Thập Niên 60: Từ Mạt Thế Xuyên Về, Ta Ở Quân Khu Vừa Ăn Vừa Nghiên Cứu - Chương 104: Lời Mời Của Giáo Sư Trần
Cập nhật lúc: 14/04/2026 07:14
Ông trong khoảng thời gian này bận quá, nguyên bản còn tính toán qua một thời gian nữa hỏi thăm một chút về Lâm Thư Hòa, xem có thể điều tới Cục Nông Khẩn công tác hay không.
Bất quá Lâm Thư Hòa đối với đề nghị của ông hoàn toàn không có hứng thú, nhớ tới người học trò hùng hổ doạ người kia của ông liền cạn lời.
Công tác ở Cục Nông Khẩn cô nhưng thật ra không bài xích, nhưng nếu là cả ngày cùng người như vậy cộng sự, còn không bằng không cần công việc này.
Trần Khải Vinh thấy bộ dáng hứng thú thiếu thiếu của cô cũng không giận, tiếp tục khuyên bảo: “Đừng nhìn công việc của chúng tôi vất vả, nhưng đãi ngộ thực tốt, ngày lễ ngày tết có không ít trợ cấp.”
Khác không nói, lương thực cùng thịt, công nhân viên chức nội bộ tổng có thể dính điểm chỗ tốt.
Lâm Thư Hòa hoàn toàn không biết cái "trợ cấp" ông nói khả năng bao hàm cả thịt, há mồm liền muốn uyển chuyển từ chối.
Nhưng cô thính tai, nghe được mấy đồng chí thi cùng phía sau đang nói chuyện với nhau.
“Cô ấy là ai a? Có thể tiến vào Cục Nông Khẩn mà còn tới thi Cung Tiêu Xã?”
“Không biết, thật tốt a, tôi nghe nói thức ăn ở Cục Nông Khẩn ngon lắm.”
“Cũng không phải là, ăn tết thời điểm chị Kim Phượng hàng xóm đóng gói món thịt hầm chia cho tôi nửa bát, cái hương vị kia, thằng cu nhà tôi hiện tại còn nhớ thương đâu.”
“Nghe nói đầu bếp nhà ăn Cục Nông Khẩn là đầu bếp đặc cấp, nấu ăn có tiếng là ngon, tổ tiên còn từng làm Ngự trù đấy.”
Món thịt hầm? Ngự trù?
Lâm Thư Hòa không tự giác mà nuốt nước miếng, ánh mắt dừng ở khẩu hiệu màu đỏ trên tường: “Khoa học làm ruộng xúc tiến tăng thu nhập, ngày tháng nông dân có bôn đầu!”
Cô lập tức nắm lấy tay Trần Khải Vinh, nghĩa chính từ nghiêm nói: “Đồng chí Trần, ngài nói đúng, nông nghiệp là căn bản, vì nhân dân phục vụ, tôi đạo nghĩa không thể chối từ! Chúng ta khi nào làm thủ tục nhập chức?”
Một bên Tiêu Tri Hạ nhìn đến cảnh tượng này đều sợ ngây người.
Cô ấy nguyên bản thấy Lâm Thư Hòa một bộ không quá tình nguyện, còn đang nghĩ có nên khuyên vài câu hay không.
Rốt cuộc đãi ngộ Cục Nông Khẩn xác thật tốt hơn Cung Tiêu Xã không ít, chỉ riêng thức ăn ở nhà ăn liền rất làm người hâm mộ.
Lại nói cương vị Cung Tiêu Xã cạnh tranh kịch liệt, tuy rằng cô ấy không e ngại cùng Lâm Thư Hòa cạnh tranh, nhưng không thể không thừa nhận cô rất lợi hại, có thể thiếu một đối thủ mạnh mẽ chung quy là chuyện tốt.
Trần Khải Vinh còn lại là vui mừng khôn xiết, vội vàng nghiêng người nhường đường: “Tới tới tới, chúng ta đến văn phòng nói chuyện!”
Đi vào văn phòng, Trần Khải Vinh trước rót cho Lâm Thư Hòa chén nước, lúc này mới nói về hiện trạng của Cục Nông Khẩn.
Hiện tại là năm thứ hai cách mạng toàn diện bùng nổ, công tác nghiên cứu khoa học của Tổng cục Nông Khẩn đã chịu đả kích nghiêm trọng, không ít cán bộ cùng nhân viên nghiên cứu bị hạ phóng đến nông trường “lao động rèn luyện”.
Kế hoạch nghiên cứu khoa học bình thường đều bị quấy rầy, rất nhiều hạng mục nghiên cứu bị bắt kêu đình chỉ.
