Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 742: Lời Khuyên Về Việc Học Đại Học
Cập nhật lúc: 08/01/2026 01:06
Tô Miêu Miêu vừa ăn vừa cân nhắc từ ngữ, một lát sau, cô làm ra vẻ lơ đãng nói:
“Chị dâu ba, trước đây chị chưa từng học qua kiến thức bài bản về thiết kế thời trang đúng không?”
“Ừ, chị chỉ làm học việc trong tiệm may mấy năm thôi.” Nhiếp Tiểu Sương gật đầu.
“Em thấy chị rất có năng khiếu về thiết kế thời trang, nhưng nếu chị muốn đi con đường này rộng và sâu hơn, em kiến nghị chị nên đi học tập bài bản các kiến thức liên quan.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Chị cũng muốn học lắm chứ, nhưng rất nhiều tiệm may căn bản sẽ không dạy những kiến thức thiết kế này. Chị chỉ có thể tự xem sách hoặc xem chương trình trên tivi thôi.” Nhiếp Tiểu Sương trước đây cũng từng nghĩ tới, chỉ là rất khó tìm được thầy dạy.
“Vậy chị có từng nghĩ tới việc thi vào đại học không?” Tô Miêu Miêu ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Nhiếp Tiểu Sương.
“Đại học?” Nhiếp Tiểu Sương nghe vậy không khỏi sửng sốt.
“Đúng vậy, trong trường đại học có giảng viên chuyên nghiệp, cũng sẽ có chương trình học bài bản, chị học xong chắc chắn sẽ thu hoạch được rất nhiều.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Chị làm sao mà vào đại học được, hiện tại đều là chế độ đề cử. Chị lớn tuổi rồi, lại không có công tác, ai mà đề cử chị chứ.” Nhiếp Tiểu Sương cười lắc đầu.
“Nói không chừng sau này sẽ không cần đề cử nữa đâu.” Trong mắt Tô Miêu Miêu lóe lên một tia sáng.
Nhiếp Tiểu Sương nghe vậy không khỏi ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ là trên mặt Tô Miêu Miêu vẫn luôn mang theo nụ cười, khiến cô ấy không phân biệt được lời này là thật hay đùa.
“Tiểu muội, có phải em nghe được tiếng gió gì không?” Nhiếp Tiểu Sương nhìn quanh bốn phía, ghé sát lại gần Tô Miêu Miêu, hạ giọng thì thầm.
“Em không nghe được tiếng gió gì cả, bất quá chỉ là căn cứ vào tình hình trước mắt mà dự đoán chút thôi. Huống chi, cho dù em dự đoán không chuẩn, đọc thêm sách cũng là làm phong phú kiến thức cho bản thân mà.” Tô Miêu Miêu từ tốn nói.
“Lời này của em nói cũng đúng.” Nhiếp Tiểu Sương gật đầu, nhưng sau đó lại có chút ngượng ngùng, “Nhưng trình độ văn hóa của chị không cao, trước kia chỉ học hết mấy năm tiểu học.”
“Cái này không sao, đến lúc đó chị bảo anh ba tìm cho chị mấy quyển sách, bảo anh ấy dạy chị từ nội dung tiểu học trở lên.” Tô Miêu Miêu gợi ý.
“Được, vậy chờ tối anh ba em về chị sẽ nói với anh ấy.” Nhiếp Tiểu Sương hiện tại đã hoàn toàn hòa nhập vào bầu không khí "Tô Miêu Miêu nói gì nghe nấy" của nhà họ Hoắc. Rốt cuộc cô chưa từng nói sai bao giờ, cũng chính cô là người dẫn dắt cả nhà từng bước tốt lên.
“Vâng.” Thấy Nhiếp Tiểu Sương nghe lọt lời mình, nụ cười trên mặt Tô Miêu Miêu càng thêm chân thành.
Tô Miêu Miêu ăn trưa xong, Nhiếp Tiểu Sương rửa bát giúp cô rồi lại đi ra ngoài dạo phố.
Tô Miêu Miêu lại nằm lên chiếc ghế bập bênh dưới gốc cây ngô đồng, tuy nhắm mắt nhưng trong đầu lại đang suy tính công việc tiếp theo.
Đang lúc cô suy nghĩ nhập thần, ngoài cổng viện đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Tô Miêu Miêu mở mắt, đứng dậy mở cửa viện. Bên ngoài đứng cư nhiên là hai mẹ con nhà hàng xóm. Người phụ nữ kia sắc mặt trông vẫn còn tái nhợt, thậm chí phải vịn vào vai con gái mới đứng vững được.
“Chào cô, tôi ở nhà bên cạnh.” Người phụ nữ thấy người mở cửa là Tô Miêu Miêu liền lập tức đứng thẳng người dậy.
