Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 310: Vạch Trần Bộ Mặt Thật Của Đại Đội Trưởng
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:25
Vương Hoành Kiệt nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn cơm nhà họ Hoắc, tuy rằng cũng đều là cơm nhà bình thường, nhưng nhìn qua khiến người ta muốn ăn, ông từng ăn qua đồ ăn Tô Miêu Miêu làm, hương vị đó làm người ta trắng đêm khó quên. Vừa định mở miệng đồng ý, Đại đội trưởng bên cạnh liền ho khan một tiếng.
Vương Hoành Kiệt lúc này mới kéo lại suy nghĩ, có chút ngượng ngùng vẫy vẫy tay.
“Lần sau đi, chú lúc này tới nhà cháu là bởi vì Đại đội trưởng tìm cháu có việc.”
“Đại đội trưởng? Mới vừa nhìn thấy ngài, hay là cũng vào ăn chút gì?” Tô Miêu Miêu làm như lúc này mới phát hiện ra Đại đội trưởng.
“Không cần không cần, Tô đồng chí, tôi bên này có chuyện quan trọng muốn tìm cô, còn mời cô đi theo tôi một chuyến.” Đại đội trưởng chỉ muốn mau ch.óng hoàn thành nhiệm vụ.
“Chuyện gì a?” Tô Miêu Miêu lại là một bộ không nhanh không chậm, nói chuyện nhưng đũa trên tay vẫn không dừng lại.
Người nhà họ Hoắc ngược lại xuất phát từ lễ phép, dừng động tác ăn cơm.
“Việc này tương đối mấu chốt, dăm ba câu cũng nói không rõ, chúng ta trên đường đi rồi nói.” Đại đội trưởng có chút không hài lòng việc Tô Miêu Miêu lúc này còn đang ăn cơm.
“Dăm ba câu nói không rõ vậy thì từ từ nói, tả hữu khoảng cách đến giờ làm việc buổi chiều còn rất lâu mà.” Tô Miêu Miêu cố ý làm bộ nghe không hiểu lời Đại đội trưởng.
“Tô đồng chí!” Đại đội trưởng thanh âm bỗng nhiên lớn hơn chút.
Sắc mặt người nhà họ Hoắc nháy mắt liền trầm xuống, ai nấy đều nhìn chằm chằm Đại đội trưởng. Ngay cả Vương Hoành Kiệt, trên mặt cũng nhiều vài phần không vui.
Đại đội trưởng lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra thái độ của mình có chút không đúng, ngạnh sinh sinh áp xuống hỏa khí đáy lòng.
“Tô đồng chí, là người trên huyện tới nói muốn tìm cô đi họp, cô cũng không thể để các vị lãnh đạo chờ cô chứ?”
“Di, trên huyện muốn tìm tôi họp sao? Tôi một không chức quan, hai không phải nhân vật trọng yếu gì, êm đẹp như thế nào lại muốn tìm tôi đi họp nha?” Tô Miêu Miêu cố ý hỏi.
Đại đội trưởng nắm c.h.ặ.t t.a.y đang rũ bên người. Hắn trước đó đã biết nha đầu này không dễ đối phó, nhưng không nghĩ tới lại khó chơi như vậy.
Nguyên bản định lừa người đi trước, tới nơi rồi thì dù có muốn đổi ý cũng không kịp, nhưng hôm nay xem tư thế này, nếu hắn không nói rõ ràng, Tô Miêu Miêu chỉ sợ sẽ không đi theo hắn.
“Là bởi vì chuyện d.ư.ợ.c điền của thôn các người.” Đại đội trưởng cuối cùng vẫn là nói ra.
Vương Hoành Kiệt vừa nghe lời này, hỏa khí liền xông thẳng lên đầu.
“Đại đội trưởng, ông lừa tôi!”
“Tôi lừa ông cái gì?” Mày Đại đội trưởng đều sắp ninh thành nút thắt. Một mình Tô Miêu Miêu đã rất khó đối phó rồi, hiện tại lại thêm một Vương Hoành Kiệt, chỉ làm hắn cảm thấy đau đầu.
“Ông lúc trước bảo tôi dẫn đường nhưng đâu có nói là vì chuyện d.ư.ợ.c điền của thôn tôi. Có phải ông thấy thôn chúng tôi trồng d.ư.ợ.c liệu kiếm tiền, lại muốn bắt các thôn khác tới học tập theo không? Trước kia lúc lên núi đào d.ư.ợ.c liệu cũng thế, hiện tại lại như vậy? Ông cho là tôi dễ bắt nạt à!” Bị lừa, giọng Vương Hoành Kiệt cũng lớn lên.
Huống chi thôn bọn họ hiện tại có tiền, có tiền thì tự tin liền đủ, nói chuyện thanh âm tự nhiên cũng lớn.
“Ông ồn ào lớn tiếng như vậy làm gì? Mọi người đều là đồng chí, thôn các người giàu có rồi giúp đỡ thôn khác một tay thì làm sao? Chẳng lẽ Thạch Mã Đầu thôn các người còn muốn ăn mảnh không thành?” Đại đội trưởng cũng nổi nóng.
Hắn chính là đang trông chờ làm thành chuyện này để thăng chức, cái tên Vương Hoành Kiệt này ở đây cản trở cái gì.
“Cái gì gọi là ăn mảnh? Chúng tôi lại không ngăn cản bọn họ trồng. Trước kia đám người đó còn vì ghen ghét mà phá hoại d.ư.ợ.c điền của chúng tôi, hiện tại lại muốn chúng tôi hỗ trợ, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy!” Vương Hoành Kiệt chính là cái tính tình như vậy, chỉ cần ông không sai, ai tới cũng không sợ.
“Ông nói đó chỉ là Nhị Cương thôn, các thôn khác đâu có phá hoại d.ư.ợ.c điền của các người.” Đại đội trưởng bị rống đến đầu đều có chút đau, cố tình lại không dám thật sự phát hỏa.
“Nếu trong lòng ông không có quỷ, vậy vừa rồi vì cái gì không ở nhà tôi nói cho rõ ràng? Đối với Mầm nha đầu cũng ấp a ấp úng, có phải ông tính toán lừa chúng tôi đi trước, làm cho chúng tôi không thể không làm theo ý ông đúng không?” Vương Hoành Kiệt hiện giờ mỗi ngày đều được ăn no, đầu óc xoay chuyển cũng nhanh hơn trước rất nhiều.
“Ông……” Đại đội trưởng lập tức nghẹn lời.
Tô Miêu Miêu đang ăn cơm, nghe Vương Hoành Kiệt dỗi lại một hồi như vậy, mày không khỏi nhướng lên.
Vương thúc của nàng thật đúng là biến thông minh, cư nhiên ngay cả tầng này cũng đoán được.
“Tô đồng chí, hỗ trợ lẫn nhau là truyền thống tốt đẹp. Các người trước kia tới đại đội tìm tôi xin giấy chứng nhận, tôi đều không có làm khó dễ các người. Huống chi các người trên người còn có thân phận 'cải tạo phần t.ử', nếu có thể tích cực phối hợp với tổ chức, nói không chừng thực mau là có thể xóa bỏ tầng thân phận này.” Đại đội trưởng cảm thấy cùng Vương Hoành Kiệt cái tên mãng phu này nói không rõ, chỉ đành ngẩng đầu nhìn về phía Tô Miêu Miêu.
