Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 65: Đêm Khuya Về Nhà, Mang Theo Cả Một Kho Lương Thực

Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:48

Mẹ Cẩu Đản thở dài: “Loại đồ vật đó khẳng định rất đắt đi? Kỳ thật có thể giữ được cái mạng cho Cẩu Đản nhà chúng tôi là tôi đã thực cảm kích rồi, mù tổng so với c.h.ế.t vẫn tốt hơn.”

Cẩu Đản vừa nghe được lời này, ánh sáng trong mắt thật vất vả mới sáng lên lại vụt tắt.

“Cũng không có đắt như vậy, huống chi Cẩu Đản hiện tại còn nhỏ, chờ đến khi thằng bé trưởng thành nói không chừng giá cả liền rẻ đi rồi.” Tô Miêu Miêu muốn gieo một hạt giống hy vọng vào trong lòng Cẩu Đản.

Hơn nữa lời này của cô cũng không sai, về sau này, không chỉ là mắt giả, ngay cả chân tay giả thì đại bộ phận gia đình đều có thể gánh vác được.

“Hy vọng đi.” Mẹ Cẩu Đản không ôm hy vọng thuận miệng đáp một tiếng.

Cái niên đại này cơm đều ăn không đủ no, người đều sắp c.h.ế.t đói, còn nơi nào sẽ đi quản cái gì đẹp hay không đẹp.

Nhưng Tô Miêu Miêu lại chú ý tới, đáy mắt Cẩu Đản ở một bên xẹt qua một tia sáng ẩn hiện.

Con người a, kỳ thật là một loại sinh vật rất kiên cường.

Bọn họ không sợ hoàn cảnh khó khăn, không sợ trắc trở ngập đầu, bọn họ sợ hãi nhất chính là không có hy vọng.

Chỉ cần có hy vọng, chẳng sợ thân thể tàn phá, đều có thể từng bước một bò qua đi.

Hy vọng lời này của cô có thể cổ vũ một chút cho cậu nhóc đột nhiên gặp biến cố này.

“...”

Xe lừa một đường lắc lư, chờ trở lại thôn Thạch Mã Đầu, ánh trăng đều đã treo lên giữa bầu trời đêm.

So với ban ngày tốn nhiều hơn một nửa thời gian, nhưng cũng không có biện pháp, ban ngày mọi người đều phải làm việc kiếm công điểm, ai cũng không rảnh đi vào trong thành đón người.

Chỉ có thể thừa dịp sau khi tan tầm chạy một chuyến này.

May mà hiện tại hoàn cảnh cũng chưa bị ô nhiễm, ánh trăng buổi tối thực sáng ngời, mấy người cuối cùng cũng an ổn trở về thôn.

Tô Miêu Miêu ở dưới gốc cây hòe già đầu thôn tạm biệt Sơn Nha T.ử cùng mẹ con Cẩu Đản.

Cô xách theo hành lý của mình đi về hướng nhà.

Hiện giờ là buổi tối, Tô Miêu Miêu cũng không sợ những người khác phát hiện.

Cô trộm thả không ít thứ tốt vào trong túi của mình.

Bánh bao thịt tươi hương thơm nhiều nước.

Gạo trắng thơm ngào ngạt, bột mì trắng tinh.

Còn có một ít sữa bột, đồ dinh dưỡng bồi bổ thân thể cho người già.

Các loại thịt cũng đều lấy một ít.

Vừa đi vừa lấy, chờ đến khi Tô Miêu Miêu đi đến cửa nhà, cái túi đã bị nhét đến tràn đầy.

Người nhà họ Hoắc lúc này đều đã ngủ, bọn họ ở nơi này vừa không có điện lại không có giải trí, mọi người đều ngủ sớm.

Chỉ là mơ mơ màng màng gian nghe được bên ngoài có động tĩnh gì đó.

Hoắc Kiến Quốc mở mắt, vỗ vỗ Hoắc Văn Bác đang ngủ bên cạnh mình, hạ thấp giọng.

“Bên ngoài giống như có tiếng động.”

“Chẳng lẽ là có trộm?” Hoắc Văn Bác lập tức ngồi dậy.

“Trước đi ra ngoài nhìn xem.” Hoắc Kiến Quốc ra hiệu bằng mắt.

Hai người mỗi người cầm một cây gậy gỗ, lặng lẽ đi về phía cửa.

Bọn họ ở nơi này tuy rằng nhà chỉ có bốn bức tường, nhưng bên ngoài còn nhốt một con trâu.

Nhỡ đâu có kẻ trộm để mắt tới thì sao?

Nhưng khi bọn họ đẩy cửa đi ra, lại phát hiện Tô Miêu Miêu đang xách bao lớn bao nhỏ đứng ở cửa.

“Ba, đại ca? Sao hai người lại tỉnh?” Tô Miêu Miêu so với bọn họ còn kinh ngạc hơn.

Cô động tác đã rất nhẹ nhàng, chẳng lẽ còn đ.á.n.h thức bọn họ sao?

“Miêu Miêu? Con không phải ngày mai mới về sao? Sao giờ này đã về rồi?” Hoắc Kiến Quốc vừa thấy là Tô Miêu Miêu, lập tức ném gậy gỗ trong tay đi.

Hoắc Văn Bác cũng nhanh ch.óng ném gậy gộc vào chỗ tối.

“Sự tình đều xử lý xong rồi nên em về trước, vốn định ở lại huyện thành một đêm, nào biết vừa vặn gặp được Sơn Nha T.ử đi đón Cẩu Đản xuất viện, em liền đi nhờ xe bọn họ cùng nhau trở về.” Tô Miêu Miêu đơn giản giải thích với bọn họ một chút, lại hô.

“Hai người đừng đứng đó nữa, mau lại đây giúp con xách đồ một chút.”

Hoắc Kiến Quốc cùng Hoắc Văn Bác lúc này mới tiến lên nhận lấy bao lớn bao nhỏ trong tay Tô Miêu Miêu.

“Con đựng cái gì trong này thế?” Hoắc Kiến Quốc tò mò.

“Đồ tốt!” Tô Miêu Miêu cười bí hiểm với bọn họ.

“Miêu Miêu? Con rốt cuộc đã về rồi!” Ngay lúc bọn họ đang nói chuyện, Đường Xuân Lan cũng từ trong phòng đi ra.

Vừa thấy Tô Miêu Miêu, bà lập tức đi tới từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá cô một phen.

“May quá không bị thương.” Đường Xuân Lan thở phào nhẹ nhõm.

“Con là ra cửa làm việc, sao có thể bị thương được chứ.” Tô Miêu Miêu bất đắc dĩ.

“Sao mọi người cũng chưa ngủ thế?” Một giọng nói khác lại truyền tới.

Khá lắm, tất cả mọi người nhà họ Hoắc đều bị đ.á.n.h thức.

Tô Miêu Miêu thở dài, tỉnh thì tỉnh, vừa lúc có thể chia đồ đạc.

Tô Miêu Miêu đặt cái túi lớn nhất trong tay xuống đất, nương theo ánh trăng, lấy từng món đồ bên trong ra.

Khi Tô Miêu Miêu lấy ra một túi gạo trắng, thần sắc trên mặt mọi người cũng không có bao nhiêu kh·iếp sợ.

Lại lấy ra một túi bột mì trắng.

Người nhà họ Hoắc: Còn tốt còn tốt, thao tác thông thường.

Lại lấy ra một tảng thịt heo lớn.

Người nhà họ Hoắc: Còn có thể tiếp thu, rốt cuộc Miêu Miêu nhà bọn họ không có thịt là không vui.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.