Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 68: Năm Đồng Tiền Lời, Triệu Lão Đầu Mừng Rỡ Như Điên
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:48
“Triệu gia gia!” Tô Miêu Miêu nghe được lời ông nói, có chút dở khóc dở cười, chủ động tiến lên gọi một tiếng.
“Mầm nha đầu? Thật là cháu à?” Triệu lão đầu vui vẻ.
“Đương nhiên là cháu rồi.”
“Sao cháu đã về rồi? Theo lý lẽ ra phải chiều mới đến thôn chứ.” Triệu lão đầu lập tức buông việc trong tay xuống.
“Việc làm xong nhanh, đêm qua cháu liền về thôn rồi.” Tô Miêu Miêu đơn giản giải thích chuyện dọc đường đi.
Tự nhiên là giấu đi chuyện cô đi đưa tin cho Lục Tu Viễn.
“Hóa ra là như thế, nha đầu cháu nhưng thật ra không ham chơi.” Triệu lão đầu nghe xong cười cười.
Ông vốn tưởng rằng giống như Tô Miêu Miêu loại tiểu nha đầu từ Kinh Thị tới này, đi ra ngoài khẳng định sẽ chơi đến thời khắc cuối cùng mới chịu trở về.
Không nghĩ tới cô thế mà còn về sớm trước một ngày.
“Bên ngoài có cái gì vui đâu.” Tô Miêu Miêu nói xong liền từ trong túi móc ra năm đồng tiền đưa cho Triệu lão đầu, “Triệu gia gia, đây là tiền cháu bán d.ư.ợ.c liệu lần này đi ra ngoài kiếm được.”
Triệu lão đầu vừa thấy tờ 5 đồng kia, đôi mắt vẩn đục đều trở nên sáng ngời.
“Bán được nhiều như vậy?” Ông vốn tưởng rằng số d.ư.ợ.c liệu đó nhiều nhất cũng chỉ được hai đồng.
“Thành phố thu giá cao hơn trong huyện, đây cũng là nguyên nhân vì sao cháu muốn đi thành phố.” Tô Miêu Miêu nói xong lại đưa cái tay nải đựng t.h.u.ố.c cho Triệu lão đầu.
“Còn có chỗ này, là cháu mang một ít t.h.u.ố.c từ thành phố về, bất quá đều là một ít t.h.u.ố.c thông thường, nhưng cháu cảm thấy dùng trong thôn cũng đủ rồi.”
Triệu lão đầu còn chưa kịp từ 5 đồng tiền kia phục hồi tinh thần lại, liền lại bị bạo kích.
“Cháu còn lấy được nhiều t.h.u.ố.c như vậy? Số d.ư.ợ.c liệu đó rốt cuộc cháu bán được bao nhiêu tiền nha?” Đầu ngón tay Triệu lão đầu đều đang run rẩy.
“Liền đổi được chỗ t.h.u.ố.c này cùng 5 đồng tiền kia.” Tô Miêu Miêu nói dối không chớp mắt.
Dù sao số t.h.u.ố.c này cũng là cô bán phương t.h.u.ố.c mà có được, cứ để cho ông lão này cao hứng một chút đi.
Huống chi, chỉ có làm cho bọn họ thấy được lợi nhuận xác thực, mới dễ tiến hành kế hoạch phía sau của cô.
“Cư nhiên có thể đổi được nhiều như vậy? Thành phố thiếu d.ư.ợ.c liệu đến thế sao?” Triệu lão đầu đều có chút hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không.
“Cái này cháu cũng không rõ lắm, dù sao cháu đổi được nhiều như vậy, có thể là d.ư.ợ.c liệu chúng ta đưa vừa vặn là thứ hiệu t.h.u.ố.c cần đi.” Tô Miêu Miêu bịa chuyện.
“Cháu quả nhiên là phúc tinh của thôn chúng ta, đi đi đi, chuyện làm ăn này nếu kiếm tiền như vậy, cần thiết phải phát triển lên. Hiện tại ông dẫn cháu đi tìm thôn trưởng, chúng ta hảo hảo nói chuyện với nó một chút.” Triệu lão đầu là người lanh lợi, trong nháy mắt liền nắm bắt được cơ hội kinh doanh trong đó.
Thu hồi 5 đồng tiền, một tay xách túi t.h.u.ố.c, một tay kéo Tô Miêu Miêu, sốt ruột hoảng hốt chạy về phía nhà thôn trưởng.
“Ông chậm một chút.” Tô Miêu Miêu cũng không cự tuyệt, chỉ dặn dò Triệu lão đầu chậm một chút, đừng để bị ngã.
Hai người một đường chạy tới nhà thôn trưởng.
Triệu lão đầu thậm chí quên cả gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa đi vào.
“Hoành Kiệt, Hoành Kiệt, cậu mau ra đây, lão già ta có chuyện quan trọng muốn nói với cậu!” Triệu lão đầu trung khí mười phần gọi vọng vào trong nhà.
Trong phòng lại không có động tĩnh.
“Thôn trưởng giống như không có nhà.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Không có khả năng a, hai ngày nay nó đều ở nhà mà.” Triệu lão đầu nghĩ nghĩ, cũng không có gì phải tị hiềm, đi thẳng vào buồng trong.
Đẩy cửa buồng trong ra, quả nhiên, Vương Hoành Kiệt đang ngồi trên giường đất nhà mình, một bên hút t.h.u.ố.c lá sợi, một bên mặt ủ mày chau nhìn chằm chằm cuốn sổ nhỏ trước mặt.
“Vương Hoành Kiệt, ta liền biết thằng nhóc cậu ở nhà, ta vừa rồi ở bên ngoài gọi cậu không nghe thấy à?” Triệu lão đầu vừa thấy Vương Hoành Kiệt, mày tức khắc nhíu lại.
Vương Hoành Kiệt tuy rằng là thôn trưởng, nhưng Triệu lão đầu là quân nhân xuất ngũ, hiện giờ lại quản lý hiệu t.h.u.ố.c, ở trong thôn vẫn rất có danh vọng.
