Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 26: Thôn Trưởng Đến Thăm, Mời Làm Bác Sĩ Thôn
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:42
Càng quan trọng hơn là, trả giá cùng tiền lời căn bản kém xa.
Điều này vi phạm nguyên tắc nhân sinh "làm bao nhiêu việc thu bấy nhiêu tiền" của cô.
Tô Miêu Miêu thừa dịp công phu này, thu dọn trong nhà một chút.
Bất quá trong nhà cái gì cũng không có, thu dọn lên phi thường nhanh ch.óng.
Không có việc gì làm Tô Miêu Miêu liền ngồi ở cửa nhà xem mây cuộn mây tan, hoa nở hoa tàn.
Mãi cho đến lúc chạng vạng, sắp tan tầm, Tô Miêu Miêu rốt cuộc chờ được người cô phải đợi.
Vương Hoành Kiệt trong tay còn cầm tẩu t.h.u.ố.c, từng bước một đi về phía Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu lập tức đứng dậy, tiến lên nghênh đón.
“Thôn trưởng, sao bác lại tới đây? Có việc gì không ạ?”
Vương Hoành Kiệt nhìn quanh chuồng bò một chút, hoàn cảnh dơ loạn kém phía trước hiện tại đã được sửa sang lại thực sạch sẽ.
Tuy nói không có đồ đạc gì, nhưng nhìn làm người ta thoải mái rất nhiều.
Vương Hoành Kiệt âm thầm gật gật đầu, người nhà họ Hoắc này xác thật là không tồi.
Buổi chiều lúc làm công, ông cố ý chú ý người nhà họ Hoắc một chút, phát hiện bọn họ ai nấy đều dị thường chịu khó, không có một người lười biếng.
Hơn nữa Hoắc Kiến Quốc rất thương yêu vợ mình, mấy đứa con trai cũng thực hiếu thuận với mẹ.
Gia đình như vậy, giống nhau đều không thể bồi dưỡng ra hậu bối quá kém.
“Cháu tên là Tô Miêu Miêu phải không?” Vương Hoành Kiệt mở miệng.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Chuyện nhà cháu ta bước đầu hiểu biết một chút, cháu cũng coi như là chịu tai bay vạ gió, bất quá tới đâu hay tới đó, tái ông thất mã yên tri phi phúc.” Giọng Vương Hoành Kiệt chậm rãi.
“Thôn trưởng nói không sai, ít nhất cháu tìm lại được người nhà.” Tô Miêu Miêu tiếp lời Vương Hoành Kiệt.
“Ta thấy cha mẹ anh em đối với cháu đều yêu thương, luyến tiếc để cháu làm công, bất quá thêm một người làm việc luôn là thêm một phần đồ ăn. Ta nơi này có một công việc phi thường thích hợp với cháu, không biết cháu có nguyện ý hay không?” Trải chăn không sai biệt lắm, Vương Hoành Kiệt cũng không vòng vo nữa, trực tiếp hỏi.
“Thôn trưởng cứ nói, chỉ cần là việc cháu có thể làm, nhất định đạo nghĩa không thể chối từ.” Tô Miêu Miêu khẳng định.
“Cháu hẳn là cũng biết, trong thôn cũng chỉ có lão đầu Triệu là thầy lang duy nhất, y thuật của ông ấy đều là tự học, ngày thường cũng chỉ có thể trị cái đau đầu nhức óc, rất nhiều lúc còn không thấy hiệu quả, nghiêm trọng làm chậm trễ tiến trình nhiệm vụ trong thôn.”
“Mà y thuật của cháu là đã qua bác sĩ trong huyện chứng thực, nếu cháu có thể tới chỗ lão đầu Triệu hỗ trợ, nghĩ đến vấn đề khám bệnh của người trong thôn là có thể được giải quyết.”
“Cháu yên tâm, chỉ cần cháu đáp ứng, ta có thể mỗi ngày ghi cho cháu mãn công điểm.” Vương Hoành Kiệt gằn từng chữ một.
