Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 370: Bận Bận Rộn Rộn Lại Một Năm Trôi Qua

Cập nhật lúc: 17/04/2026 18:14

Kỳ nghỉ hè năm nay, Lục Nhất Minh vẫn tiếp tục mở lớp học thêm và bán tài liệu ôn thi đại học. Ba đứa sinh ba thì dành trọn mùa hè ở Cung thiếu nhi để học các lớp năng khiếu, chẳng có thời gian về đại viện quân khu. Ngày 20 tháng 8 là sinh nhật mười tuổi của bọn trẻ.

Hôm đó, Tô Nghiên đặc biệt xin nghỉ một ngày, chuẩn bị hai bàn thức ăn thịnh soạn để làm tiệc mừng cho các con. Hoa Mẫn và Lục Phong Niên đã lâu không gặp cháu, nên từ hôm trước đã sang chơi.

Mười tuổi là sinh nhật lớn của bọn trẻ, làm ông bà nội mà không đến thì thật không phải phép.

Lục Đình cũng mời cả gia đình bố vợ sang. Gia đình Lục Cẩn và Lục Xu lớn bé chắc chắn cũng sẽ có mặt. Lục Vũ và Lục Thần đang ở bộ đội không quân, cách đây hơn một trăm dặm, xa quá nên Lục Đình không gọi điện thông báo nữa.

Lục Cẩn vì phải đi làm nên không đến được, khoảng mười giờ, Trần Ngọc Hòa dẫn theo bốn đứa trẻ tới.

Vợ chồng Lục Xu tuy phải đi làm nhưng đến giờ cơm vẫn có mặt, tất nhiên là mang theo cả "chuỗi hồ lô" nhà họ đến.

Tô Nghiên cứ nhìn chằm chằm vào bụng Lục Xu. Chuyện gì thế này? Đứa bé trong bụng cô ấy sinh rồi hay là sẩy rồi?

Ăn cơm xong, Lục Đình lén nói nhỏ với cô: “Nghiên Nghiên, đứa bé của em gái anh chưa được ba tháng thì hai vợ chồng nó sinh hoạt mạnh bạo quá, đứa bé tự sẩy rồi.”

“Em gái anh vì sinh con mà mặt đầy tàn nhang, sau này chắc cô ấy không sinh nữa đâu nhỉ?”

“Nó có muốn cũng chẳng được nữa, bác sĩ bảo vì lý do sức khỏe, nó có t.h.a.i cũng dễ sẩy. Ủy ban Kế hoạch hóa gia đình cũng đang làm công tác tư tưởng, khuyên nó đi thắt ống dẫn trứng.”

Tô Nghiên chợt nhớ ra chính sách kế hoạch hóa gia đình sẽ ngày càng nghiêm ngặt. Tuy sau này cô không sinh thêm con, nhưng liệu người của ủy ban phường có bắt cô đi đặt vòng hay thắt ống dẫn trứng không?

“Lục Đình, giấy chứng nhận thắt ống dẫn tinh của anh vẫn còn chứ?”

“Vẫn còn, Nghiên Nghiên đừng lo. Năm đó anh thắt xong đã báo cáo lên trên rồi, người của Ủy ban Kế hoạch hóa quân khu sẽ không đến tìm em đâu.”

“Nhưng người của ủy ban phường chỗ chúng ta đang ở sẽ đến tìm em đấy. Nhưng anh nói giấy chứng nhận vẫn còn thì em không sợ nữa.”

Lục Xu ra sân sau xem chị dâu có cần giúp gì không, tình cờ nghe được anh cả và chị dâu đang nói chuyện thắt ống dẫn tinh. Cô ấy hơi ngại ngùng, cười trêu Lục Đình: “Anh cả, sao hồi đó anh lại nghĩ đến chuyện đi thắt ống dẫn tinh thế? Em chưa từng thấy đàn ông nào đi thắt ống dẫn tinh cả.”

Lục Xu không biết nam đồng chí làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh kiểu gì. Cô ấy nghĩ nam đồng chí mà làm thế chắc chắn sẽ tổn hại sức khỏe, không chừng còn ảnh hưởng đến "chức năng" kia nữa.

Lục Đình nghe vậy thì hơi phật ý. Anh vừa lau bệ bếp vừa nói: “Sinh con đâu phải chuyện của một người. Phụ nữ thắt ống dẫn trứng được thì đàn ông tự nhiên cũng thắt ống dẫn tinh được. Đã là nam đồng chí có thể thắt, tại sao anh lại không thể?”

Lục Xu bị Lục Đình nói cho cứng họng, trong lòng thầm cảm thán chị dâu thật tốt số! Anh cả vì chị ấy mà thắt ống dẫn tinh từ trước khi ba đứa sinh ba ra đời. Thời đại này làm gì có người đàn ông nào chủ động đi làm chuyện đó chứ?

