Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 195: Dọn Vào Nhà Mới
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:07
“Chúng ta…… thật sự có thể ở nơi này sao?”
“Vì cái gì không thể? Trưởng thôn vừa rồi không phải đã đưa chìa khóa cho bác sao.” Tô Miêu Miêu cười nhạt.
Hoắc Kiến Nghiệp nhìn chìa khóa trong tay, còn có một loại cảm giác không quá chân thật.
Cư nhiên…… thật sự có thể ở trong căn nhà kín gió sao?
“Ba, đại ca, hai người giúp đỡ bác cả sửa sang lại chỗ ở bên này một chút, đồ đạc trong nhà tốt nhất chờ đến buổi tối hãy dọn, đừng khiến cho các thôn dân khác chú ý.” Tô Miêu Miêu dặn dò nói.
Hiện giờ thôn dân thôn Bình Bá sợ là mỗi ngày đều nằm ở trên giường để giảm bớt tiêu hao, nhưng vẫn là cẩn thận một chút tương đối tốt.
“Em tính toán hiện tại liền đi ra ngoài mua gà con?” Hoắc Văn Bác lập tức liền minh bạch ý đồ của Tô Miêu Miêu.
“Vâng, từ nơi này đi một chuyến huyện thành một đi một về mất không ít thời gian, trì hoãn thêm một chốc lát em sợ cũng chưa biện pháp đúng hạn trở về.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Anh cùng em đi.” Hoắc Văn Bác không chút suy nghĩ liền mở miệng.
Tô Miêu Miêu còn muốn nói cái gì đó, Hoắc Kiến Quốc một bên cũng mở miệng.
“Để cho anh cả con bồi con cùng đi, trên đường còn có núi đá, con một người có lẽ không có vấn đề gì, nhưng con muốn mang theo gà con cùng nhau trở về khẳng định không có phương tiện, nhiều người nhiều sự giúp đỡ. Bên này có ba chăm sóc, bác cả con bọn họ sẽ không có việc gì.”
“Đúng vậy, để cho Văn Bác cùng cháu đi đi.” Hoắc Kiến Nghiệp cũng vội vàng mở miệng.
Nếu không phải người trong nhà hiện tại thân thể còn tương đối suy yếu, đi theo cũng chỉ có thể làm trở ngại chứ không giúp gì, ông đều phải kêu ba đứa con trai của mình bồi Tô Miêu Miêu cùng đi.
“Được, vậy con cùng đại ca đi nhanh về nhanh, mọi người tự mình chú ý thân thể, mấy ngày nay không cần tiết kiệm đồ ăn, phải dùng thời gian nhanh nhất khôi phục thể lực, phía sau còn có không ít chuyện yêu cầu mọi người hỗ trợ.” Tô Miêu Miêu phi thường nghiêm túc nhìn Hoắc Kiến Nghiệp.
Nàng không có cách nào vẫn luôn lưu lại nơi này, chỉ có thể giao cho bọn họ một cái khung sườn đại khái, kế tiếp quản lý như thế nào đều phải dựa vào chính bọn họ.
“Được, bác đã biết.” Hoắc Kiến Nghiệp nhìn chìa khóa trên tay mình, rốt cuộc là có một chút cảm giác thật, nghiêm túc nói.
“Vậy bọn con xuất phát đây.” Tô Miêu Miêu xem Hoắc Kiến Nghiệp đã nghe lọt lời mình nói, cũng liền không chậm trễ thời gian nữa.
“Được.” Hoắc Kiến Nghiệp đám người đưa Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Văn Bác ra cửa.
Thẳng đến khi thân ảnh hai người hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, lúc này mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
“Kiến Quốc, đứa con gái này của chú là người có bản lĩnh.” Trong giọng nói Hoắc Kiến Nghiệp mang theo cảm khái.
“Bọn em hạ phóng sau cũng đều dựa vào con bé, bằng không cuộc sống của bọn em phỏng chừng cùng các anh cũng không sai biệt lắm.” Hoắc Kiến Quốc hoãn thanh.
“Về sau mặc kệ chúng ta có thể hay không chịu đựng qua, đều phải hảo hảo đối đãi Miêu Miêu.” Thần sắc Hoắc Kiến Nghiệp nghiêm túc.
“Đại ca, chuyện này không cần anh nói em đều sẽ làm.” Hoắc Kiến Quốc trịnh trọng đồng ý.
“Được.” Hoắc Kiến Nghiệp liên tục gật đầu.
Theo sau mọi người liền bắt đầu sửa sang lại nhà cửa.
Không biết có phải hay không bởi vì có hỉ sự, mọi người vốn sắc mặt tái nhợt hiện giờ đều mang lên một tia đỏ ửng.
Làm việc khi sức lực cũng lớn không ít.
Mà Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Văn Bác hai người đang đi đường cũ trở về.
Có kinh nghiệm lúc tới, thời điểm trở về cước trình liền nhanh rất nhiều.
