Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 84: Gia Đạo Không Yên
Cập nhật lúc: 16/04/2026 08:07
Đợi đưa t.h.i t.h.ể Lục Hướng Tiền về khâm liệm xong, ba anh em Lục Phong Niên lại cãi nhau. Lục Phong Hoa và Lục Phong Dụ nói hôm nay phải đưa bố về quê ngay, Lục Phong Niên thì bảo quàn ở tứ hợp viện bảy ngày rồi mới đưa về quê hạ huyệt.
“Anh cả, năm mới năm me để bố ở nhà không hay đâu? Ở quê các chú bác còn có nhà cũ, nhờ anh em họ hàng giúp dựng rạp tang lên không tốt sao?”
“Đây là nhà của bố, không cho bố quàn ở nhà, lương tâm mày bị ch.ó tha rồi à?
Lục Phong Hoa tao nói cho mày biết, tao biết hai đứa mày đều đang nhòm ngó căn nhà này, đừng hòng! Căn nhà này là của tao, tao bảo bố quàn ở nhà thì quàn ở nhà.”
“Cái gì mà của anh, căn nhà này là của bố, ba anh em chúng ta đều có phần.”
“Chúng mày có phần gì? Ngay từ đầu ông nội đã nói rõ, căn nhà này cho tao, bố lúc đó cũng đồng ý, khế ước của cái sân này còn đang nằm trong tay tao.”
Lục Phong Dụ đứng bên cạnh nghe anh cả nói vậy, lập tức nổi khùng, xông lên định đ.á.n.h Lục Phong Niên. Lục Phong Niên tung luôn một cước, đạp cho hắn kêu oai oái.
Lục Phong Hoa sợ quá không dám ho he gì nữa, vợ của bọn họ thì đang khóc lóc om sòm, kể lể: “Bố chồng ơi, sao bố cứ thế mà đi, căn nhà này chia chác thế nào bố cũng không để lại một lời!”
“Bố chồng ơi, bố vì mua cá mua thịt cho đứa con trai ngoan của bố mà ngã c.h.ế.t rồi.”
Lục Thời Vi khóc đến sưng cả mắt, thấy mấy người anh trai vì chuyện nhà cửa mà đ.á.n.h nhau, miệng cũng c.h.ử.i rủa không ngớt.
Hoa Mẫn gạt nước mắt, khuyên Lục Phong Niên nhịn đi một chút, mọi chuyện đợi an táng cho bố chồng xong rồi tính.
Lục Đình lái xe về Lục Gia Thôn báo tang trước, rồi nhờ Tam thúc công dẫn đường tìm đến mộ của cụ cố và bà nội ruột.
Đưa cho Tam thúc công một ít tiền, nhờ ông ấy thuê mấy người cùng làng giúp đào huyệt.
Lục Hướng Tiền mất ngày hai mươi chín Tết, mùng năm đưa tang, phải chở quan tài của ông từ thành phố về quê chôn cất.
Nhánh của ông nội anh ở quê không có nhà cũ, suy nghĩ của anh cũng giống bố anh, không thể đi mượn nhà họ hàng để quàn thi hài và đưa tang được.
Đợi anh dặn dò xong xuôi mọi việc, về đến đại viện quân khu đã bảy giờ tối.
Tô Nghiên tưởng tối nay Lục Đình sẽ không về, liền nấu tạm một bát mì, vừa ăn no thì anh về.
Lục Đình vừa về, nhìn thấy cánh tay bị băng bó như xác ướp của Tô Nghiên thì giật nảy mình.
“Nghiên Nghiên, em bị sao thế này?”
Tô Nghiên quan sát kỹ sắc mặt Lục Đình, phát hiện mắt anh hơi sưng đỏ, chẳng lẽ…
“Lúc đạp xe về em bị ngã một cái, thế là gãy tay.”
Lục Đình ôm chầm lấy Tô Nghiên, tựa đầu lên vai cô, nức nở thành tiếng: “Nghiên Nghiên, anh xin lỗi! Nếu hôm nay anh đi cùng em về nhà đẻ thì đã không xảy ra chuyện như vậy.”
