Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 36: Thủ Pháp Nghịch Thiên Xoay Thai, Hiểm Họa Băng Huyết
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:43
"Bà nói hươu nói vượn, tôi đã tìm được bác sĩ rồi, vợ con tôi đều sẽ không sao cả! Bà còn trù ẻo họ, tôi liều mạng với bà!" Vương Đại Ngưu hùng hổ.
Sợ tới mức bà đỡ phải lùi lại mấy bước.
Ánh mắt bà ta nhìn về phía Tô Miêu Miêu đang kiểm tra cho vợ Đại Ngưu, cười lạnh một tiếng.
"Đại Ngưu, cậu tìm đâu ra cô nhóc này thế, chính cô ta còn chưa từng m.a.n.g t.h.a.i sinh con bao giờ đi, như vậy mà cũng gọi là bác sĩ? Đừng đến lúc đó hại c.h.ế.t cả vợ lẫn con cậu." Bà đỡ châm chọc mỉa mai.
"Bà..." Vương Đại Ngưu nghe bà đỡ năm lần bảy lượt nguyền rủa vợ mình, thật sự chịu không nổi muốn tiến lên xé miệng bà ta.
Nhưng đúng lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng gọi rất nhỏ.
"Đại Ngưu..."
Vương Đại Ngưu vừa nghe thấy tiếng vợ mình, lập tức xoay người chạy lại.
Chỉ thấy Hoàng Xuân Hoa vốn đã sắp c.h.ế.t ngất đi lúc này thế mà lại mở mắt, sắc mặt cũng tốt hơn so với vừa rồi một chút.
"A Hoa, em tỉnh rồi, em rốt cuộc cũng tỉnh rồi." Vương Đại Ngưu mừng đến phát khóc.
"Các người đi chuẩn bị một ít nước ấm và khăn sạch, tôi hiện tại chỉ dùng t.h.u.ố.c tạm thời treo mạng cho vợ anh, bây giờ phải mau ch.óng để đứa bé sinh ra." Tô Miêu Miêu trầm giọng phân phó.
Nàng vừa lén nhét một miếng nhân sâm vào miệng Vương Xuân Hoa.
Rốt cuộc sinh con còn phải dựa vào sản phụ, nếu cô ấy hôn mê thì thật sự sẽ một thi hai mệnh.
"Được được được, tôi đi ngay đây." Vương Đại Ngưu thấy Hoàng Xuân Hoa tỉnh lại, đối với lời Tô Miêu Miêu nói gì nghe nấy, lập tức đứng dậy đi chuẩn bị nước ấm và khăn lông.
Mà bà đỡ nhìn Hoàng Xuân Hoa tỉnh lại, thần sắc trên mặt cứng đờ.
Sao có thể chứ?
Vừa rồi rõ ràng cô ta đã dầu hết đèn tắt rồi mà, sao giờ lại tỉnh lại được?
Con bé này đã làm gì cô ta?
Tầm mắt bà đỡ đảo qua đảo lại trên người Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu lại chẳng hề để ý, chỉ nghiêm túc nhìn Hoàng Xuân Hoa.
"Chị c.ắ.n miếng sâm này, cố gắng giữ gìn thể lực, hiện tại ngôi t.h.a.i không thuận, tôi cần xoay lại cho chị."
Hoàng Xuân Hoa gật đầu.
Tô Miêu Miêu lúc này mới nhìn về phía bụng Hoàng Xuân Hoa.
Đứa bé là ngôi m.ô.n.g, giống như tình huống này nếu khi khó sinh mà không có cách nào xoay chuyển lại được, đại bộ phận đều sẽ áp dụng sinh mổ.
Nhưng hiện tại điều kiện y tế không cho phép, Hoàng Xuân Hoa cũng không đợi được để đưa lên bệnh viện huyện.
Biện pháp duy nhất chính là dùng thủ pháp để xoay ngôi t.h.a.i này lại.