Tô Nghiên cũng cười, mỉa mai lại một câu: “Xu Xu nói vậy là không muốn em rể chịu khổ đi thắt ống dẫn tinh, nên định chủ động đi thắt ống dẫn trứng sao?”

“Ủy ban Kế hoạch hóa đang khuyên em đi thắt, em vẫn đang suy nghĩ.”

Tô Nghiên thầm nghĩ, suy nghĩ á? Chẳng bao lâu nữa khỏi cần suy nghĩ luôn, người ta sẽ lôi thẳng cô đến bệnh viện, không đi thì mất việc.

Tô Nghiên mỉm cười không nói thêm. Lục Xu lại bảo: “Chị dâu, nghe nói việc buôn bán đồ kho của chị tốt lắm, một ngày chị kiếm được còn nhiều hơn em làm cả tháng.”

“Sao? Muốn nghỉ việc đi buôn bán nhỏ à?”

Lục Xu lắc đầu: “Nhà máy đường là đơn vị nhà nước, tuy kiếm không nhiều bằng chị nhưng dù sao cũng là bát cơm sắt.”

Cô ấy thầm nghĩ, lỡ đâu có ngày chị dâu bị bắt cũng nên. Cô ấy là công nhân chính thức của nhà máy đường, lúc về hưu còn có lương hưu, bọn buôn bán nhỏ lẻ ngoài đường làm gì có đãi ngộ đó.

Cũng chẳng hiểu nổi chị dâu đường đường là sinh viên đại học, rõ ràng có thể tìm cách vào bệnh viện làm, thế mà cứ đ.â.m đầu đi làm tiểu thương, không biết đầu óc có vấn đề gì không.

Lục Xu nghĩ gì Tô Nghiên không biết, mà có biết cũng chẳng thèm để tâm. Loại người bị tư tưởng truyền thống trói buộc nặng nề như cô ấy, vẫn chưa nhìn rõ tầm quan trọng của đồng tiền đâu.

Nhà họ sống trong cái khu tập thể tồi tàn, cộng thêm nhà bố mẹ chồng mười mấy miệng ăn, nhét vào hai căn phòng rách nát không biết sống kiểu gì? Cơ hội kiếm tiền sắp đến nơi rồi, cô đã đi đầu làm gương mà họ cũng chẳng biết đường học hỏi. Chẳng lẽ họ không thiếu tiền, cũng không muốn ở nhà to?

Bây giờ cô ấy không bán suất công việc đi, đến lúc nhà máy đường cải cách, có khi cả hai vợ chồng đều mất việc. Tô Nghiên cũng lười nhắc nhở, tiếp tục rửa bát.

Đợi họ về hết, Tô Nghiên và Lục Đình lái xe đưa các con ra công viên chèo thuyền dạo hồ, tối đến lại dẫn bọn trẻ đến nhà hàng "Lão Mạc" ăn đồ Tây.

Lần đầu tiên đến nhà hàng món Tây, bọn trẻ khá phấn khích. May mà trước đây ở nhà Tô Nghiên cũng từng làm đồ Tây, dạy cách dùng d.a.o nĩa, nên không đến mức tay nào cầm d.a.o tay nào cầm nĩa cũng không phân biệt được.

Gia đình sáu người yên lặng ăn tối. Trên đường về nhà, Lục Dật Ninh khó hiểu hỏi: “Bố, cái cô ngồi bàn đối diện, nhân lúc không ai để ý đã nhét bộ d.a.o nĩa và khăn ăn cô ta dùng vào túi xách rồi.”

“Ninh Ninh, con thấy hành vi thiếu văn minh như vậy sao không lên tiếng?”

“Cô ta vừa trừng mắt lườm con đấy. Người đàn ông ngồi đối diện cô ta thấy mà cũng chẳng nói gì, con lên tiếng chẳng phải chuốc lấy mắng c.h.ử.i sao? Haizz, còn trẻ mà đã làm ăn cắp. Anh cả, sau này anh lấy vợ tuyệt đối đừng tìm loại phụ nữ như thế nhé.”

Lục Nhất Minh bực bội đáp: “Mắt nhìn của anh mày kém thế sao? Mấy loại phụ nữ thiển cận đó anh chắc chắn không thèm để mắt. Hơn nữa anh còn nhỏ, chuyện yêu đương ít nhất phải mười năm nữa, mày là thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thì gấp cái gì.”

Tô Nghiên không hiểu nổi mấy người đó, chỉ đi ăn một bữa cơm thôi, có cần thiết phải ăn cắp bộ d.a.o nĩa của nhà hàng mang về nhà không?

“Được rồi, các con đừng cãi nhau nữa. Lần sau gặp chuyện này có thể nhắc nhở người phụ nữ đó, nếu cô ta vẫn cố chấp thì báo cho phục vụ nhà hàng.