Thể chế quản lý nghiên cứu khoa học của Tổng cục Nông Khẩn Đông Bắc cũng đã xảy ra biến hóa mang tính căn bản, từ hệ thống nghiên cứu khoa học chuyên nghiệp chuyển hướng sang hình thức quần chúng làm nghiên cứu khoa học.
Trần Khải Vinh là số lượng không nhiều lắm nhân viên nghiên cứu còn có thể lưu tại cương vị, còn đang kiên trì triển khai một ít nghiên cứu mang tính cơ sở.
Hiện tại sức mạnh cách mạng đang mãnh liệt, vì ứng đối tình thế trước mắt, nhân viên nghiên cứu chuyên nghiệp đều bị phân tán ra, đồng thời hấp thu quần chúng tham dự nhiệm vụ nghiên cứu khoa học.
Đây cũng là nguyên nhân ông đối với cái cậu Lâm Chí Tân kia phá lệ bao dung, cậu ta không chỉ có bằng cấp đại học chính quy hiếm có, trong nhà còn là ba đời bần nông, ở hoàn cảnh hiện tại khả năng chịu đả kích của cách mạng là rất nhỏ.
Tổng cục Nông Khẩn dưới trướng thiết lập bốn phòng nghiên cứu, phân biệt là gây giống, canh tác gieo trồng, máy móc nông nghiệp và chăn nuôi thú y.
Mặt khác còn có viện thiết kế thăm dò, gánh vác nhiệm vụ nghiên cứu thiết kế quy hoạch đất đai cùng công trình thuỷ lợi.
Cục Nông Khẩn bên phía Quân khu Thẩm Thành trọng tâm nghiên cứu về phương diện cây nông nghiệp chủ yếu tập trung ở ngô, lúa mì, đậu nành và các loại cây lương thực khác, trong đó gây giống ngô là trọng trung chi trọng.
Ở phương diện chăn nuôi, việc gây giống cừu lông cao cấp và heo trắng cũng đạt được tiến triển không tồi.
Không chỉ có như thế, bên cạnh còn có một tòa nhà chuyên môn nghiên cứu máy móc nông nghiệp, chủ yếu khắc phục khó khăn về máy gieo hạt, máy thu hoạch, máy canh tác thổ nhưỡng...
Đông Bắc là khu vực sản xuất lương thực chủ chốt, là tảng đá áp khoang cho an ninh lương thực quốc gia, Cục Nông Khẩn bên này tự nhiên là các phương diện đều phải đề cập đến.
Giới thiệu xong tình huống cơ bản, Trần Khải Vinh chuyển đề tài: "Chúng tôi nhận được nhiệm vụ của Tổng cục, muốn triển khai công tác chọn giống và gây giống ngô đơn giao chín sớm.
Chủ yếu là nhằm vào đặc điểm thời kì không có sương muối ngắn ở khu vực hàn đới, đào tạo chủng loại ngô chín sớm năng suất cao thích hợp khí hậu bên này."
Nói xong, ông lấy ra một tờ đơn xin việc đẩy đến trước mặt Lâm Thư Hòa: “Tôi trên tay có một danh ngạch đề cử nhân tài, hy vọng cô có thể gia nhập công tác này của chúng tôi.
Bất quá ngay từ đầu chỉ có thể cấp cương vị kỹ thuật viên cấp 17, lương tháng 31 đồng, phiếu gạo 36 cân, còn có mặt khác phiếu chứng, mỗi tháng chỉ tiêu không quá giống nhau.”
Ông dừng một chút, nhắc nhở nói: “Cục Nông Khẩn chúng tôi ở phương diện cung ứng lương thực, đãi ngộ sẽ tốt hơn chút.”
Lâm Thư Hòa vừa nghe lời này đôi mắt tức khắc sáng lên, nhận lấy đơn xin việc: “Hiện tại điền luôn sao?”
Ngay cái ngày Lâm Thư Hòa nhận đơn xin việc từ tay Trần Khải Vinh, xa ở ngàn dặm ngoài Kinh Thị, Thẩm Đức Minh cũng nhận được một lá thư trằn trọc nhiều ngày mới tới nơi.
“Thủ trưởng, Quân khu Thẩm Thành gửi thư tới.”
Cảnh vệ viên tay chân nhẹ nhàng mà đi vào thư phòng, đem phong thư đặt ở bàn làm việc gỗ đỏ.
Thẩm Đức Minh đang đeo kính viễn thị phê duyệt văn kiện, nghe vậy “Ừ” một tiếng, buông b.út máy xuống.
Từ khi Thẩm Nghiên Thanh có đối tượng, nhận được thư đã thành chuyện thường ngày.