Bà đỡ vừa thấy hành động của Tô Miêu Miêu liền biết nàng muốn làm gì, ở một bên tạt nước lạnh.
"Tôi đã thử xoay ngôi t.h.a.i cho đứa bé rồi, nhưng t.h.a.i này thật sự quá lệch, căn bản không xoay được đâu, cô đừng uổng phí sức lực nữa."
"Bà không được không đại biểu tôi không được." Tô Miêu Miêu đầu cũng không ngẩng lên.
"Cô!" Bà đỡ bị chọc tức đến đen mặt, sau đó lại nén cảm xúc xuống, "Được, tôi đảo muốn xem con bé nhà cô bản lĩnh lớn đến đâu, đừng đến lúc đó hại người ta một thi hai mệnh, vô cớ chuốc lấy nghiệp chướng cho mình."
Tô Miêu Miêu lười để ý, hai tay nhẹ nhàng đặt lên bụng Hoàng Xuân Hoa.
Bắt đầu chậm rãi đẩy.
Giống như loại thủ pháp xoay t.h.a.i này cần thiết phải cực kỳ cẩn thận, hơi sơ sẩy liền có khả năng làm tổn thương đứa bé trong bụng.
Hoàng Xuân Hoa cảm giác bụng đau nhức từng cơn, suýt chút nữa lại ngất đi, chỉ đành c.ắ.n c.h.ặ.t miếng sâm trong miệng, gắng gượng không gục ngã.
Động tác của Tô Miêu Miêu nhìn như chậm chạp, nhưng đứa bé đã theo lực tay nàng chậm rãi chuyển động trong bụng.
Cuối cùng khi đầu đứa bé quay xuống dưới, Tô Miêu Miêu mới thở ra một hơi trọc khí.
"Hiện tại ngôi t.h.a.i đã thuận, tôi sẽ hướng dẫn chị sinh nở, chị nghe theo mệnh lệnh của tôi, không được dùng sức lung tung, khi nào tôi bảo dùng sức thì chị hãy dùng sức, biết không?" Tô Miêu Miêu lập tức đi đến giữa hai chân Hoàng Xuân Hoa.
Hoàng Xuân Hoa kiệt sức gật đầu.
"Cô thật sự đẩy thuận ngôi t.h.a.i rồi?" Bà đỡ ở bên cạnh nghe được lời này của Tô Miêu Miêu, kinh hô.
Nhưng Tô Miêu Miêu nào có công phu để ý bà ta, dựng hai chân Hoàng Xuân Hoa lên, chỉ đạo cô ấy hít thở dùng sức.
"Được rồi, bây giờ hít vào, sau đó dùng sức, cảm giác như đang đi đại tiện ấy, từ từ thôi..."
"..."
Giọng Tô Miêu Miêu rất ôn hòa, có loại ma lực khiến lòng người yên ổn lại.
Hoàng Xuân Hoa dưới sự chỉ đạo của Tô Miêu Miêu, dần dần bình phục lại trái tim hoảng loạn.
Qua lại mấy lần, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng khóc lảnh lót.
"Sinh rồi." Tô Miêu Miêu nhìn đứa bé nằm trên tay mình, trên mặt hiện ra một nụ cười rạng rỡ.
"Tôi... tôi thật sự sinh được rồi..." Hoàng Xuân Hoa toàn thân đều đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười.
Tô Miêu Miêu cầm kéo cắt dây rốn, lấy tấm khăn bên cạnh bọc đứa bé lại, đặt sang một bên giường đất.
Sau đó chuẩn bị xem xét tình trạng của Hoàng Xuân Hoa, lại không ngờ đệm giường đã bị m.á.u tươi của Hoàng Xuân Hoa thấm ướt.
"Băng... Băng huyết rồi!" Bà đỡ đối với trường hợp như vậy không hề xa lạ.
Tô Miêu Miêu nhíu mày, thời gian vẫn là chậm trễ quá lâu.