Tô Nghiên biết Lục Đình đang khóc, trong lòng thầm kêu không ổn, ông nội chắc chắn là thật sự không còn nữa rồi.
“Nghiên Nghiên, ông nội anh mất rồi, ông mất rồi! Ngày mai là Tết rồi, bây giờ anh thật sự rất buồn.”
Tô Nghiên dùng bàn tay không bị thương nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh: “Chúng ta không ai muốn ông nội đi cả, anh cũng đừng quá đau buồn, ông cũng không muốn anh năm mới năm me lại đau buồn như vậy đâu.”
Hai người cứ ôm nhau như vậy không ai nói gì nữa, vài phút trôi qua, bụng Lục Đình kêu ùng ục, Tô Nghiên hỏi: “Anh vẫn chưa ăn cơm tối đúng không?”
“Ừ, trưa cũng chưa ăn gì mấy.”
Xảy ra chuyện như vậy, ai còn nuốt trôi cơm nữa?
“Vậy để em nấu cho anh bát mì nhé?”
“Không cần đâu, để anh tự nấu, anh ăn xong lát nữa còn phải qua đó, mang cho bố mẹ ít chăn bông.”
“Em cũng đi cùng nhé!”
“Tay em bị thương rồi thì đừng đi nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đợi đến ngày đưa tang rồi hẵng qua.”
“Thế sao được, nếu em không đi chắc chắn sẽ bị người ta nói là bất hiếu. Cho em đi đi, em hứa sẽ không gây thêm rắc rối đâu.”
Lục Đình biết Tô Nghiên hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Nghiên Nghiên, không phải anh sợ em gây thêm rắc rối, mà là sợ tay em bị bọn họ va phải.”
“Anh đừng lo, tay em băng bó kỹ rồi, chỉ cần họ không cố ý thì không làm em bị thương được đâu.”
Nếu cô biết ông nội Lục Đình mất mà không qua nhìn một cái, chắc chắn sẽ bị nói ra nói vào.
“Nghiên Nghiên, anh muốn cầu xin em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Đến lúc đó anh muốn mượn chiếc xe trong không gian của em để chở quan tài của ông nội về quê an táng.”
Lục Đình lẳng lặng nhìn Tô Nghiên, xe của quân đội không dễ mượn, năm mới năm me mượn đi chở người c.h.ế.t, những người đó chắc chắn không chịu.
Bọn họ đâu thể thuê người khiêng quan tài từ thành phố về quê được?
Tô Nghiên thì không kiêng kỵ chuyện này, dù sao cũng là chở người nhà mình, người cũng đã đi rồi, còn so đo tính toán mấy chuyện này thật sự không cần thiết.
“Chiếc xe đó đường hoàng lái ra ngoài sẽ không bị người ta nghi ngờ chứ? Thôi bỏ đi, anh cứ lấy mà dùng!”
May mà hai chiếc xe tải trong không gian vốn dĩ là đồ cổ, không xét đến động cơ, vẻ bề ngoài cũng không khác biệt lắm, lại không phải xe quân sự.
Chiếc xe con nhập khẩu trong gara biệt thự thì không thể lái ra ngoài được, nhìn một cái là biết không phải của thời đại này.
“Đúng rồi, anh đã kiểm tra xem trong bình xăng còn xăng không?”
“Lần trước lái xe đi Tân Thị, trước khi về anh đã đổ đầy bình rồi.”
Có xăng là Tô Nghiên yên tâm rồi, Lục Đình tự nấu cho mình một bát mì, ăn xong liền đến nhà Chính ủy, nhờ ông ấy xin nghỉ phép giúp bố mẹ.
Lục Đình lấy từ nhà bố mẹ ba cái chăn bông, còn có một chiếc áo khoác quân đội, lại lấy thêm ba cái chăn bông ở nhà mình, cùng với lương thực và các loại thức ăn.
Một tuần này cả nhà họ sẽ phải ở lại tứ hợp viện, cho đến khi an táng xong cho ông nội mới thôi.
