Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 733: Mưu Tính Tương Lai
Cập nhật lúc: 08/01/2026 01:05
Giống như mười tám năm trước kia của cô, mỗi ngày ở tiệm cơm quốc doanh g.i.ế.c heo thái rau, cuộc sống trôi qua bình phàm mà bình thường.
Chỉ là tình huống nhà họ Hoắc không giống cô trước kia. Kẻ đầu sỏ hãm hại nhà họ Hoắc vẫn chưa bị xử lý, chuyện này giống như một thanh kiếm sắc luôn treo trên đỉnh đầu, không biết khi nào sẽ rơi xuống.
Mà càng là những lúc thế này, tiền và quyền lại càng quan trọng. Nếu không có năng lực chống lại, cho dù hiện tại đã trở về, nói không chừng lại sẽ bị chèn ép hãm hại lần nữa.
Đương nhiên biện pháp giải quyết triệt để nhất chính là tìm ra kẻ chủ mưu phía sau, trực tiếp xử lý hắn. Bất quá cô đã hỏi qua Hoắc Kiến Quốc và Đường Xuân Lan, hai người bọn họ đối với chuyện này cũng không có manh mối gì. Rốt cuộc bọn họ luôn luôn giúp người làm điều tốt, rất ít khi gây thù chuốc oán, thật sự không nghĩ ra ai lại hãm hại mình sau lưng.
Tô Miêu Miêu cũng không vội, dù sao bọn họ hiện tại đã trở về, kẻ ngồi không yên nhất chính là tên độc thủ phía sau màn kia, chỉ cần chờ hắn tự tìm tới cửa là được.
Tô Miêu Miêu suy nghĩ miên man, đến khi ý thức được kéo về thì Đường Xuân Lan đã tới gọi cô ăn cơm.
“Vâng, con tới ng·ay đây.” Tô Miêu Miêu đáp lời, đứng dậy đi ra ngoài.
Trên bàn cơm bày mấy đĩa đồ ăn chay, bất quá khẩu phần vẫn rất đầy đặn.
“Hôm nay mới tới, rất nhiều thứ chưa kịp mua, bữa này cứ ăn tạm thế đã, tối chúng ta ăn bữa ngon sau.” Đường Xuân Lan áy náy nhìn Tô Miêu Miêu.
“Không sao đâu mẹ, mấy món này đều rất tốt cho sức khỏe mà.” Tô Miêu Miêu cười cầm đũa lên.
Bữa cơm tuy không có thịt nhưng mọi người đều ăn rất vui vẻ.
“Đúng rồi Kiến Quốc, công việc của con và Văn Bác đều đã có sắp xếp, có nói khi nào đi làm không?” Ông cụ Hoắc hỏi.
“Ngày kia đi báo danh ạ.” Hoắc Kiến Quốc đáp.
“Được. Mấy đứa lần này trở về, chức vụ đều bị giáng xuống rất nhiều, nhớ kỹ không được nóng nảy, mặc kệ công việc gì cũng phải nghiêm túc đối đãi.” Ông cụ Hoắc dặn dò từng chữ.
“Ba, chúng con đều biết ạ.” Hoắc Kiến Quốc liên tục gật đầu.
“Miêu Miêu, công việc của con có phải chưa định không?” Ông cụ Hoắc nói tới đây lại quay sang nhìn Tô Miêu Miêu bên cạnh.
Bởi vì Tô Miêu Miêu được gỡ bỏ thân phận trước bọn họ, công việc tự nhiên cũng không được sắp xếp cùng.
“Vâng, lúc ấy không biết khi nào về Kinh Thị nên cũng chưa định ạ.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Con cứ suy nghĩ xem, nếu muốn đi làm thì cả nhà sẽ giúp con chạy vạy, nếu không muốn đi làm, con cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian cũng được.” Ông cụ Hoắc nói.
“Vâng ạ.” Tô Miêu Miêu đáp.
“……”
Sau khi cả nhà ăn cơm xong.
Nhiếp Tiểu Sương muốn đưa mẹ cô ấy đi tìm chỗ ở, Hoắc Tâm Viễn tự nhiên phải đi cùng.
Hoắc Kiến Quốc và Đường Xuân Lan thì đi Cung Tiêu Xã mua sắm, trong nhà còn rất nhiều thứ cần bổ sung. Đồ đạc trước kia phần lớn đều để lại Thạch Mã Đầu thôn, nên Hoắc Văn Bác và Hoắc Mẫn Học bị bắt đi làm cu li khuân vác.
Còn Tô Miêu Miêu thì phụ trách đi liên lạc với Vương Hoành Kiệt và mọi người.
Vị trí bốt điện thoại cách chỗ họ ở hiện tại không xa, Tô Miêu Miêu đi khoảng năm sáu phút là tới.
Trước tiên liên hệ với Vương Hoành Kiệt, ông ấy nhận được điện thoại của cô thì vô cùng vui vẻ, nhưng vui vẻ xong lại nhịn không được mắng cô một trận.
