Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 312: Bàn Cờ Lớn, Tham Vọng Của Tô Miêu Miêu
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:25
“Này…… Cũng không phải vấn đề chú có muốn hay không a.” Vương Hoành Kiệt có chút ấp úng.
Chẳng lẽ chỉ cần hắn muốn, hắn là có thể trở thành Đại đội trưởng?
“Chỉ cần chú muốn, cháu có thể làm cho chú lên làm.” Tô Miêu Miêu tựa hồ nhìn thấu ý tưởng của Vương Hoành Kiệt, gằn từng chữ một nói.
Vương Hoành Kiệt lại một lần nữa bị kinh sợ, ánh mắt sáng quắc nhìn Tô Miêu Miêu, tựa hồ là đang xác định lời này là thật hay giả.
Thấy nàng thần sắc chuyên chú, cũng không giống như đang nói giỡn, lúc này mới tĩnh tâm lại tinh tế suy tư.
Tô Miêu Miêu vừa rồi nói vì kế hoạch tiếp theo……
Vương Hoành Kiệt trầm tư một lát, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Tô Miêu Miêu.
“Nếu chú trở thành Đại đội trưởng có thể giúp được cháu, chú nguyện ý đi tranh một tranh.”
“Có câu này của Vương thúc là cháu yên tâm rồi.” Tô Miêu Miêu nghe được lời này, mặt mày cười rạng rỡ.
“Bất quá Mầm nha đầu, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Cháu nói rõ ràng với chú một chút, cũng để chú trong lòng có cái đế.” Vương Hoành Kiệt muốn làm rõ mọi chuyện.
“Đại đội trưởng hôm nay tới tìm chúng ta, hẳn là đã đem tình hình thôn chúng ta báo cáo lên huyện. Ông ta muốn lợi dụng chúng ta để kéo kinh tế toàn bộ đại đội đi lên, làm bàn đạp cho con đường làm quan của ông ta.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Chú biết ngay là như thế mà!” Vương Hoành Kiệt khó thở, nhưng ngay sau đó lại phản ứng lại, “Nhưng trước đó không phải cháu cố ý dặn dò chúng ta lúc nộp lương thực phải cao điệu một chút sao? Vậy là cháu đã đoán được Đại đội trưởng sẽ báo cáo chuyện thôn chúng ta lên trên?”
Tô Miêu Miêu gật đầu: “Hiện tại các địa phương đều đang chú trọng kinh tế, thôn chúng ta có thành tích tốt như vậy, Đại đội trưởng làm sao có thể bỏ qua được?”
“Không đúng không đúng, chú bị cháu làm cho có chút ch.óng mặt rồi, rốt cuộc cháu muốn làm gì?” Vương Hoành Kiệt cảm giác đầu óc mình sắp chuyển không kịp.
“Vương thúc, tiểu muội hẳn là muốn làm cho cấp trên chú ý tới tình hình thôn chúng ta, lúc này mới cho các chú đi đại đội diễn vở kịch kia.” Hoắc Văn Bác ở một bên giải thích.
“Tại sao chứ? Bị mọi người chú ý tới, các thôn khác không phải sẽ đ.á.n.h hơi thấy mùi mà tìm tới sao? Đến lúc đó bọn họ ép buộc chúng ta thì làm thế nào?” Vương Hoành Kiệt nhíu mày.
Đây mới là chỗ ông vẫn luôn không nghĩ ra.
“Vậy thì chúng ta chủ động dạy họ.” Tô Miêu Miêu cười nói.
“Chủ động dạy? Cháu muốn dạy những người đó cùng nhau trồng d.ư.ợ.c liệu?” Vương Hoành Kiệt ngây ngẩn cả người.
Đây chẳng phải là chuyện Đại đội trưởng vừa mới đề cập sao.
“Vương thúc, chú còn nhớ rõ cháu từng nói với chú về chuyện xưởng chế d.ư.ợ.c không?” Tô Miêu Miêu chậm rãi mở miệng.
“Nhớ rõ.” Vương Hoành Kiệt gật đầu.
“Chúng ta muốn xây dựng xưởng chế d.ư.ợ.c, ít nhất phải liên hợp lực lượng của toàn bộ đại đội, thậm chí về sau còn có thể mở rộng đến toàn bộ huyện thành, thậm chí làm thành đơn vị cấp thành phố.” Tô Miêu Miêu gằn từng chữ một.
“Thị…… Đơn vị cấp thành phố?” Đồng t.ử Vương Hoành Kiệt đều trừng lớn.
“Chẳng lẽ chú cảm thấy chỉ chút d.ư.ợ.c liệu của thôn chúng ta là có thể duy trì nhu cầu hàng ngày của một cái xưởng chế d.ư.ợ.c sao?” Tô Miêu Miêu cười nói.
Vương Hoành Kiệt lắc đầu.
Ông tuy rằng không rõ lắm một cái xưởng chế d.ư.ợ.c cần bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu, nhưng chút đồ của thôn bọn họ khẳng định là không đủ.
Người ta một cái hiệu t.h.u.ố.c là có thể thu mua hết d.ư.ợ.c liệu của thôn bọn họ, càng đừng nói là xưởng chế d.ư.ợ.c.
“Cho nên a, chúng ta phải làm thành một cái chuỗi sản nghiệp liên hợp có quy mô, phải hướng ra bên ngoài tạo dựng một cái hiệu ứng thương hiệu. Muốn cho người khác vừa nghe đến địa phương này của chúng ta, liền biết nơi này thừa thãi d.ư.ợ.c liệu, d.ư.ợ.c phẩm sản xuất ra cũng sẽ dễ dàng được mọi người tiếp nhận hơn.” Tô Miêu Miêu đem những chiêu thức kinh doanh của đời sau dùng tới.
Ví dụ như, nhắc tới nhân sâm, người ta liền sẽ nghĩ đến nhân sâm Trường Bạch Sơn.
Nàng muốn chính là một hiệu quả như vậy.
“Cháu nói mấy cái này chú nghe không hiểu lắm, bất quá chú cảm thấy rất lợi hại.” Vương Hoành Kiệt nghe được cái hiểu cái không, nhưng không ảnh hưởng ông khen ngợi Tô Miêu Miêu.
“Kỳ thật tách ra thì cũng rất đơn giản, khó là ở chỗ điều hành như thế nào. Cho nên cháu mới bảo các chú phải cao điệu, để khiến cho cấp trên chú ý, chủ động tới tìm chúng ta, như vậy chúng ta mới có thể nắm giữ quyền chủ động.” Rốt cuộc hiện tại đều là kinh tế công hữu, không giống đời sau, chỉ cần tiêu tiền là có thể tuyển công nhân, mua thiết bị. Hiện giờ sở hữu hết thảy đều phải được tổ chức tán thành.
Mình đi cầu người, và người khác tới cầu mình, đây chính là hai chuyện khác nhau.
“Chú tổng cảm thấy Đại đội trưởng hình như là đã bỏ lỡ rất nhiều thứ.” Vương Hoành Kiệt nghe Tô Miêu Miêu nói nhiều như vậy, cũng ẩn ẩn nhận ra một ít vấn đề.
“Mỗi người đều có số mệnh riêng, ông ta không tin cháu thì cháu cũng không có biện pháp.” Tô Miêu Miêu cũng không vì phản ứng của Đại đội trưởng mà bất ngờ, kết quả này cũng nằm trong dự tính của nàng.
