Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 71: Năm Đồng Một Tuần, Cả Thôn Sôi Sục
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:49
Vương Hoành Kiệt vừa dứt lời, các thôn dân tức khắc vui vẻ, nhưng ngay sau đó Vương Hoành Kiệt liền lại mở miệng.
“Nhưng là sau khi giao xong lương thực trong đội, lương thực còn lại trong thôn chúng ta liền không đủ cho mọi người qua mùa đông.”
Lời này vừa nói ra, đám đông tức khắc nổ tung như cái chợ vỡ, ai nấy đều ồn ào lên.
“Cái này sao được chứ? Chúng tôi đều chờ lương thực để qua mùa đông đâu.”
“Đúng vậy, mẹ tôi đã nằm liệt giường ba ngày rồi, chúng tôi chỉ chờ chia lương thực về nấu chút gì cho bà ăn.”
“Con dâu tôi đói đến mất cả sữa, cháu tôi mỗi ngày đều khóc, hiện tại đến khóc cũng không ra hơi nữa rồi.”
“Không có lương thực chẳng phải là muốn mạng của chúng tôi sao.”
“...”
Vương Hoành Kiệt sáng sớm liền biết tin tức này sẽ gây ra xao động như vậy.
Bằng không sau khi giao xong thuế lương trở về hắn vì cái gì sẽ đem chính mình nhốt ở trong nhà hai ngày không ra khỏi cửa đâu, cũng không biết nên như thế nào đối mặt.
Cũng may Tô Miêu Miêu đã mang đến tin tốt cho hắn.
Vương Hoành Kiệt giơ tay lại rống lớn một tiếng: “Đều im lặng cho tôi, tôi đây không phải đang nghĩ cách cho mọi người sao?”
Mọi người nhìn khuôn mặt còn tính là bình tĩnh của Vương Hoành Kiệt, tâm trạng táo loạn lại thoáng an định xuống.
Đúng vậy, thôn trưởng tổng không đến mức nhìn bọn họ toàn thôn người c·hết đói.
Vương Hoành Kiệt nói xong liền từ trong n.g.ự.c móc ra 5 đồng tiền.
“Các người biết đây là cái gì không?”
Mọi người vừa nghe thôn trưởng hỏi vậy, ai nấy đều ngây ngẩn cả người.
“Thôn trưởng, hiện tại đều lửa sém lông mày rồi ông sao còn ở đây kể chuyện cười cho chúng tôi nghe thế? Trên tay ông cầm kia chẳng phải là tiền sao, chúng tôi còn chưa đến mức ngay cả tiền cũng không nhận biết.”
“Đúng vậy, đây là tiền, nhưng các người biết số tiền này từ đâu mà có không?” Vương Hoành Kiệt dò hỏi.
“Cái này chúng tôi làm sao biết được.” Các thôn dân nhìn nhau ngơ ngác.
“Đây là Tô đồng chí dẫn dắt đám trẻ con trong thôn đào d.ư.ợ.c liệu bán được.” Vương Hoành Kiệt gằn từng chữ một.
“Cái gì? Đào d.ư.ợ.c liệu bán tiền?” Các thôn dân lại nổ tung.
Bọn họ cũng đều biết đám trẻ con trong nhà đi theo Tô Miêu Miêu vào núi đào cái rễ cỏ gì đó.
Nghe nói là mỗi ngày đều có thể được chia kẹo.
Đám trẻ con này vốn dĩ mỗi ngày đều chạy nhảy lung tung trong thôn, người trong nhà đều không quá chú ý.
Nghĩ có thể có kẹo ăn cũng liền mặc kệ bọn nó.
Không nghĩ tới thế nhưng còn có thể kiếm tiền?
“Đúng vậy, hơn nữa đây chỉ là tiền kiếm được trong vòng một tuần.” Vương Hoành Kiệt khẳng định nói.
“Một tuần là có thể kiếm 5 đồng? Việc này cũng quá kiếm tiền đi.”
“Cho nên thôn trưởng ông hôm nay gọi chúng tôi tới đây, là muốn cho tất cả chúng tôi đều đi lên núi đào d.ư.ợ.c liệu sao?” Có thôn dân đầu óc linh hoạt đã đoán được tâm tư của Vương Hoành Kiệt.
“Không sai, hiện tại khoảng cách đến mùa đông còn hơn hai tháng, chúng ta muốn thừa dịp trong khoảng thời gian này đào nhiều một ít d.ư.ợ.c liệu mang lên thành phố bán. Lại lấy tiền bán d.ư.ợ.c liệu đổi vật tư qua mùa đông, như vậy mùa đông năm nay chúng ta liền không cần chịu đói chịu rét nữa!” Vương Hoành Kiệt nói năng leng keng hữu lực.
“Vậy chúng tôi hiện tại đi đào luôn!” Các thôn dân vừa nghe đào d.ư.ợ.c liệu là có thể bán tiền, nào còn ngồi yên được nữa, từng người đứng lên liền chuẩn bị xông lên núi.
“Các người đều chờ một chút!” Vương Hoành Kiệt vội vàng gọi mọi người lại, “Các người biết muốn đào d.ư.ợ.c liệu gì sao? Biết đào như thế nào sao?”
Mấy vấn đề ném ra, các thôn dân liền lập tức trợn tròn mắt.
