêu cao giọng.

“Điều kiện gì?” Các ông chủ cùng truy vấn.

“Tôi muốn các ông ký với tôi một bản hợp đồng tiêu thụ d.ư.ợ.c liệu, nói rõ rằng sau này d.ư.ợ.c liệu do thôn chúng tôi sản xuất, chỉ cần chất lượng không có vấn đề, các ông đều bắt buộc phải thu mua với giá cao nhất thị trường.” Tô Miêu Miêu nói rõ từng chữ.

Mấy ông chủ tiệm t.h.u.ố.c nhìn nhau, gần như không do dự bao lâu liền gật đầu đồng ý.

“Chỉ cần chất lượng d.ư.ợ.c phẩm không thành vấn đề, bên chúng tôi sẽ thu mua toàn bộ.”

Rốt cuộc d.ư.ợ.c liệu tốt trên thị trường đều là hàng hiếm có khó tìm.

“Các ông phải nghĩ cho kỹ, d.ư.ợ.c liệu tôi đưa tới sau này không chỉ có một chút đâu.” Tô Miêu Miêu vẫn nhắc nhở bọn họ một câu.

Ông chủ Đồng Nhân Đường nhìn phản ứng này của Tô Miêu Miêu, đột nhiên nghĩ tới điều gì.

“Tô đồng chí đây là định nuôi trồng d.ư.ợ.c liệu quy mô lớn sao?”

Nếu không thì sao có thể nói ra những lời như vậy.

“Đúng vậy, tôi định nuôi trồng d.ư.ợ.c liệu quy mô lớn, nhưng các ông yên tâm, tuy là nhân công nuôi trồng, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không giở trò gian dối.” Tô Miêu Miêu khẳng định.

Dược liệu hoang dã căn bản không thể cung ứng lâu dài, ngay từ lúc cô nói với Vương Hoành Kiệt muốn dẫn dân làng đi đào d.ư.ợ.c liệu, cô đã tính đến chuyện trồng trọt quy mô lớn.

Đây mới là vòng tuần hoàn hiệu quả, bằng không chờ d.ư.ợ.c liệu trên núi bị đào hết, thôn Thạch Mã Đầu lại sẽ quay về tình trạng ăn không đủ no mặc không đủ ấm như trước kia.

“Nhưng nuôi trồng d.ư.ợ.c liệu quy mô lớn là việc đòi hỏi kỹ thuật, cô có thể làm được không?” Ông chủ Đồng Nhân Đường có chút nghi ngờ.

“Những việc đó không cần các ông lo lắng, ông chỉ cần trả lời tôi, d.ư.ợ.c liệu chúng tôi sản xuất ra các ông có phải đều sẽ thu mua hết không?” Tô Miêu Miêu trầm giọng hỏi.

Thần sắc trên mặt ông chủ Đồng Nhân Đường cũng trở nên nghiêm túc.

“Tô đồng chí, lúc trước tôi không nghĩ tới cô muốn trồng trọt quy mô lớn, cho nên đồng ý có phần qua loa. Nhưng nhà chúng tôi cũng có chút quan hệ, chỉ cần d.ư.ợ.c liệu của cô có phẩm chất tốt, số d.ư.ợ.c liệu nhà chúng tôi không nuốt trôi hết, tôi có thể liên hệ người mua khác cho cô.”

“Chúng tôi cũng vậy!” Mấy ông chủ d.ư.ợ.c đường khác cũng liên tục lên tiếng.

“Được, nếu đã như thế, vậy các ông theo tôi về nhà lấy phương t.h.u.ố.c đi.” Tô Miêu Miêu thấy bọn họ đồng ý sảng khoái như vậy, cũng không chần chừ nữa, đứng dậy chuẩn bị về nhà.

“Tô đồng chí, trong tay cô thật sự có phương t.h.u.ố.c chúng tôi c.ầ.n s.ao?” Mãi đến lúc này, ông chủ Đồng Nhân Đường vẫn còn chút không dám tin.

Đây không phải là một phương t.h.u.ố.c, mà là bốn năm cái phương t.h.u.ố.c lận đó.

Hơn nữa xem dáng vẻ Tô Miêu Miêu nói chuyện với bọn họ lúc trước, phương t.h.u.ố.c cô muốn đưa cho bọn họ dường như còn trùng khớp với hướng chuyên môn của từng d.ư.ợ.c đường.

Chẳng lẽ cô ấy tự tin rằng phương t.h.u.ố.c mình lấy ra có thể so sánh được với sự tích lũy mấy đời của bọn họ?

“Có hay không các ông đi theo tôi xem chẳng phải sẽ biết sao, huống chi các ông nhiều người như vậy, còn sợ một cô gái nhỏ như tôi?” Tô Miêu Miêu cười nói.

“Cái đó thì không phải.” Ông chủ Đồng Nhân Đường liên tục xua tay.

Suy tư một chút, cuối cùng hắn vẫn đi theo mấy ông chủ d.ư.ợ.c đường khác cùng Tô Miêu Miêu về nhà cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.