Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 667: Phân Chia Công Tác, Xưởng Trưởng Uy Nghi
Cập nhật lúc: 07/01/2026 14:07
“Được, vậy tối nay mọi người cứ thu dọn đồ đạc trước đi, sáng mai chúng ta sẽ họp.” Tô Miêu Miêu nói.
“Vâng!” Mọi người đồng thanh đáp.
Sau khi Tô Miêu Miêu rời đi, Vân Phi Trần và Hà Phương Tuệ ở lại giúp bọn họ giải đáp các thắc mắc. Ký túc xá nam nữ được phân ở các tầng khác nhau, nam sinh ở lại tầng của Vân Phi Trần, còn nữ sinh thì theo Hà Phương Tuệ lên lầu.
Bởi vì trong ký túc xá cũng có điện, tâm trạng mọi người đều kích động. Cho dù đã sắp xếp xong hành lý, ai nấy nằm trên giường vẫn không ngủ được.
Tuy nhiên, buổi họp sáng hôm sau, tất cả mọi người đều có mặt đúng giờ.
Khi Tô Miêu Miêu bước vào phòng họp, tất cả đều đứng dậy.
“Chào Xưởng trưởng.” Mọi người hô vang trời.
Tô Miêu Miêu có chút giật mình, ánh mắt liếc sang Vân Phi Trần đang đứng một bên.
“Tôi chỉ giới thiệu với bọn họ cô hiện tại là Xưởng trưởng xưởng chế d.ư.ợ.c thôi mà.” Vân Phi Trần cười đầy bất đắc dĩ.
“Được rồi, mọi người ngồi xuống đi.” Tô Miêu Miêu giơ tay ra hiệu.
Mọi người lúc này mới sôi nổi ngồi xuống.
“Mọi người không cần căng thẳng, hôm nay chỉ là vì mọi người mới nhận việc nên tôi muốn họp ngắn gọn một chút, mục đích là để mọi người nhanh ch.óng nắm bắt tình hình trong xưởng cũng như công việc sắp tới.” Tô Miêu Miêu luôn là người có tính cách sấm rền gió cuốn, họp hành cũng y như vậy.
Gần như không có một câu thừa thãi nào, tất cả đều là trọng điểm. Những người bên dưới lúc đầu còn chưa kịp phản ứng, sau khi định thần lại liền vội vàng cắm cúi ghi chép.
Cuộc họp này Tô Miêu Miêu chỉ dùng hơn nửa giờ, sau đó liền dẫn nhóm người này đi tham quan xưởng chế d.ư.ợ.c.
Nhóm nhân viên kỹ thuật này có một tốp cần học cách vận hành máy móc, còn một bộ phận sẽ chuyên tâm làm nghiên cứu, để nghiên cứu chế tạo ra các loại t.h.u.ố.c mới cho sự phát triển tiếp theo của xưởng.
Trước khi phân công công việc, Tô Miêu Miêu cũng hỏi qua nguyện vọng cá nhân của bọn họ.
Mười hai người rất nhanh chia thành hai nhóm: nhóm muốn làm ở phân xưởng thì cùng Vân Phi Trần ở lại tầng một, nhóm muốn tiếp tục làm nghiên cứu thì theo Tô Miêu Miêu lên tầng ba.
Tầng ba được Tô Miêu Miêu dùng trọn vẹn để làm phòng thí nghiệm, chỉ là hiện tại phòng thí nghiệm còn rất đơn sơ, dụng cụ cũng không nhiều, phần lớn diện tích vẫn còn để trống.
“Trước mắt xưởng chế d.ư.ợ.c mới khai trương, nguồn vốn có thể sử dụng cũng không nhiều lắm, phòng thí nghiệm tương đối mà nói cũng khá đơn sơ. Nhưng các bạn không cần lo lắng, theo đà phát triển sắp tới, các trang thiết bị của phòng thí nghiệm đều sẽ được hoàn thiện.” Tô Miêu Miêu nhẹ nhàng nói.
“Vâng!” Trong mắt mọi người không hề có chút thất vọng nào, chỉ có sự tin phục đối với Tô Miêu Miêu.
Sau khi Tô Miêu Miêu an bài xong cho nhóm nhân viên kỹ thuật này, các công nhân khác cũng đã lục tục tới xưởng.
Hiện tại Tô Miêu Miêu vẫn chưa nhận được đơn đặt hàng t.h.u.ố.c, loại t.h.u.ố.c mới của cô còn thiếu một số d.ư.ợ.c liệu chưa gom đủ, cho nên công việc chủ yếu của xưởng chế d.ư.ợ.c lúc này là bào chế số kim ngân hoa đã thu hái.
Tất cả mọi người đều bận rộn đâu vào đấy. Tô Miêu Miêu cũng đi sớm về trễ, thậm chí có vài đêm cô ngủ lại ngay tại văn phòng.
Cứ như vậy bận rộn suốt hơn một tháng, đợt thu hoạch d.ư.ợ.c liệu đầu tiên cuối cùng cũng kết thúc, mọi người rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
