Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 793: Côn Đồ Đến Gây Rối, Hoắc Tâm Viễn Dùng Máy Xúc Dọa Người
Cập nhật lúc: 08/01/2026 01:13
Chờ Hoắc Xảo Ngọc hiểu rõ tình hình chi tiết, liền lập tức nằng nặc đòi Tô Miêu Miêu đưa bà đi các nhà máy.
Nhìn Hoắc Xảo Ngọc tích cực như thế, Tô Miêu Miêu thật sự rất bội phục tinh lực của bà.
Vốn dĩ người trong nhà thấy bà đã trở lại, còn muốn làm tiệc tẩy trần, kết quả bà mỗi ngày đi sớm về trễ, căn bản không có thời gian.
Cuối cùng mọi người cũng chỉ có thể từ bỏ, chờ bà rảnh rỗi rồi tính sau.
Mà có Hoắc Xảo Ngọc hỗ trợ, cường độ công việc của Tô Miêu Miêu giảm đi đáng kể, cũng rốt cuộc có thời gian để thở.
Hôm nay, cô đang ở công trường kiểm tra tiến độ thi công, đột nhiên có một đám khách không mời mà đến, không nói hai lời liền bắt đầu dỡ bỏ rào chắn bọn họ vây quanh.
“Bà chủ, không xong rồi, có một đám lưu manh tới, không chỉ dỡ rào chắn của chúng ta mà còn đ.á.n.h bị thương công nhân nữa.” Có công nhân vội vội vàng vàng chạy tới báo tin.
“Ai thế? Dám đến tìm ta gây sự, ta đảo muốn xem ai chán sống rồi.” Hoắc Tâm Viễn vừa nghe lời này, lập tức nổi giận đùng đùng rời đi.
Tô Miêu Miêu cũng bước nhanh đuổi theo.
Chờ đến khi bọn họ tới hiện trường, hai bên đã đ.á.n.h nhau rồi.
Bất quá đối phương rõ ràng là có chuẩn bị, còn mang theo gậy gộc, công nhân bên công trường đều là những người thành thật làm việc đàng hoàng, vài người đã bị đ.á.n.h vỡ đầu, nhưng vẫn nỗ lực muốn ngăn cản bọn chúng.
“Nơi này là địa bàn tư nhân, các người không thể xông bừa vào.” Những công nhân kia liên tục lui về phía sau.
“Cái gì địa bàn tư nhân, cả cái phố này đều là do tao bảo kê, tụi mày ở chỗ này khởi công có thông báo trước với tao chưa? Đây là căn bản không coi tao ra gì a. Đập cho tao!” Người đàn ông đứng giữa, không chút để ý chỉ huy đàn em.
Đám người kia vừa nghe lệnh, đập phá càng thêm hăng say, bất quá bọn chúng đập hơn phân nửa là rào bảo vệ bên cạnh, đối với công nhân tiến lên ngăn cản, cơ bản đều là trực tiếp đẩy ra.
Chỉ là trên công trường nơi nơi đều gồ ghề lồi lõm, bị đẩy ngã xuống đất khó tránh khỏi sẽ bị thương.
Ngay khi một công nhân bị đẩy ra, có người từ phía sau đỡ lấy anh ta.
“Bà chủ? Cảm ơn.” Người công nhân vội vàng nói lời cảm tạ.
“Mày là ai?” Tên cầm đầu đập phá nhìn Tô Miêu Miêu, trong ánh mắt mang theo một tia soi mói.
Tô Miêu Miêu lại ngay cả cái liếc mắt cũng không cho hắn, trực tiếp tung một cước đá bay hắn ra ngoài.
Gã đàn ông bay ra ngoài đập vào người đồng bọn, còn làm ngã đổ vài tên.
“Con mụ này thật là tìm c.h.ế.t!” Mấy tên kia còn muốn xông lên.
Hoắc Tâm Viễn đi trước một bước chắn bên người Tô Miêu Miêu.
“Tụi mày nếu không sợ c.h.ế.t thì cứ nhào vô.” Hoắc Tâm Viễn nói lời này, phía sau anh ấy còn có hai chiếc máy xúc đất đi theo.
Gầu xúc của máy xúc giơ lên cao, rất có khí thế bọn chúng dám lên trước, nó liền dám nện xuống.
Mấy tên kia lập tức sững sờ tại chỗ, bọn chúng dù có hung hăng đến đâu cũng là người trần mắt thịt, bị thứ này nện một cái thì thành bánh nhân thịt mất.
“Mày chính là chủ mới ở đây?” Tên đại ca ở giữa tầm mắt đảo quanh người Hoắc Tâm Viễn, ánh mắt hơi trầm xuống.
“Phải, mày là ai?” Hoắc Tâm Viễn quát lạnh.
“Tao là đại ca khu vực này, tụi mày bao thầu bên này, còn làm ra động tĩnh lớn như vậy, rất nhiều người đều không hài lòng đâu.” Gã đàn ông sâu xa mở miệng.
“Ai không hài lòng? Mày bảo nó tới tìm tao, bên tao tất cả thủ tục đều đầy đủ hết.” Hoắc Tâm Viễn cái gì sóng to gió lớn chưa gặp qua, mấy câu dọa dẫm nửa thật nửa giả của đối phương sao có thể dọa được anh ấy.
Gã đàn ông cũng không nghĩ tới, tên này vẫn còn cứng cựa.
“Tao cũng không phải nhất định phải làm khó dễ tụi mày, chỉ cần tụi mày nguyện ý cho anh em tao chút thù lao, về sau công trường này do tụi tao bảo kê, tao bảo đảm sẽ không có ai lại đến quấy rối.” Gã đàn ông ý có điều chỉ.
“Thù lao cái gì, tụi mày chính là muốn thu phí bảo kê, chính sách mới vừa mở cửa bao lâu, tụi mày liền muốn làm bậy? Tin hay không tao hiện tại liền báo công an bắt hết đám lưu manh tụi mày lại!” Hoắc Tâm Viễn hừ lạnh một tiếng.
Nhìn Hoắc Tâm Viễn dầu muối không ăn, Bọ Cạp cũng tức giận, c.ắ.n răng nhìn chằm chằm anh ấy.
“Tao khuyên tụi mày đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, tao hôm nay chính là tới nhắc nhở tụi mày, nếu tụi mày không biết điều, về sau cho dù muốn đưa tiền, tụi tao cũng chưa chắc đã nhận.” Đáy mắt Bọ Cạp xẹt qua một tia ám quang.
“Ai cần tụi mày nhắc nhở, mau cút đi, bằng không thì tới thử xem, là người tụi mày cứng hay máy móc của tao cứng.” Hoắc Tâm Viễn một câu cũng không để trong lòng.
Mà anh ấy vừa dứt lời, chiếc máy xúc phía sau hình như để hưởng ứng lời chủ nhân, còn huy động gầu xúc một cái.
Đám người kia nhìn thấy cái “đại gia hỏa” kia, trong lòng vẫn có chút e ngại, gậy gộc trong tay bọn chúng không làm gì được thứ này.