Hai người quay lại tứ hợp viện đã mười giờ đêm, liền nhìn thấy mấy anh em Lục Phong Niên dẫn theo đám trẻ con quỳ trên đệm rơm, túc trực bên linh cữu.
Bên cạnh còn có một chậu than hồng, Tô Nghiên vừa bước vào sân nước mắt đã chực trào, gả vào nhà họ Lục nửa năm, cô mới chỉ nhìn thấy ông cụ một lần, gặp lại thì người đã nằm trong cỗ quan tài lạnh lẽo.
Lục Phong Niên vội vàng bò dậy từ đệm rơm: “Tiểu Nghiên, con bị sao thế này?”
“Bố, xin bố bớt đau buồn, con không sao, chỉ là đạp xe đạp bị ngã một cái thôi.”
Lục Đình thắp ba nén nhang, Tô Nghiên quỳ xuống tế bái, tế bái xong, Lục Đình sai các em trai và em họ cùng nhau ra xe bê chăn bông, áo khoác, lương thực, rau củ xuống.
Đương nhiên, những thứ này đều được cất vào căn phòng họ sẽ ở. May mà chiều nay mẹ anh đã dọn dẹp sạch sẽ mấy căn phòng trước, nếu không tối nay chẳng có chỗ mà ngủ.
Tô Nghiên quỳ một lúc, Lục Phong Niên liền bảo cô về nghỉ ngơi, cũng bảo đám vãn bối khác về phòng nghỉ ngơi, chỉ để lại ba anh em họ và Lục Đình.
Lục Đình lo tay Tô Nghiên không tiện, về phòng trải chăn cho cô trước, lại tháo lớp băng gạc to đùng treo trên cổ xuống, tốn bao nhiêu sức lực mới giúp cô cởi được chiếc áo bông bên ngoài ra, cổ tay áo len quá chật không cởi được.
Tô Nghiên nghi ngờ với bộ dạng này của mình, một tháng trời không tắm rửa thay quần áo được mất. Thật là tạo nghiệp mà, xem ra chỉ có thể nghĩ cách nhờ Lục Đình xắn quần áo lên giúp cô, tắm khô vậy.
Không biết có phải vì mặc áo len đi ngủ hay không, đêm nay Tô Nghiên ngủ rất không yên giấc, cứ có cảm giác có người đứng bên giường nói chuyện với cô, thở vắn than dài nói gì đó mà cô chẳng nhớ được câu nào, tỉnh dậy là quên sạch sành sanh những lời trong mộng.
Sáng sớm vừa mở mắt, đã thấy Lục Đình đứng bên giường, Tô Nghiên giật nảy mình, hỏi: “Lục Đình, anh vào từ lúc nào thế?”
“Anh vừa vào, mau dậy đi, để anh mặc áo khoác cho em.”
“Lục Đình, anh vẫn chưa nghỉ ngơi đúng không, ăn sáng xong anh ngủ một lát đi.”
“Ừ.”
Lục Thời Vi đến sáng mới biết Tô Nghiên đến, nghe nói cô ngã gãy tay còn đứng bên cạnh hả hê, nói đây đều là quả báo.
Đặng Tú Nga từ lúc ông lão đi thì cả người suy sụp, suốt ngày nằm liệt giường không dậy nổi, thỉnh thoảng lại khóc lóc c.h.ử.i bới trên giường, mắng Lục Hướng Tiền cái lão già tồi tệ này bỏ bà ta lại mà đi.
Bà ta bây giờ căn bản không có tâm trí đâu mà quan tâm đến đám vãn bối bên dưới, càng đừng nói đến con dâu của Lục Phong Niên thì lại càng không có tâm trí mà quản.
Cố Lê cũng xin nghỉ phép đến, từ lúc trên đầu có thêm một vết sẹo, cả người cô ta trở nên trầm lặng hẳn.
Trông có vẻ không buồn không vui, mặt không cảm xúc, gặp ai cũng không chào hỏi, họ bảo cô ta làm gì thì cô ta làm nấy, cũng không nói nhiều.
