Thập Niên 60 Tôi Xuyên Thành Thợ Giết Heo, Rồi Lại Nói Tôi Là Thật Thiên Kim - Chương 853: Muốn Xuất Viện Vì Nghèo, Tô Miêu Miêu Ra Tay
Cập nhật lúc: 08/01/2026 02:09
“Làm phiền cô rồi.” Bành Dũng nói lời cảm ơn.
“Được rồi, anh cũng đừng để mình bị thương nữa, vốn dĩ thân thể đã chưa khỏi hẳn.” Y tá lại dặn dò vài câu, thu dọn khay t.h.u.ố.c rồi rời đi.
Trong phòng bệnh tức khắc cũng chỉ còn lại Tô Miêu Miêu cùng Bành Dũng hai người.
“Đồng chí Tô, thật sự xin lỗi, nếu mẹ tôi gây ra tổn thất gì cho cô, cô có thể nói cho tôi, tôi sẽ bồi thường theo giá!” Bành Dũng thấy Tô Miêu Miêu còn chưa đi, cho rằng còn có chuyện khác.
Rốt cuộc mẹ anh ta tính tình thế nào anh ta rõ ràng nhất.
“Cái đó thì không có.” Tô Miêu Miêu nhàn nhạt nói, ánh mắt một lần nữa rơi xuống chân anh ta, “Thương thế của anh thế nào rồi?”
“Tay khôi phục một chút sức lực, bất quá hai chân vẫn không có cảm giác gì.” Bành Dũng đúng sự thật bẩm báo.
“Người anh cứu, hai mẹ con kia có tới không?” Tô Miêu Miêu lại hỏi.
Bành Dũng lắc đầu.
Y tá nói với anh ta, hai mẹ con kia có đưa anh ta tới bệnh viện, bất quá sau khi anh ta tỉnh lại liền không gặp qua các nàng.
“Vậy anh hối hận không?” Tô Miêu Miêu nhìn chằm chằm đôi mắt Bành Dũng.
“Có cái gì hối hận, là tôi tự mình muốn đi cứu người, các nàng lại không có cầu tôi.” Bành Dũng ngữ khí thực bình tĩnh, đáy mắt cũng không có bất luận gợn sóng nào.
Anh ta không nói sai.
Tô Miêu Miêu ngược lại sinh ra vài phần tò mò.
Theo lý mà nói, anh ta vì cứu người mới bị thương thành như vậy, nhưng người được cứu không chỉ không gánh vác tiền t.h.u.ố.c men, thậm chí ngay cả mặt cũng chưa lộ.
Chuyện này đặt ở trên người ai cũng sẽ chịu không nổi.
Nhưng vì sao anh ta lại bình tĩnh như thế?
Tô Miêu Miêu còn muốn nói cái gì đó, ngoài cửa y tá lại đột nhiên gõ cửa đi vào.
“Bành Dũng, trên tài khoản của anh đã thiếu không ít tiền t.h.u.ố.c men, nhớ mau ch.óng đóng bổ sung.”
“…… Thiếu bao nhiêu?” Bành Dũng chú ý tới y tá.
“Tổng cộng thiếu mười hai đồng ba hào sáu xu.” Y tá nhìn thoáng qua hóa đơn trong tay.
“Vậy phiền cô giúp tôi làm thủ tục xuất viện đi.” Bành Dũng vừa nghe đến đã thiếu mười hai đồng hơn, lập tức mở miệng.
“Anh nói cái gì?” Y tá có trong nháy mắt hoài nghi chính mình có phải nghe lầm hay không.
“Tôi nói tôi lát nữa liền làm thủ tục xuất viện.” Bành Dũng lặp lại lần nữa.
“Nhưng hiện tại thân thể anh còn chưa khôi phục, anh cần thiết phải ở bệnh viện tiếp nhận trị liệu phục hồi chức năng, bằng không nửa đời sau thật sự có khả năng nằm liệt giường mãi mãi.” Y tá sợ Bành Dũng không rõ ràng lắm lợi hại trong đó, lại giải thích với anh ta một lần.
“Những điều này bác sĩ đều đã nói với tôi rất rõ ràng, các cô yên tâm, mặc kệ sau này tôi tình huống thế nào, đều sẽ không tìm tới bệnh viện các cô.” Bành Dũng trên mặt thần sắc thập phần thản nhiên.
“Anh……” Y tá nhìn bộ dáng này của anh ta, lập tức cũng không biết nên nói cái gì.
“Trong khoảng thời gian này cảm ơn cô.” Ngược lại là Bành Dũng, còn nói một câu cảm ơn với cô ấy.
“Không…… Không có chi……” Y tá theo bản năng đáp lại.
Xoay người đi ra ngoài mới ý thức được chuyện này hình như có chút không đúng lắm.
Bất quá cô ấy cũng không quay lại, nằm viện cần tiêu tốn rất nhiều tiền, hơn nữa một tháng nay, trước sau đều chỉ có một mình Bành Dũng ở bệnh viện, không có tiền muốn xuất viện cũng là tình huống bình thường.
Chỉ là có chút tiếc nuối, tình huống của anh ta nếu sau này tiếp tục tập vật lý trị liệu tốt, nói không chừng còn có cơ hội đứng lên lần nữa.