Mẹ nói cho mấy anh em biết, tuyệt đối đừng phạm phải sai lầm như vậy. Dù bộ d.a.o nĩa đó có đẹp đến đâu, các con cũng không được đi ăn cắp, hiểu chưa? Nếu các con thích d.a.o nĩa của nhà hàng Tây, mẹ sẽ tìm cách mua một bộ về. Các con biểu hiện tốt, mẹ sẽ làm đồ Tây cho ăn.”

Lục Dật Ninh giơ tay thề: “Mẹ, chúng con chắc chắn sẽ không làm kẻ cắp.”

Một tuần sau, khi bọn trẻ quay lại trường học, Tô Nghiên chuyển một chiếc bàn dài từ biệt thự trong không gian ra, rồi lấy nguyên một bộ d.a.o nĩa ăn đồ Tây từ nhà kho.

Rảnh rỗi cô lại làm đồ Tây, dạy các con nghi thức ăn uống kiểu Tây, hy vọng sau này chúng ra nước ngoài du học sẽ không làm trò cười cho thiên hạ.

Thực ra bọn trẻ vẫn thích ăn món Trung hơn, đồ Tây thỉnh thoảng ăn một bữa cho biết vậy thôi.

Học kỳ này Lục Dật An đã lên cấp hai, không học cùng trường với Lục Dật Ninh và Lục Dật Nhu nữa. Hai anh em bắt đầu thấy hối hận, sao lúc trước không tìm cách thi nhảy cóc nhỉ?

Lục Dật Ninh không còn lêu lổng nữa mà bắt đầu học hành chăm chỉ. Cậu bé cũng muốn thi vào trường cấp hai trọng điểm, tiếc là trường đó tuyển sinh không nhiều, phải nỗ lực mới có hy vọng thi đỗ.

Lục Dật Nhu biết suy nghĩ của anh ba, tự nhiên cũng muốn thi vào trường đó. Mỗi ngày tan học về nhà, hai anh em tivi cũng không thèm xem, về là làm bài tập về nhà trước, sau đó ôn tập, ôn xong thì luyện chữ.

Nửa tiếng trước khi đi ngủ, Lục Dật Nhu còn luyện thêm các động tác múa cơ bản.

Các con chăm chỉ học hành, Tô Nghiên đương nhiên rất vui. Trẻ con thời đại này đúng là không cần phải lo lắng chuyện học hành của chúng.

Nếu là ở thời hiện đại, viết cái bài tập cũng phải chằm chằm canh chừng xem chúng có lén nghịch điện thoại không. Có lúc còn phải cầm điện thoại quay đủ loại video bài tập cho con, nói chung làm phụ huynh phiền muốn c.h.ế.t.

Mấy đứa con của Tô Nghiên thực ra khá ngoan ngoãn, dù thỉnh thoảng có chút nghịch ngợm nhưng vô hại, không gây họa hay rắc rối cho gia đình.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến cuối năm. Lục Nhất Minh với tư cách là lứa du học sinh bằng ngân sách nhà nước đầu tiên đã ra nước ngoài du học. Tiễn Lục Nhất Minh đi, Tô Nghiên càng bận rộn hơn.

Ngày 20 tháng Chạp, ba giờ chiều Tô Nghiên vẫn chưa thấy mẹ sang, mắt phải lại giật liên hồi, thế là cô bảo Lục Dật Ninh sang nhà bà ngoại xem thử.

Đến hơn năm giờ, Lục Dật Ninh cuối cùng cũng về: “Mẹ, bà ngoại bị người ta đẩy ngã.”

“Ai đẩy bà ngoại con?”

“Bác dâu cả cũ. Bác ấy muốn đòi anh họ đi, còn nói bác cả đã có con trai rồi, cần con trai của bác ấy làm gì nữa. Bà ngoại cãi lý với bác ấy, thế là bác ấy đẩy bà ngoại một cái.”

“Bác cả chưa về sao?”

“Bác cả về rồi, đuổi bác dâu cũ đi luôn. Anh họ cũng chỉ nhận bác dâu hiện tại thôi, người đàn bà đó khóc lóc bỏ đi. Nghe nói đứa con trai cưng của bác ta bị sốt cao uống nhầm t.h.u.ố.c, tai điếc rồi, không nói được nữa.”

Tô Nghiên lắc đầu, đúng là tự làm tự chịu. Nói cái gì mà về giành con trai, không chừng là muốn về giành lại anh cả thì có.

Anh cả của cô tuy không vào được Bộ Ngoại giao như mong muốn, nhưng giờ vào Bộ Ngoại thương làm Chủ nhiệm cũng cực kỳ tốt. Vương Diễm làm ở bệnh viện bao nhiêu năm, chẳng phải cũng chỉ là bác sĩ điều trị chính thôi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.